Chương 11/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Một tuần trôi qua, pháp trường đẫm máu ngày ấy giờ chỉ còn là những vết ố mờ trên nền đá xanh. Kinh thành dần trở lại nhịp sống thường nhật, nhưng dư chấn của vụ án rúng động vẫn còn âm ỉ. Điện Kim Loan sớm hôm ấy sáng đèn lạ thường. Các quan văn võ tụ tập từ sớm, tiếng xì xào như ong vỡ tổ.
Bên ngoài, mưa phùn lất phất bay, như báo hiệu một ngày nhiều biến động.
Ngọn nến trong điện lung linh, hắt bóng lên những khuôn mặt căng thẳng. Trung tâm đại điện, Phó Uyển Nhi khoác quan phục chỉnh tề, ngọc bội gia truyền đeo trước ngực – biểu tượng của sự minh oan sắp thành. Nàng quỳ một gối, cúi đầu hành lễ. Dáng nàng nhỏ bé giữa không gian rộng lớn, nhưng khí chất tỏa ra lại khiến người ta không dám khinh thường. Đôi mắt nàng không còn cụp xuống nhút nhát, mà sáng như đuốc, soi thấu mọi ngõ ngách tăm tối.
Bên cạnh nàng, Lý Thần Dực cũng quỳ, nhưng phải có thị vệ dìu vì vết thương còn chưa lành. Băng gạc thấm máu thấp thoáng dưới tay áo rộng. Hắn vẫn cố thẳng lưng, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía long ỷ. Mỗi lần hít thở, lồng ngực hắn lại nhói đau, nhưng hắn không để lộ chút yếu ớt nào. Thỉnh thoảng, ánh mắt hắn liếc nhanh sang nàng, trong đáy mắt chất chứa cả dằn vặt lẫn tự hào.
Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, long nhan nghiêm nghị. Ngài trầm giọng: “Trẫm đã nghe đủ lời biện bạch mấy hôm trước. Nay khai đình thẩm vấn cuối cùng. Ái khanh cứ nói rõ mọi chuyện.”
Uyển Nhi chậm rãi ngước lên. Giọng nàng vang vọng, đanh thép từng chữ: “Thần nữ Phó Uyển Nhi, xin dâng bản cáo trạng. Tội thứ nhất: tham ô muối quốc khố. Tội thứ hai: mưu sát trung thần. Tội thứ ba: mưu phản!”
Tạ Hoài đứng hàng quan nhất phẩm, sắc mặt tái đi rồi lại đỏ bừng. Lão cười khẩy, tiếng cười khô khốc vang vọng giữa đại điện: “Hoang đường! Một con nha đầu không cha không mẹ, dựa vào đâu mà buộc tội lão thần? Chứng cứ đâu? Nhân chứng đâu? Hay chỉ là lời vu oan giá họa?”
Uyển Nhi không thèm nhìn lão. Nàng rút từ tay áo một xấp giấy than, một cuốn sổ mỏng, rồi quay sang đám đông quan viên. Tay nàng không run, từng động tác dứt khoát như đã diễn tập hàng trăm lần.
“Bản cáo trạng này được lập từ ba năm trước, trên đường lưu đày của gia nô Phó gia. Từng dòng, từng chữ đều có chứng cứ. Trần Bá – người bị cướp ruộng, người sống sót trong vụ thảm sát ở kho muối, thuộc hạ phản bội Tạ gia… tất cả đều có mặt tại đây.”
Nàng vẫy tay. Lập tức, một loạt nhân chứng được dẫn vào, quỳ rạp trước điện. Có lão nông lưng còng, có phụ nữ ôm con thơ, có kẻ từng là quản sự trong Tạ phủ, mặt mày bầm dập vì bị tra tấn. Họ run rẩy nhưng ánh mắt đầy căm hận.
Không khí trong điện bắt đầu chuyển dịch. Những tiếng xì xào nổi lên như sóng biển. Có vị quan già lén nhìn Tạ Hoài rồi lảng tránh. Có kẻ mặt cắt không còn giọt máu. Cán cân quyền lực đang lung lay dữ dội.
