Chương 5/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 5: Bài toán không lời giải
Tác giả: Sâu Yêu
Kỳ thi giữa kỳ đến như một cơn gió mùa hè chợt ùa vào lớp học.
Tôi đã chuẩn bị rất kỹ. Kỹ đến mức biết mình cần sai bao nhiêu câu để điểm dừng ở mức trung bình khá. Bốn câu đầu, tôi cố tình chọn đáp án sai. Câu thứ năm, tôi để trống. Tôi muốn mọi thứ trôi qua lặng lẽ, như những tuần trước đó.
Nhưng đề thi năm nay có bài cuối cùng — một bài toán hình học không gian phức tạp, đòi hỏi phương pháp tọa độ hóa chưa được dạy trong chương trình lớp 11. Tôi đọc đề, tay bất giác nắm chặt bút. Có những bài toán khiến người ta quên mất mình đang ở đâu, đang là ai, đang giấu điều gì.
Tôi bắt đầu giải.
Khi tiếng trống hết giờ vang lên, tôi đặt bút xuống, nhìn bài làm. Tờ giấy trắng đầy những đường thẳng và ký hiệu. Tôi biết mình đã sai — sai vì đã làm đúng.
Ba ngày sau, giáo viên công bố điểm.
— Tần Duy, 10 điểm bài cuối, tổng 9.5.
Cả lớp quay lại nhìn tôi. Tôi cúi mặt, cắn ống hút.
— Cô ấy copy! — Giang San San đứng bật dậy, giọng chua chát — Em thấy cô ấy nhìn bài người khác suốt buổi thi!
Xôn xao. Những ánh mắt nhìn tôi thay đổi — từ tò mò thành nghi ngờ.
— Tôi tin bạn ấy tự làm được.
Giọng nói trầm, đều, không cao nhưng khiến cả lớp im bặt. Lục Trình vẫn ngồi ở bàn cuối, không quay lên, chỉ hơi nghiêng đầu. Hắn nói nhưthể nói về thời tiết, nhưng không ai dám cãi.
Giáo viên nhìn tôi, rồi nhìn bài thi, chậm rãi nói:
— Đề nghị kiểm tra lại. Tần Duy, em lên bảng giải bài tương tự.
Bước lên bục, tôi thấy bàn tay mình lạnh toát. Cầm viên phấn, tôi chợt nhớ đến những đêm trong thư viện ở Mỹ, ánh đèn vàng, và những trang giấy đầy những ký tự khô khan. Chẳng lẽ giấu mãi được sao?
Tôi bắt đầu viết.
Phấn trắng bay. Đường thẳng, mặt phẳng, giao điểm. Tôi quên hết xung quanh — quên lớp học, quên sự dò xét, quên cả nỗi sợ. Cuối cùng, tôi đặt phấn xuống.
Lớp học im phăng phắc.
Giáo viên nhìn bảng, trầm ngâm lúc lâu. Ông ấy gật đầu, chậm rãi nói:
— Lời giải này nằm ngoài chương trình.
Không ai nói gì. Lục Trình, khẽ gật đầu.
*
Tan học, tôi ôm cặp bước nhanh ra cổng.
— Tần Duy.
Hắn đứng chắn trước mặt tôi. Nắng chiều đổ dài bóng xuống sân.
— Em giỏi hơn những gì em thể hiện. Tại sao phải giấu?
Tôi cúi đầu. Ngón tay vuốt ve gấu áo.
— Vì giấu đi thì an toàn hơn.
Hắn không trả lời ngay. Một lúc, tôi nghe tiếng cười nhẹ, hơi chua xót:
— An toàn không phải lúc nào cũng tốt.
Nắng cuối ngày rất đẹp. Tôi không biết trả lời thế nào, đứng im nhìn bóng mình và bóng hắn trên sân xi măng. Hai cái bóng rất gần, nhưng tôi biết có một khoảng cách không dễ vượt qua.
Tôi đã giấu ba năm. Giấu mẹ, giấu bạn bè, giấu cả chính mình. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ ngừng giấu. Nhưng hôm nay chưa phải lúc.
Tôi nhặt cặp lên, bước tiếp.
Hắn không gọi tôi nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
