Chương 6/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 6: Mật mã và bóng tối
Tác giả: Sâu Yêu
Tin đồn lan nhanh hơn tôi tưởng. Chỉ sau một ngày, cả trường đã biết có một đứa ở lớp 11A1 tự giải được bài toán đại học.
Giờ ra chơi, tôi cảm thấy những ánh mắt. Không còn là khinh thường như tuần đầu. Mà là thứ gì đó pha trộn giữa tò mò và ghen tị. Có đứa thì thầm sau lưng, có đứa nhìn thẳng rồi quay đi khi tôi ngước lên.
Lâm Vân Hy kéo tôi ra góc hành lang. Mặt nó tái nhợt.
— Mày biết người ta nói gì không?
Tôi lắc đầu.
— Bảo mày với Lục Trình có quan hệ. Bảo mày từng cướp bạn trai người ta ở Mỹ.
Nó nói nhanh, giọng run. Tôi cắn ống hút, không nói gì.
— Giang San San. Tao chắc chắn là nó.
Tôi gật đầu. Tôi cũng biết.
Chiều hôm đó, Vân Hy bị gọi lên phòng hội đồng. Nó ra về lúc tan học, mắt đỏ hoe. Tôi hỏi chuyện gì, nó chỉ lắc đầu, không trả lời. Chu Minh kéo tôi ra một góc, nói nhỏ:
— Hội đồng kỷ luật. Tội che giấu khuyết điểm của bạn. Giang San San đi tố cáo.
Tôi im lặng. Lòng tôi như có lửa đốt.
Đêm đó, tôi ngồi trước bàn học thật lâu. Màn hình điện thoại sáng. Tôi lục lại tin nhắn cũ — những dòng tin từ số lạ, những lời đe dọa, những câu nói mà tôi đã cố quên. Tôi mở ghi âm, nghe lại giọng Giang San San ở hành lang tuần trước: "Mày tưởng mày là ai?", "Đồ nghèo hèn".
Tay tôi run. Nhưng tôi không dừng.
Sáng hôm sau, Chu Minh lén đưa tôi một cái USB. Nó nhìn quanh rồi nói:
— Tao quay được. Hôm thứ năm tuần trước, ở sân sau. Nó sai đàn em chặn một đứa lớp 10.
Tôi cầm USB, lòng nặng trĩu.
— Sao mày có?
— Tao không nói được. Nhưng tao ghét cái loại đó.
Tôi gật đầu, không hỏi thêm.
Buổi trưa, tôi vào thư viện trường. Phòng máy tính cuối dãy vắng người. Tôi mở email ẩn danh, đính kèm tất cả — tin nhắn, ghi âm, video. Địa chỉ người nhận: Vương lão sư.
Ngón tay tôi lơ lửng trên nút gửi. Tim đập mạnh. Tôi nghĩ về Vân Hy, về những giọt nước mắt của nó. Tôi nghĩ về mẹ, về những gì mẹ từng nói: "Đừng để người ta giẫm lên mình, con ạ. Nhưng cũng đừng trở thành người giẫm lên người khác."
Tôi nhấn gửi.
Hai tiếng sau, Giang San San bị triệu tập lên văn phòng. Lớp học xôn xao. Có đứa nhìn tôi, có đứa nhìn nhau. Tôi ngồi im, tay cầm bút, viết nguệch ngoạc lên vở. Nét chữ run run.
Lâm Vân Hy ngồi cạnh, khẽ chạm vào tay tôi. Nó không nói gì. Nhưng tôi biết nó cảm ơn.
Tan học, tôi ôm cặp bước ra cửa. Lục Trình đứng ở hành lang, dựa vào tường, tay cầm cuốn sách. Hắn nhìn tôi, ánh mắt không còn xa cách như trước.
— Làm tốt lắm.
Hắn nói khẽ, chỉ đủ hai đứa nghe.
Tôi không trả lời. Tôi bước tiếp, xuống cầu thang, ra sân trường. Nắng chiều vàng nhạt. Tôi thở ra một hơi dài, lần đầu tiên sau nhiều ngày.
Nhưng tôi biết, mọi chuyện chưa kết thúc. Giang San San sẽ không buông tay dễ dàng. Và tôi — tôi vừa chọn một con đường không thể quay đầu.
Tối đó, tôi mở cuốn sổ tay. Viết một dòng:
"Có những kẻ chỉ hiểu một thứ: sức mạnh. Hôm nay tôi đã dùng nó. Và tôi không hối hận."
Ngoài trời, gió mùa hè thổi qua. Mang theo hơi ấm của những ngày sắp tới.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
