Chương 4/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 4: Người có vết sẹo
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi bắt đầu để ý đến Lục Trình từ những buổi chiều tôi vô tình nhìn thấy hắn.
Không phải kiểu cố tình để ý. Chỉ là, sau khi có tờ giấy nhỏ đó trong sổ, tôi bỗng nhạy cảm hơn với sự hiện diện của hắn. Ngay cả khi hắn đi ngang hành lang, tôi cũng tự động biết hắn ở đâu, đang làm gì, ánh mắt hắn hướng về phía nào.
Hắn là chủ tịch hội học sinh. Cả trường ai cũng biết. Nghe nói Lục gia giàu có, quyền lực, nhưng hắn không bao giờ dùng điều đó ra oai. Hắn ở đó, như một thứ không thuộc về bất kỳ nhóm nào. Lạnh lùng, xa cách, và cô độc.
Tôi thấy hắn thường lẻn ra sân sau hút thuốc. Đám khói trắng lan ra, che khuất khuôn mặt. Hắn nhìn về phía tòa nhà văn phòng, ánh mắt lạ kỳ – không giận, không buồn, chỉ lạnh tanh. Tôi tự hỏi hắn nhìn cái gì. Ai đó? Hay một ký ức nào đó?
Một buổi chiều thứ năm, tôi ở lại lớp trực nhật. Lớp học vắng ngắt, chỉ còn tôi và tiếng quét chổi khua trên nền gạch. Tôi lau bảng, sắp xếp bàn ghế. Khi tôi xách túi rác ra ngoài, tôi thấy Lục Trình đứng ở cuối hành lang tầng hai, nơi góc khuất gần cầu thang thoát hiểm.
Hắn đang nói chuyện điện thoại.
Tôi định quay đi, nhưng giọng nói của hắn vọng lại: “Mẹ đừng ép con. Con không phải công cụ.”
Tim tôi khựng lại. Công cụ? Hắn nói với giọng cố kìm nén, nhưng tôi nghe ra sự mệt mỏi. Giọng hắn vỡ ra một chút ở cuối câu, giống như một sợi dây đang căng đến đứt.
Tôi đứng im. Mỗi bước chân tôi tưởng như vang cả không gian. Tôi bước lùi, nhưng chân vướng vào bao rác, phát ra tiếng động.
Hắn quay lại. Mắt hắn chạm mắt tôi. Tôi thấy hắn tắt máy ngay lập tức, bước nhanh về phía tôi.
“Cô nghe thấy gì?”
Giọng hắn lạnh, như mùa đông. Hắn đứng trước mặt tôi, cao hơn tôi cả cái đầu, tay cầm điện thoại siết chặt.
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn: “Không có gì. Tôi không quan tâm.”
Hắn nhìn tôi hồi lâu. Ánh mắt dò xét, như muốn đọc vị tôi. Nhưng tôi quen rồi. Đã quen với những ánh nhìn soi xét, quen với việc giấu mọi thứ. Tôi không dao động.
“Tốt nhất là thế.” Hắn nói, rồi quay lưng bước đi.
Tôi đứng đó, túi rác trên tay, gió chiều lùa vào hành lang. Tôi nghĩ về giọng nói của hắn khi nói “Công cụ”. Tôi biết đó là loại tổn thương gì. Nó giống như thời tôi mất mẹ, người lớn đến chia tài sản, hỏi tôi muốn ở với ai. Họ nói về tôi như một thứ đồ vật cần sắp xếp.
Nhưng mẹ đã dạy tôi: Đừng thọc mũi vào chuyện người khác. Nhất là khi họ không muốn.
Từ đó, mỗi lần gặp, Lục Trình đều nhìn tôi với ánh mắt cảnh giác. Hắn không lại gần, không nói chuyện. Nhưng mỗi khi tôi bước vào lớp, tôi thấy hắn ở hành lang tầng 4 nhìn xuống, ánh mắt dõi theo tôi đến khi tôi ngồi vào chỗ.
Một hôm, tôi thấy hắn ngồi một mình ở ghế đá dưới gốc cây già trước thư viện. Nắng chiếu xuyên qua kẽ lá, thành những đốm sáng nhỏ. Hắn ngồi đó, tay vuốt ve vết sẹo sau cổ. Một vết sẹo dài, hình như đã lâu. Tôi tự hỏi nó đến từ đâu.
Tôi đang đứng trong thư viện, mượn sách. Tay tôi chạm vào cuốn “Toán học cao cấp” rồi lại rụt về. Tôi nhìn hắn qua ô cửa kính. Hắn ngồi bất động, như tượng đá.
Tôi muốn đi ra, muốn hỏi hắn. Nhưng tôi không thể. Tôi nhìn hắn thêm một lúc, rồi quay vào trong, chọn một cuốn sách khác.
Tối đó, về nhà, tôi lật cuốn sổ tay. Tôi viết: “Hắn cũng có vết thương. Nhưng không phải việc của tôi.”
Tôi cầm bút, nhìn dòng chữ. Lâu lắm, tôi gạch đi.
Tôi không muốn liên quan. Nhưng tôi biết mình đã nghĩ về hắn suốt buổi tối.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