Thần Dực vẫn quỳ thẳng, môi tái nhợt nhưng khóe mắt ánh lên niềm tự hào. Khi ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc, nàng nhận ra đáy mắt hắn thoáng một nét lo lắng – không phải cho mình, mà cho nàng. Nhưng rồi ngay lập tức, nàng che giấu đi, trở lại vẻ sắt đá thường ngày.
Tạ Hoài vùng vẫy, giọng lão run lên vì giận dữ: “Ngươi vu oan! Lý Thần Dực chính là đồng lõa – hắn đã cung cấp tang vật giả năm xưa! Chính hắn tiếp tay cho Phó Quảng! Các ngươi thông đồng hãm hại lão thần!”
Cả điện ồ lên. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Thần Dực. Hắn không hề lảng tránh. Ngược lại, hắn dập đầu thật mạnh, giọng trầm đau đớn xé toạc không gian: “Bệ hạ, thần có tội. Năm đó chính thần đã giao nộp bức thư giả, khiến Phó đại nhân mất cơ hội minh oan. Hôm nay, thần xin nhận hết tội danh, chỉ cầu triều đình tra xét lại vụ án Phó gia.”
Hắn quỳ rạp, trán đập xuống nền đá lạnh. Vết thương trên vai vì cử động mạnh lại rỉ máu, thấm đỏ cả vạt áo. Uyển Nhi thoáng run tay. Nỗi hận ba năm trào lên trong lồng ngực, nhưng nàng buộc mình nắm chặt vạt áo, không được yếu lòng. Đây không phải lúc để oán trách. Đây là lúc đòi công lý.
Nàng cao giọng, át đi những tiếng xì xầm: “Bệ hạ, đây là sổ sách ghi chép đường đi của muối lậu – do chính tay quản sự Tạ gia ghi lại. Đây là mảnh giấy than có ký hiệu mật mã ‘7-3-9’, khớp với kho hàng bí mật ở bến sông Vị. Còn đây…”
Nàng dứt lời, giơ cao ngọc bội. Viên ngọc sáng long lanh dưới ánh nến, như chứa đựng cả nỗi oan khiên của một gia tộc.
“…là tín vật gia truyền của Phó gia, thứ duy nhất không bị lửa thiêu rụi. Cha thần đã giấu nó trong kẽ tường, cùng với di thư tố cáo Tạ Hoài mưu phản! Di thư có ghi rõ từng mốc thời gian, từng cuộc họp mật, từng kế hoạch thông đồng với ngoại bang!”
Hoàng đế cau mày, long thể hơi nhích về phía trước. Ngài đập mạnh tay xuống long án, tiếng vang dội khắp điện: “Lập tức phong tỏa Tạ phủ, lục soát kho hàng! Mọi tài liệu, thư từ mang về đây. Trẫm muốn tận mắt xem xét!”
Cấm vệ quân rầm rập rời đi. Tiếng bước chân nặng nề vang vọng khắp hành lang. Tạ Hoài mặt xám như tro tàn, loạng choạng lùi lại, miệng không ngừng kêu oan: “Bệ hạ! Lão thần vô tội! Đừng để đứa con gái ấy lừa! Có kẻ muốn hại thần! Cả đời thần tận trung với triều đình!”
Nhưng những lời đó giờ chỉ như tiếng gió thoảng. Không ai tin nữa.
Chỉ nửa canh giờ sau, đội cấm vệ trở về, mang theo vô số sổ sách và thư từ chất đầy mâm. Một viên tướng dập đầu bẩm báo: “Khởi bẩm bệ hạ, trong hầm bí mật Tạ phủ có hàng trăm cân muối lậu, cùng thư từ liên lạc với thương nhân biên ải. Kho hàng bến sông Vị đã bị niêm phong.”
Hoàng đế cầm một bức thư lên, đọc lướt, sắc mặt càng lúc càng tối sầm. Cuối cùng, ngài ném mạnh xuống đất. “Tạ Hoài! Ngươi còn gì để nói?”
Tạ Hoài khuỵu xuống, hai tay ôm mặt. Lão cười điên dại, tiếng cười vỡ vụn mang theo cả sự sụp đổ của một gia tộc: “Đúng… là ta làm. Tất cả là ta làm. Nhưng nếu không có ta, Tạ gia đã sụp đổ từ lâu! Muối là máu của quốc khố, ta chỉ lấy lại phần của mình! Còn Phó Quảng… hắn cản đường ta, phải chết!”
Hoàng đế đứng bật dậy, long nhan phẫn nộ đến cực điểm: “Tạ Hoài, tham ô muối quốc khố, mưu sát trung thần, mưu phản – tội không thể tha. Tru di tam tộc! Tất cả đồng đảng, lưu đày biên ải. Phó gia được minh oan, truy phong Thượng thư Bộ Hình. Phó Uyển Nhi… trẫm phong nàng làm Quận chúa, ban đất phong.”
Cả điện im phăng phắc. Vài tiếng thở phào nhẹ nhõm. Có người khẽ đưa tay áo lau mắt.
Nhưng Uyển Nhi lại lập tức dập đầu. Giọng nàng vẫn vững vàng, nhưng chất chứa nỗi đau: “Tạ bệ hạ long ân. Nhưng thần nữ không dám nhận. Thần nữ chỉ xin vào Hàn Lâm Viện soạn luật, để những oan khuất như cha thần không còn xảy ra. Đất phong, tước vị, với thần nữ giờ vô nghĩa. Thần nữ chỉ muốn những điều luật được viết bằng chính máu của những người vô tội.”
Cả điện sững sờ. Hoàng đế vuốt râu, trầm ngâm hồi lâu. Cuối cùng, ngài phán: “Chuẩn tấu. Từ nay, ngươi là nữ quan đầu tiên của Hàn Lâm Viện. Trẫm tin ngươi sẽ dùng tài trí của mình mà giúp ích cho xã tắc.”
Uyển Nhi dập đầu tạ ơn, nhưng trong lòng nàng chẳng có chút vui sướng nào. Chỉ là một nỗi trống rỗng mênh mông. Gia tộc đã được minh oan, nhưng cha mẹ đã không còn. Ngọc bội vẫn đeo trước ngực, nhắc nhở về những gì đã mất.
Cuối cùng, ánh mắt hoàng đế dừng lại trên Thần Dực. Ngài khẽ thở dài: “Lý khanh, công cứu giá và lật án có thừa, nhưng tội tiếp tay oan án cũng lớn. Công bằng không thể thiên vị. Trẫm tước chức Phó đô ngự sử, lưu đày ba năm. Ngươi có phục không?”
Thần Dực dập đầu thật sâu, khóe môi vẽ nụ cười thanh thản. Giọng hắn khản đặc vì đau, nhưng không hề run rẩy: “Thần phục. Đa tạ bệ hạ đã cho thần cơ hội chuộc lỗi. Ba năm – đối với thần là quá ít ỏi so với tội lỗi gây ra. Thần nguyện đi lưu đày, ngày đêm sám hối.”
Mưa bắt đầu rơi bên ngoài, nặng hạt dần. Những giọt mưa đập vào mái ngói, tạo nên bản nhạc buồn bã. Buổi lâm triều kết thúc. Cấm vệ dẫn Tạ Hoài đi. Lão ta không còn kêu gào, chỉ lặng lẽ như xác không hồn. Các quan dần lui ra, để lại điện Kim Loan vắng lặng.
Uyển Nhi và Thần Dực nhìn nhau một lần cuối trước khi bị dẫn đi hai hướng khác nhau. Hắn gượng cười, nàng cúi đầu. Không ai nói gì, nhưng trong lòng cả hai đều hiểu: khoảnh khắc này là tạm biệt.
Chiều muộn. Cổng ngục tối om, chỉ vài ánh đuốc le lói. Mưa vẫn rơi, dai dẳng và lạnh buốt. Uyển Nhi đứng dưới tán cây bên ngoài, tà áo quan ướt sũng. Nàng không cầm ô, cứ đứng im như trời trồng, mắt dán chặt vào cánh cổng sắt han gỉ.
Cuối cùng, tiếng xích leng keng vang lên. Cánh cổng mở ra, và Thần Dực bước ra trong bộ đồ tù. Đôi tay hắn bị xích, sắc mặt nhợt nhạt vì mất máu, nhưng đôi mắt vẫn sáng. Họ nhìn nhau – không ai nói gì trong vài nhịp thở dài. Thời gian như ngưng đọng.
Cuối cùng, nàng tiến lên một bước, run run đưa tay chạm vào má hắn, nơi vết bầm còn hằn. Ngón tay nàng lạnh ngắt.
“Vết thương… còn đau không?” – giọng nàng khàn đặc, cố kìm nén.
“Không đau,” – hắn cười nhẹ, giọng khản đặc. Hắn nghiêng đầu áp nhẹ vào lòng bàn tay nàng. “Chỉ tiếc là ba năm nữa mới được gặp nàng.”
Nàng mím môi, rút từ tay áo một túi thơm nhỏ, nhét vào tay hắn. Bàn tay nàng run rẩy. “Mang theo. Trong lưu đày… đừng quên uống thuốc. Ta đã nhờ thái y kê đơn, thuốc đủ dùng một năm. Nhất định phải giữ gìn.”
Hắn siết chặt túi thơm, như sợ rơi mất. Xích sắt va vào nhau kêu leng keng. Rồi hắn cũng rút từ trong tay áo bộ đồ tù một tờ giấy gấp nhỏ, run run đưa: “Đây là những vụ án oan ta ghi lại được trước khi vào ngục. Có những người không có tiếng nói, không có địa vị. Nàng… hãy giúp họ. Coi như ta… gửi gắm chút hy vọng cuối cùng.”
Nàng cầm lấy tờ giấy, nước mắt lăn dài. Giọng nàng nghẹn ngào: “Ta sẽ chờ. Ba năm, chỉ ba năm thôi. Ngươi nhất định phải trở về. Ta còn… còn một lời chưa nói.”
“Ta sẽ về,” – hắn cười, nụ cười méo xệch vì cố kìm nén. Ánh mắt hắn long lanh. “Với tư cách một kẻ xứng đáng đứng bên nàng. Không phải là tội nhân, mà là người đã trả xong nợ.”
Tay họ siết chặt lần cuối. Mưa rơi ướt đẫm cả hai. Mùi máu thoang thoảng từ vết thương của hắn hòa cùng mùi ẩm mốc của ngục tối. Tên lính ngục kéo tay hắn, giục giã.
Cửa ngục đóng sầm lại. Bóng Thần Dực khuất dần sau song sắt. Trước khi khuất hẳn, hắn ngoảnh lại nhìn nàng một lần nữa, rồi mới bước tiếp.
Uyển Nhi đứng lặng hồi lâu, mặc cho mưa ướt đẫm vai. Nàng không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ hòa vào mưa. Cuối cùng, nàng thì thầm, chỉ đủ mình nghe:
“Ba năm… chỉ ba năm thôi. Hãy trở về, ta còn một lời chưa nói. Lời đó… đã ở trong tim từ rất lâu rồi.”
Mưa bắt đầu tạnh dần. Từng giọt cuối cùng rơi lộp bộp trên phiến đá xanh. Gió lạnh thổi qua, cuốn đi chút hơi ấm cuối cùng. Nàng buông tay, xoay người, từng bước chậm rãi đi về phía Hàn Lâm Viện. Đôi vai gầy thẳng tắp, bước chân kiên định. Dưới ánh đèn le lói, bóng nàng nhỏ bé nhưng không hề cô độc – bởi nàng mang trong tim cả một lời hứa.
Phía trước, Hàn Lâm Viện hiện ra mờ mờ sau màn mưa. Cánh cổng gỗ nặng nề như đang chờ đón nàng. Một trang mới của cuộc đời sắp mở ra – không phải để báo thù, mà để viết nên công lý.
Và nơi biên ải xa xôi, dưới bầu trời đầy sao, một người tù cũng đang nhìn về cùng một bầu trời, trong tay vẫn nắm chặt túi thơm. Họ cách xa nhau ngàn dặm, nhưng cùng chung một lời hứa dưới mưa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện