Chương 8/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 8: Vết thương thời thơ ấu
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi không ngờ sẽ gặp Giang San San ở đây.
Là sáng thứ bảy, tôi đến trường lấy sách để ôn bài. Hành lang vắng hoe, chỉ có tiếng ve rền rã ngoài sân. Tôi vừa lên đến tầng hai thì thấy cô ta đứng dựa vào tường cạnh cửa lớp. Cô ta mặc áo phông trắng, không trang điểm, tóc hơi rối. Giống một con búp bê bị ai đó vứt bỏ.
"Tần Duy."
Giọng cô ta khản đặc. Mắt đỏ hoe.
Tôi dừng lại. Cách nhau ba mét.
"Tao có cái này cho mày."
Cô ta đưa ra một phong bì trắng. Tay hơi run. Tôi không nhận ngay. Cô ta cười khẩy, nhưng nụ cười ấy không giống mọi khi - nó mệt mỏi, kiểu cười của người vừa khóc rất nhiều.
"Yên tâm, không phải thư tuyệt mệnh đâu. Cũng không phải bùa yêu. Chỉ là..." Cô ta ngừng lại. "Đọc đi. Rồi muốn làm gì thì làm."
Cô ta nhét phong bì vào tay tôi, rồi bước đi. Bước chân nặng nề trên nền gạch men. Tôi nhìn theo, thấy bả vai cô ta hơi run.
Đến cuối hành lang, cô ta quay lại: "Xin lỗi."
Một câu nói rất khẽ. Suýt thì tôi không nghe thấy.
Rồi cô ta khuất sau cầu thang."
Tôi đứng đó một lúc. Phong bì trắng trên tay, nhẹ nhưng nặng. Tôi mở ra.
Bên trong là một tờ giấy học sinh kẻ ngang, viết nắn nót từng chữ. Nét chữ của người quen viết đẹp, đều tăm tắp, nhưng có chỗ bị nhòe nước mắt.
"Tần Duy,
Tao biết mày ghét tao. Và mày có quyền ghét. Tao đã làm nhiều chuyện tồi tệ với mày. Nhưng tao muốn mày biết, vì sao tao làm thế.
Mày có biết cảm giác bị so sánh suốt ngày không? Chị tao thi đỗ Bắc Đại. Chị tao đẹp. Chị tao ngoan. Tao sinh ra chỉ để làm cái bóng của chị. Mẹ tao nói: 'Con phải giỏi hơn chị.' Nhưng chị tao là thần tượng của cả trường. Làm sao tao giỏi hơn được?
Tao ghét cảm giác yếu đuối. Ghét mỗi lần nhìn thấy đứa nào đó giỏi hơn tao. Nên tao tìm cách hạ bệ chúng nó. Tao thấy sướng khi thấy người khác khổ. Ít nhất, lúc đó, tao không phải là đứa duy nhất đau khổ.
Nhưng hôm qua, mày nói 'tao chỉ muốn mày dừng lại'. Không ai từng nói với tao thế. Ai cũng bảo tao: 'Con phải cố gắng hơn', 'Con làm mẹ thất vọng', 'Sao mày xấu tính thế'. Không ai hỏi tao vì sao.
Tao vẫn ghét mày. Nhưng tao xin lỗi vì những gì tao đã làm.
Tao sẽ không làm phiền mày nữa.
— San San
P/S: Chị tao không phải thần tượng của tao. Tao ghét chị ấy hơn bất kỳ ai."
Tôi gấp tờ giấy lại. Cảm giác trong lòng rất lạ. Không phải tha thứ. Cũng không phải thương hại. Chỉ là một nỗi buồn mơ hồ, giống như nhìn thấy một đứa trẻ bị lạc mà không biết đường về nhà.
Tôi cất lá thư vào túi. Mang sách rồi về.
Chiều hôm đó, tôi nhắn cho Lục Trình: "Tối nay anh có bận không?"
Hắn trả lời ngay: "Không."
"Lên sân thượng nhé?"
"Được."
Tối đó, tôi đến sân thượng trước. Trời cuối hè, gió mát. Thành phố Bắc Kinh trải rộng dưới chân, ánh đèn lung linh như sao sa. Tôi ngồi dựa vào tường, hai chân đung đưa qua lan can. Không sợ. Vì đã quen nhìn xuống từ trên cao.
Lục Trình lên sau mười phút. Hắn mặc áo sơ mi trắng tay dài, xắn đến khuỷu. Tay cầm hai lon nước ngọt. Hắn đưa tôi một lon, rồi ngồi xuống cạnh tôi. Cách nhau một gang tay.
"Anh biết không, hôm nay Giang San San gặp em."
Hắn không nói gì, chỉ nhìn tôi, chờ.
"Cô ấy đưa em một lá thư."
Tôi kể lại. Từng chữ. Từ cảm giác khi đọc thư, đến nỗi buồn lạ lùng trong lòng. Hắn im lặng lắng nghe, không ngắt lời. Khi tôi kể xong, hắn mới nói:
"Em nghĩ sao?"
"Em không biết. Một phần em muốn ghét cô ấy. Nhưng em thấy cô ấy cũng chỉ là một đứa trẻ sợ hãi. Giống... giống em."
"Giống em?"
"Em cũng từng sợ. Sợ bị ghét bỏ. Sợ không ai thương. Nên em giấu tài năng, giấu cảm xúc, giấu tất cả. Để an toàn." Tôi cười khẽ. "Nhưng anh nói đúng. An toàn không phải lúc nào cũng tốt."
Gió đêm thổi qua. Tóc tôi bay, che một phần mặt. Hắn đưa tay gạt tóc hộ tôi. Ngón tay chạm nhẹ vào má. Tôi không né.
"Anh cũng vậy."
Tôi nhìn hắn. Ánh đèn thành phố hắt lên mặt hắn, không rõ nét, nhưng tôi thấy mắt hắn có cái gì đó rất sâu. Giống như một cái giếng cổ ai cũng nhìn nhưng không ai dám thả dây xuống.
"Sợ bị lợi dụng. Sợ không ai thương mình thật lòng." Hắn nói chậm, từng chữ. "Anh lớn lên trong một căn nhà lớn, nhưng chưa từng có cảm giác đó là nhà. Cha mẹ anh coi nhau như đối thủ. Coi anh như công cụ để giành quyền thừa kế. Bà nội thương anh, nhưng bà không thể thay cha mẹ."
Hắn dừng lại. Mở lon nước, uống một ngụm. Tôi thấy yết hầu hắn chuyển động.
"Có lần, anh mười tuổi, bị sốt cao. Mẹ anh gọi điện cho cha anh: 'Con anh sốt. Anh về đi.' Cha anh nói: 'Đang họp, không về được.' Mẹ anh tắt máy, bảo người giúp việc đưa anh đi viện. Bà ấy không đi cùng. Vì bà ấy có buổi tiệc."
Lòng tôi nhói.
"Sau đó, anh tự hứa. Sẽ không bao giờ để ai có thể làm tổn thương mình nữa. Anh xây một bức tường. Và sống trong đó."
Hắn nhìn tôi. Ánh mắt trần trụi, không che đậy.
"Cho đến khi gặp em."
Tim tôi ngừng một nhịp.
"Em làm anh muốn phá bỏ bức tường đó. Nhưng anh sợ. Sợ khi không còn tường nữa, anh sẽ chẳng còn gì để bảo vệ mình."
Tôi không biết nói gì. Chỉ đưa tay ra, nắm lấy tay hắn. Cũng nhẹ thôi, như hắn đã từng nắm tay tôi. Ngón tay đan vào nhau. Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền sang.
Chúng tôi ngồi im như thế rất lâu. Gió vẫn thổi. Thành phố vẫn sáng. Nhưng một bức tường nào đó trong tôi, tự nhiên, đã nứt ra một đường.
"Viết đi." Hắn đột nhiên nói. "Viết tất cả."
Hắn lấy từ trong túi áo ra một cây bút máy màu xanh đen, đưa cho tôi. "Anh thấy em hay viết sổ. Khi không biết phải nói gì, em viết. Vậy thì viết tiếp đi. Viết những điều em không thể nói ra. Viết nỗi sợ. Viết nỗi nhớ. Viết mẹ em. Viết tất cả."
Tôi cầm cây bút. Nó nặng, mát lạnh. Trên thân bút khắc chữ nhỏ: Lục Trình.
"Viết xong, nếu muốn, cho anh đọc."
Tôi cười. Lần đầu tiên sau rất lâu, cười thật. "Lỡ em viết xấu thì sao?"
"Thì anh đọc nét chữ xấu của em."
Tôi cầm bút, về nhà. Đêm đó, tôi lấy một cuốn sổ mới, chưa từng viết gì. Trang đầu tiên, tôi viết:
"Ngày... tháng... năm...
Hôm nay em nhận được một lá thư. Và một cây bút. Và em bắt đầu tin rằng, có những vết thương khi được kể ra, sẽ nhẹ hơn một chút."
Ngoài trời, gió mùa hạ vẫn thổi. Mang theo hơi ấm của một mùa hè sắp qua.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
