Chương 9/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Ba ngày trong bóng tối.
Ngục thất ngập trong mùi ẩm mốc và máu khô. Phó Uyển Nhi ngồi dựa vào tường đá lạnh, từng vết roi trên lưng còn nhức nhối, rát bỏng mỗi khi nàng trở mình. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua khe cửa sắt chẳng đủ để xua đi bóng ma tuyệt vọng bủa vây lấy tâm trí nàng.
Nàng cúi xuống, nhặt một mảnh sành nhọn từ chiếc bát vỡ. Môi khô nứt mấp máy, tay run run khắc từng nét lên tường đá lạnh ngắt: Oan thù chưa rửa, chết cũng thành ma.
Mỗi chữ như một lời thề, một ngọn lửa âm ỉ bùng lên trong lồng ngực gầy guộc. Nàng nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ ánh mắt đau đáu của Lý Thần Dực lúc ngã gục trong mưa. Khóe mắt cay xè nhưng nàng nghiến răng, không cho phép mình gục ngã. Nàng vẫn còn một việc chưa xong.
Tiếng chân bước vọng lại từ xa, nặng nề và gấp gáp. Giọng hô lạnh lẽo vang lên:
– Phó Uyển Nhi! Ra hầu tra!
Nàng thả mảnh sành, vuốt phẳng vạt áo rách, ngẩng cao đầu. Đôi mắt sáng quắc trong bóng tối, như vì sao cô độc giữa đêm đen.
*
Phiên tòa được dựng vội trong một công đường nhỏ hẹp, ẩm thấp, nơi tường vách loang lổ rêu phong và mạng nhện giăng đầy. Quan phủ béo tròn ngồi trên cao, bộ dạng hách dịch, tay đập bàn nghiêm giọng:
– Phạm nhân Phó Uyển Nhi! Nhận tội đi, đỡ phải chịu nhục hình!
Uyển Nhi ngẩng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười khẩy. Giọng nàng trong trẻo nhưng sắc như dao:
– Các người đều là hạng a dua! Nhưng ta sẽ để luật pháp phán xử.
Công đường xôn xao. Nàng không đợi đối đáp, giọng đều đều tiếp tục vạch ra từng sơ hở trong cáo trạng, dẫn điều luật Đại Hạ mà ngay cả viên quan kia cũng chưa chắc thuộc:
– Luật quy định tang chứng phải có ba bên xác nhận. Các người có gì, ngoài một tờ khẩu cung ép buộc?
Ánh mắt nàng quét qua từng khuôn mặt. Quan phủ tái mặt, đám sai nha lúng túng. Nhưng tiền của Tạ gia đã quá nặng, hắn đập bàn lần nữa:
– Láo xược! Tuyên án – trảm quyết, ngày mai hành hình!
Tiếng giáp sắt va vào nhau, quân lính ập đến trói nghiến tay nàng. Trong khoảnh khắc, nàng thấy một bóng áo xanh nơi góc khuất – có lẽ là thuộc hạ của Thần Dực. Ánh mắt nàng thoáng yên tâm rồi lại cứng rắn.
Bị lôi đi, nàng ngoái đầu nhìn thẳng vào vị quan, giọng đều đều:
– Ngày mai, ta sẽ đợi – xem luật pháp các người có ngăn được lưỡi đao nhuốm máu oan không!
Đám đông dân chúng bên ngoài bắt đầu bất bình, tiếng xì xào lan xa như sóng ngầm.
*
Đêm trước hành hình.
Mưa lại rơi, ướt đẫm song sắt. Uyển Nhi ngồi trong góc, đôi mắt mở to nhìn bóng tối. Nàng không ngủ, cũng chẳng còn nước mắt để khóc. Bất chợt, một tiếng động nhẹ – cánh cửa ngục khe khẽ mở ra. Ngọn đèn dầu leo lét in bóng một kẻ cao lớn lảo đảo bước vào.
Lý Thần Dực.
Hắn khoác áo choàng đen, sắc mặt trắng bệch vì vết thương chưa lành, bước đi còn tập tễnh. Một tên ngục tốt cúi đầu lùi lại phía sau thì thầm:
– Đại nhân, nhanh lên…
Thì ra là nội gián. Hắn quỳ sụp trước song sắt, mắt đỏ ngầu.
– Uyển Nhi…
Giọng hắn vỡ ra, không còn vẻ quan cách nào.
Nàng lặng người, rồi tiến lại gần, bàn tay run run luồn qua song sắt.
– Sao ngươi lại đến đây? Còn vết thương…
Hắn nắm vội tay nàng, hơi thở gấp gáp:
– Ta đã dâng tấu, cầu hoàng thượng ban long bài tạm hoãn. Ngày mai, trên pháp trường, long bài sẽ xuất hiện. Nếu thất bại…
Hắn nghẹn lời, siết chặt bàn tay lạnh ngắt của nàng.
– Nếu thất bại, ta thề sẽ chết cùng nàng.
Từ trong ngực, hắn rút ra chiếc ngọc bội gia truyền – vật định tình của hai nhà năm xưa, giờ đây còn vương vết máu khô từ trận chiến miếu hoang. Hắn run run đặt vào tay nàng.
– Vật này, ta muốn nàng giữ. Để xuống suối vàng, nàng còn có thứ mà nhận ra ta.
Nước mắt Uyển Nhi rơi lần đầu tiên. Nàng nắm chặt ngọc bội, rồi nắm lấy tay hắn, lần đầu gọi tên thân mật:
– Thần Dực… ta không hận ngươi nữa. Hãy sống. Đừng làm liều.
Hắn cúi đầu, hôn nhẹ lên những ngón tay nàng qua song sắt. Không còn lời nào, chỉ có tiếng mưa rả rích, và hai trái tim đập chung một nhịp tuyệt vọng. Rồi hắn đứng dậy, bóng lưng cố nén đau nhức khuất dần vào màn đêm.
Uyển Nhi ôm ngọc bội vào lòng, đôi mắt nhắm lại tìm thấy một chút bình yên cuối cùng.
*
Sáng hôm sau.
Pháp trường chợ Giao. Trời âm u như chực trút cơn thịnh nộ. Uyển Nhi bị trói giữa đài, đầu đội mũ tử tù đỏ thẫm. Dân chúng vây kín, tiếng bàn tán, tiếng khóc than của lão nông Trần Bá và vài người từng được nàng giúp.
Đao phủ cởi trần, tay lăm lăm lưỡi đao sáng loáng. Ba vị Chánh sứ ngồi trên cao, mặt lạnh tanh.
– Giờ lành đã điểm – hành hình!
Tiếng ra lệnh vang lên. Lưỡi đao từ từ giơ cao. Uyển Nhi ngước nhìn bầu trời xám, thì thầm:
– Cha, mẹ, con đến đây.
Đao phủ bước tới, hơi thở nặng nề. Khoảnh khắc như ngưng đọng. Thình lình, từ phía xa, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng người hô vang:
– Long bài! Hoàng thượng có chỉ – tạm hoãn hành hình!
Đao phủ khựng lại, lưỡi đao chưa kịp hạ. Viên chỉ huy đội Cấm vệ quân phóng ngựa tới, giơ cao tấm thẻ vàng.
– Đao hạ lưu nhân! Ai dám trái lệnh, giết không tha!
Pháp trường nín thở. Uyển Nhi bừng mở mắt. Tiếng bàn dân òa lên. Nàng quay đầu, thấy xa xa, gục dưới bụi đất là bóng Thần Dực, máu thấm ướt ngực áo, hắn đã đuổi theo đến tận đây trước khi ngã quỵ.
Ánh mắt hắn mờ đi nhưng vẫn cố nhìn về phía nàng, môi mấp máy:
– Kịp rồi… Uyển Nhi…
Nàng bật khóc, nước mắt lăn dài trên gò má, như vỡ òa mọi kìm nén.
Giữa pháp trường tan hoang, nàng chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp, và bóng hình người thương đổ gục trong nỗi đau không nói nên lời.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện