Chương 10/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
“Long bài! Hoàng thượng có chỉ – tạm hoãn hành hình!”
Tiếng gào vang dội xé toang bầu không khí ngột ngạt của pháp trường. Lưỡi đao trên tay đao phủ khựng lại giữa không trung, ánh thép lạnh lẽo run rẩy. Cả pháp trường như bị bóp nghẹt, rồi bùng nổ trong hỗn loạn.
Dân chúng chen lấn, xô đẩy, tiếng bàn tán dậy sóng. Người ta chỉ trỏ về phía xa, nơi một đội kỵ mã Cấm vệ quân đang phóng tới, cờ xí phấp phới, tấm long bài vàng chói lọi dưới ánh mặt trời. Quan tòa Tôn Húc trên đài cao mặt cắt không còn giọt máu, vội vã đứng bật dậy, hai tay bám chặt lấy lan can.
Nhưng giữa dòng người hỗn độn, một bóng hình cao lớn loạng choạng lao ra. Áo bào xanh thẫm đẫm máu, vết thương ở vai đã nứt toác, máu tươi rỉ ra theo từng bước chạy. Lý Thần Dực, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt cháy lên quyết liệt. Hắn không màng đến cơn đau, không màng đến những cánh tay đang cố cản lại. Hắn quỵ mạnh hai gối xuống nền đất trước ba vị Chánh sứ.
Phịch!
Tiếng đầu gối va vào đá xanh vang lên khô khốc. Toàn trường nín thở.
“Thần có tội!” Giọng hắn khản đặc, đứt quãng như xé gió. “Người này vô tội! Tất cả… là do thần năm xưa hèn nhát!”
Ba vị Chánh sứ sững sờ. Quan Hình bộ Tôn Húc – kẻ được Tạ gia mua chuộc – chau mày, quát lớn: “Lý đại nhân! Đây là pháp trường trọng tội! Ngươi làm càn gì vậy? Mau lui ra!”
Nhưng Thần Dực đã mặc kệ. Hắn quay sang đám đông, ánh mắt cháy bỏng, từng lời như nhỏ máu: “Ba năm trước, vụ án Phó Quảng, thần chính là kẻ đã cung cấp tang vật giả! Lương tâm cắn rứt, hôm nay thần xin nhận hết tội! Chỉ cầu triều đình mở lại hồ sơ!”
Lập tức, từ hàng ghế bên cạnh, một tên quản gia của Tạ gia hét lên the thé: “Nói bậy! Ngươi thông đồng với tử tù, muốn lật án! Bắt lấy hắn!”
Nhưng tiếng la ó từ dân chúng đã át đi. Những người dân nghèo khổ, những kẻ từng bị Tạ gia áp bức, bắt đầu gào thét: “Mở lại vụ án! Mở lại vụ án!”
Trên đài hành hình, Phó Uyển Nhi vẫn trong tư thế bị trói chặt, mái tóc rối tung, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng quắc. Khi nghe lời tự thú của Thần Dực, đồng tử nàng co rút. Nàng quen Thần Dực là người kiêu hãnh, luôn giấu mình sau vỏ bọc lạnh lùng. Vậy mà hôm nay, giữa sinh tử, hắn quỳ xuống… trước ánh mắt của thiên hạ.
Một thoáng dao động len lỏi trong lồng ngực. Nỗi căm hận ngàn đời chợt rung lên, nhưng nàng nhanh chóng nghiến chặt răng. Không! Đây chính là cơ hội. Nếu hắn đã chọn đứng về phía công lý, nàng sẽ không để phút yếu lòng làm hỏng chuyện.
“Thả ta ra!”
Giọng nàng vang lên, không còn chút run rẩy. Đao phủ trố mắt, lùi lại một bước. Quan tòa Tôn Húc đập bàn: “Chưa có lệnh, ai dám…”
“Ta nói thả ra!”
Uyển Nhi đứng thẳng người, ánh mắt xuyên qua đám đông, nhìn thẳng vào ba vị đại nhân. Khí chất bỗng biến đổi kinh người. Không còn là cô thư sinh yếu ớt Văn Tịch, mà là một Phó Uyển Nhi sắc lạnh, đôi mắt như lưỡi dao sắc bén. Nàng rảo bước xuống đài, dây thừng còn vương trên cổ tay, nhưng bước chân vững vàng như một vị tướng trước trận.
Nàng dừng lại, đảo mắt một vòng. Bàn dân lặng đi. Nàng cất giọng, rành rọt, từng chữ như đinh đóng cột: “Ba vị Chánh sứ, các ngươi có biết theo Đại Hạ luật, điều ba mươi bảy, tang vật được đệ trình bởi người có liên quan trực tiếp đến vụ án có thể bị coi là vô hiệu nếu có nghi ngờ? Hôm nay Lý Thần Dực tự thú chính hắn là người cung cấp tang vật then chốt năm xưa. Vậy bằng chứng kết tội cha ta – Phó Quảng – đương nhiên không còn giá trị!”
Nàng rút từ trong tay áo một tờ khế ước đã ố vàng, giơ cao. “Đây là bút tích đối chiếu giữa chữ ký của cha ta và con dấu giả trên tờ khai tang vật. Mời đại nhân nghiệm lại!”
Một viên thư lại run run tiếp nhận, đưa lên đài. Quan Tôn mặt xám ngoét như chàm đổ. Dân chúng xì xào, tiếng ồn ào như ong vỡ tổ.
Uyển Nhi không dừng lại. Nàng bước thêm một bước, giọng đanh thép vang xa: “Không chỉ vậy, ta còn có bằng chứng chứng minh Tạ Hoài chủ mưu tham ô muối quốc khố, cấu kết với triều đình để vu oan trung thần. Nhân chứng của ta đang đợi bên ngoài!”
Nàng quay sang đám đông, ánh mắt lấp lánh: “Bà con làng chài sông Vị, ai còn nhớ ngư dân Lý Tam mất tích ba tháng trước? Hắn chính là người đã phát hiện kho muối lậu của Tạ gia và bị giết hại! Xác hắn có ký hiệu bảy-ba-chín – mật mã kho hàng của Tạ Hoài! Ta có sổ sách sao y ở đây!”
Nàng tung ra một tập giấy, những dòng chữ chi chít bằng chứng. Pháp trường sôi sục hẳn lên. Tiếng hô “Mở lại vụ án!” vang trời. Hàng trăm con người cùng gào thét, nắm đấm giơ cao. Cấm vệ quân cố gắng giữ trật tự nhưng cũng bị cuốn vào cơn phẫn nộ.
Ba vị Chánh sứ trao đổi nhau những ánh mắt lúng túng. Quan Tôn Húc lau mồ hôi trán, miệng lắp bắp: “Việc này… cần phải tâu lên Hoàng thượng…”
Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng “vút” sắc lạnh xé gió. Từ phía xa, một mũi tên đen lao vút tới, nhắm thẳng vào tim Uyển Nhi.
Vèo!
Tất cả như chết lặng. Nhưng Thần Dực, dù đang quỵ gối, bỗng bật dậy như một cái lò xo. Hắn lao về phía nàng, thân hình cao lớn che trọn lấy tấm lưng nhỏ bé.
“Uyển Nhi!”
Phập!
Mũi tên cắm sâu vào lưng hắn, đến tận cán. Máu phun ra thành dòng, nhuộm đỏ cả tấm áo bào. Hắn gục xuống, đè lên người nàng. Cả hai ngã nhào xuống nền đất lạnh.
Uyển Nhi bàng hoàng, đôi tay run run đỡ lấy tấm thân nặng trĩu. Máu ấm nóng thấm qua kẽ tay, nhuộm đỏ cả ngọc bội gia truyền trong lòng bàn tay hắn. Hắn run rẩy nắm lấy tay nàng, đôi mắt mờ đi, nhưng vẫn cố gượng một nụ cười yếu ớt: “Lần này… ta không trễ nữa…”
Rồi đôi mắt ấy nhắm lại.
“Không!”
Nàng gào lên, lần đầu tiên để lộ sự tuyệt vọng tận cùng. Tiếng thét xé toang cả khoảng trời, át cả tiếng ồn ào pháp trường. “Thần Dực! Ngươi không được chết! Ngươi nghe ta nói không?!”
Cấm vệ quân ập đến, phong tỏa hiện trường. Tên thuộc hạ Tạ gia gần đó lập tức bị khống chế. Nhưng kẻ ám sát đã lẩn mất trong đám đông. Quan Tôn Húc hoảng hốt ra lệnh: “Bắt tử tù giam vào ngục chờ điều tra lại! Triệu thái y! Mau lên!”
Nhưng tất cả những hỗn loạn ấy dường như không lọt vào tai Uyển Nhi. Nàng chỉ nhìn gương mặt trắng bệch của Thần Dực, tay không ngừng run rẩy. Máu từ lưng hắn vẫn không ngừng chảy, thấm vào đất, hòa vào bụi đường. Dây trói trên cổ tay nàng đã đứt tự lúc nào, nhưng nàng không còn để tâm.
Ngọc bội trong tay truyền hơi ấm lạ lùng – giống như hơi ấm của người đang nằm trong vòng tay nàng. Nàng ghé sát tai hắn, giọng nghẹn đắng: “Nếu ngươi chết, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi. Nghe rõ chưa? Sống đi!”
Và trong cơn mê man, dường như ngón tay hắn khẽ động đậy, siết lấy tay nàng. Một chút, rất nhẹ, nhưng đủ để nàng cảm nhận được.
Nước mắt nàng lăn dài, rơi xuống gương mặt hắn. Giữa pháp trường tan hoang, giữa tiếng la hét và lệnh truyền, nàng chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp, và hơi thở mong manh của người thương đang nhạt dần trong vòng tay.
Nàng siết chặt ngọc bội, ánh mắt dần trở nên kiên định. Con đường phía trước giờ không chỉ còn là minh oan cho gia tộc. Mà còn là sống để bảo vệ người đã dám hy sinh vì nàng. Dù cái giá phải trả có là gì đi nữa.
Bóng chiều buông xuống. Pháp trường vắng dần, chỉ còn lại những vệt máu loang lổ trên nền đá xanh. Một trang mới của cuộc đời nàng vừa mở ra – trong đau đớn và hy vọng mong manh như ánh sao đầu hôm.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện