Chương 3/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 3: Tường thành và con muỗi
Tác giả: Sâu Yêu
Tin đồn lan nhanh hơn tôi tưởng. Chỉ sau một ngày, tôi nghe thấy những tiếng thì thầm sau lưng.
“Nghe nói học dốt quá nên bị đuổi về nước đấy.”<br />“Nhìn quần áo là biết nghèo, chắc xin học bổng kiểu gì.”<br />“Mà sao lại về nước học lớp 11? Chắc bên Mỹ không theo nổi.”
Tôi không quay lại. Tôi cắn ống hút, nhìn ra cửa sổ. Nắng vẫn vàng, cây vẫn xanh. Mọi thứ vẫn như hôm qua, nhưng không khí trong lớp đặc lại.
Vài nữ sinh bắt đầu những trò nhỏ. Sáng nay, sách Toán của tôi nằm trên bục giảng. Tôi không biết ai mang lên đó. Tôi lặng lẽ đi lên lấy, cả lớp nhìn. Về chỗ, tôi thấy một tờ giấy nhét trong ngăn bàn: “Xin lỗi, tao để nhầm.” Nét chữ nguệch ngoạc, không đáng tin.
Rồi những cú va chạm “vô tình” ở hành lang. Một nữ sinh lớp bên đâm sầm vào tôi, sách vở rơi tung tóe. Cô ta nhìn tôi cười khẩy: “Nhìn đường chứ!” rồi bỏ đi. Tôi quỳ xuống nhặt. Lâm Vân Hy chạy tới, giúp tôi. Cô ấy nhìn theo bóng cô kia, mím môi.
“Tần Duy, cậu có sao không?”<br />Tôi lắc đầu. “Không sao.”
Vân Hy muốn đi báo giáo viên. Tôi nắm tay cô ấy lại: “Đừng. Làm lớn chuyện chỉ thêm rắc rối.”<br />Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt đầy thương hại. Tôi ghét ánh mắt đó, nhưng tôi biết cô ấy tốt. Tôi cố cười: “Thật đấy, không sao.”
Giờ ra chơi, tôi ngồi một mình. Giang San San cùng đám bạn đi ngang qua bàn tôi. Cô ta cầm hộp sữa, vừa uống vừa nói chuyện. Bỗng nhiên, hộp sữa trượt khỏi tay, đổ thẳng lên tập vở tôi đang mở. Sữa trắng loang ra, ướt hết mấy trang bài tập.
Cả lớp nín thở.
Giang San San nhìn tôi, chờ đợi. Tôi biết cô ta muốn thấy tôi khóc, hoặc giận dữ, hoặc yếu đuối. Tôi nhìn vết sữa loang, những con chữ nhoè đi. Rất lâu, tôi chỉ ngồi yên.
Rồi tôi lấy khăn giấy từ cặp, lau bàn. Tôi lau thật chậm, thật kỹ. Tập vở ướt, tôi gấp lại, bỏ vào ngăn bàn. Tôi ngước lên, nhìn Giang San San, nói nhẹ: “Không sao.”
Mắt cô ta hơi nheo lại. Tôi không rời mắt. Cô ta rõ ràng bực mình vì tôi không phản ứng. Cô ta hất tóc, kéo đám bạn đi.
Khi chúng đi khuất, tôi thở ra. Tay tôi hơi run. Tôi cúi xuống cột dây giày, để giấu điều đó.
Lục Trình đi ngang qua lúc đó. Tôi biết, vì tôi cảm thấy bóng râm che mất ánh nắng chiếu vào mặt. Tôi ngước lên. Hắn đứng cạnh bàn tôi, tay cầm một cuốn sách, nhìn xuống vết sữa còn loang trên mặt bàn mà tôi chưa lau hết. Hắn nhìn tôi. Một giây, hai giây. Hắn không nói gì, chỉ thoáng dừng lại rồi bước tiếp.
Tối hôm đó, tôi ngồi trong phòng trọ. Điện thoại rung.
Một tin nhắn từ số lạ: “Em có ổn không?”
Tôi nhìn màn hình hồi lâu. Mười một giờ đêm. Tôi không biết số này. Ngón tay tôi lướt trên bàn phím, định hỏi lại, nhưng tôi lại tắt.
Tôi không trả lời.
Tôi nằm xuống, nhìn trần nhà tối om. Trong đầu tôi văng vẳng những lời thì thầm, tiếng cười khẩy, hộp sữa đổ, ánh mắt của Giang San San, bóng dáng Lục Trình. Mọi thứ quay vòng.
Tôi lấy điện thoại, gọi cho cha.
Chuông đổ hồi lâu. Giọng cha mệt mỏi: “Duy hả? Con sao thế?”
“Dạ không, con chỉ muốn hỏi thăm ba. Ba khỏe không?”
“Ba khỏe. Con ở trường ổn chứ?”
Tôi ngập ngừng. “Dạ ổn.”
Cha im lặng một lát. “Cố lên con. Có gì thì gọi cho ba.”
“Dạ.”
Chúng tôi nói thêm vài câu rồi tắt máy. Tôi đặt điện thoại xuống. Phòng trọ tối om. Gió lùa qua khe cửa, hơi lạnh.
Tôi nhắm mắt. Mẹ mất đã bảy năm, nhưng những đêm thế này, nỗi nhớ Mẹ lại ùa về. Mẹ sẽ ôm tôi, nói “không sao, con gái của mẹ”. Nhưng Mẹ không còn nữa.
Tôi lấy cuốn sổ từ ngăn bàn. Lật đến trang cuối, tờ giấy nhỏ “Đừng giấu” vẫn còn kẹp đó. Tôi cầm bút, viết thêm một dòng:
“Ngày thứ ba. Có người hỏi em có ổn không. Em không biết người đó là ai, và em không trả lời. Nhưng em ổn.”
Tôi gấp sổ. Ngoài trời, một chiếc xe máy chạy qua, tiếng động xé tan màn đêm. Tôi tắt đèn, nằm im. Sáng mai lại là một ngày mới.
Và tôi sẽ không cho họ thấy tôi khóc.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
