Chương 7/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 7: Kẻ thù cũng có nước mắt
Tác giả: Sâu Yêu
Buổi chào cờ sáng thứ hai, Giang San San bị đọc tên trước toàn trường.
Giọng thầy hiệu trưởng vang lên qua loa: "Học sinh Giang San San, lớp 11A1, vi phạm nội quy nghiêm trọng, có hành vi bắt nạt bạn học. Nay ra quyết định cảnh cáo trước toàn trường, ghi vào học bạ."
Cả sân trường im phăng phắc. Tôi đứng ở hàng cuối lớp, nhìn thấy Giang San San đứng trên lễ đài, mặt trắng bệch. Nó cắn môi, tay siết chặt vạt áo đồng phục. Không ai vỗ tay. Không ai nói gì. Nó bước xuống, từng bước nặng nề, băng qua đám đông học sinh đang dạt ra hai bên. Tôi thấy mắt nó đỏ hoe.
Tôi không vui. Tôi nghĩ mình sẽ vui. Nhưng không.
Cả ngày hôm đó, Giang San San không đến lớp. Bàn nó trống rỗng. Lâm Vân Hy cúi gằm, không ai nói chuyện về chuyện sáng nay, nhưng bầu không khí nặng nề như thể có thứ gì đó vỡ ra, không thể hàn gắn. Tôi mở sách, đọc đi đọc lại một trang. Không vào.
Buổi chiều, Vương lão sư gọi tôi ra hành lang. Bà thở dài: "Chuyện chưa kết thúc đâu, Tần Duy. Giang San San không chịu được tổn thương này. Em cẩn thận."
Tôi gật đầu. Về nhà, tôi không nói với ai. Tôi mở tủ lạnh, uống một hộp sữa. Cắn ống hút, nhìn ra cửa sổ. Trời sắp tối.
Chuyện gì tới cũng tới.
Hai ngày sau, khi tôi rời trường muộn vì trực nhật, bọn nó chặn tôi lại.
Trong con hẻm nhỏ gần cổng sau, sáu bảy người - nữ sinh lớp 12 và lớp khác, đứa nào trông cũng lớn tuổi hơn, mặt hầm hầm. Giang San San đứng giữa, mắt sưng húp, quần áo xộc xệch. Nó nhìn tôi, cười gằn: "Mày tưởng hết rồi hả, Tần Duy?"
Tôi đứng yên. Tôi không chạy. Tôi biết chạy cũng vô ích. Ba lô tôi nặng, trong đó có cuốn sổ tay. Tay tôi nắm chặt quai đeo.
"Tao không muốn gây sự, Giang San San."
"Không muốn?" Nó bước tới, giọng lạc đi, vừa khóc vừa hét: "Mày làm tao nhục! Mày nghĩ mày là ai? Tao đã bị cảnh cáo! Cả trường biết! Mày có biết tao mất bao nhiêu để xây dựng mọi thứ không?"
Nước mắt nó lăn dài. Những đứa kia đứng im, không lên tiếng. Tôi nhìn Giang San San, thấy nó run. Cơn tức giận và tủi thân hòa vào nhau, khuôn mặt nó vặn vẹo, không còn xinh đẹp như ngày đầu tôi gặp.
"Tao không muốn làm nhục mày." Giọng tôi nhẹ đi: "Tao chỉ muốn mày dừng lại."
"Dừng lại? Dễ nói quá nhỉ?" Nó cười khẩy, nhưng nụ cười vỡ vụn. "Mày biết gì về tao? Mày nghĩ tao muốn làm thế à?"
Nó đưa tay lên định tát tôi. Tôi không né. Nhưng tát không xuống.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên từ đầu hẻm.
Tất cả quay lại. Lục Trình đứng đó, một mình. Hắn không chạy, không hét. Chỉ đứng. Áo sơ mi trắng, tay không cầm sách, cũng không cầm thuốc. Hắn nhìn đám đông, rồi nhìn tôi, rồi nhìn Giang San San. Ánh mắt lạnh, nhưng không hung hăng. Hắn không nói một lời.
Giang San San run lên. Tay nó hạ xuống. Những đứa kia lùi từng bước, lảng tránh ánh mắt hắn.
"Cô muốn giải quyết thế nào?" Hắn hỏi, giọng trầm, không nhắm vào ai. Chỉ như một câu hỏi đơn giản.
Im lặng. Giang San San cúi đầu. Nước mắt nó rơi xuống đất, lặng lẽ.
"Đi đi." Tôi nói. Câu nói làm chính tôi cũng ngạc nhiên: "Mày đi đi, Giang San San. Tao không muốn thấy mặt mày nữa."
Nó ngẩng lên, nhìn tôi. Ánh mắt phức tạp - vừa hận, vừa tủi, vừa không tin. Rồi nó quay lưng, bỏ đi. Những đứa kia lẽo đẽo theo sau.
Hẻm trống trải. Tôi dựa vào tường, thở dốc. Tay tôi run. Lục Trình đứng gần đó, không lại gần. Một lát, hắn nói:
"Em không sợ à?"
Tôi lắc đầu: "Có, nhưng em biết mình không sai."
"Ừ." Hắn đáp: "Đưa em về."
Chúng tôi đi trên con đường nhỏ ven trường. Hoàng hôn cam đỏ. Lá khô bay lất phất. Hắn đi bên cạnh, tay đút túi quần, im lặng. Dép tôi cọ vào mặt đường, ken két.
Đến ngã tư, hắn vẫn đi cạnh. Không hỏi. Cũng không rẽ. Cứ thế, chúng tôi đi qua vài dãy phố. Qua tiệm bánh bao sắp đóng. Qua ngã năm đèn đỏ. Qua một gốc cây già lá xào xạc.
Trước cổng khu tập thể cũ, tôi dừng lại: "Cảm ơn anh. Em vào đây."
Hắn gật đầu. Tôi quay lưng, bước lên bậc thềm. Phía sau, hắn nói:
"Tần Duy."
Tôi quay lại.
Hắn nhìn tôi, ánh mắt không xa xôi như mọi khi. Tay hắn đưa ra, nắm lấy tay tôi. Nhẹ thôi. Ngón tay lạnh, nhưng lòng bàn tay ấm.
Tôi không rút tay lại.
Hai ba giây. Rồi hắn buông ra: "Ngủ ngon."
Tôi gật đầu, bước vào nhà. Cánh cửa khép lại.
Tôi đứng trong bóng tối của hành lang, nhìn bàn tay mình. Hơi ấm của hắn vẫn còn. Tim tôi đập nhanh quá mức cần thiết.
Đêm đó, tôi mở cuốn sổ tay. Viết: "Hôm nay em biết: kẻ thù cũng có nước mắt. Và anh - em cũng có thể là người mạnh mẽ, nếu em không chạy nữa."
Ngoài trời, gió mùa hè thổi qua, lay động tấm rèm cửa sổ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
