Chương 12/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Trà lại nguội rồi.
Phó Uyển Nhi buông bút, đưa tay nâng chén trà lên, hơi ấm từ sứ đã tan từ lâu. Nàng nhấp một ngụm, vị đắng loang dần nơi cuống lưỡi, rồi chìm sâu như từng nuốt vào trong lòng. Ba năm ở Hàn Lâm Viện, thói quen rót trà đầy để rồi quên uống vẫn không đổi. Bản thảo đang soạn dở – một điều luật mới về thẩm quyền xét xử của phủ doãn – vẫn còn vài điểm mắc mớ, cần tra cứu thêm. Nhưng từ sáng, nàng không tập trung nổi.
Ngoài trời, mưa chiều rả rích, từng hạt nước đan xiên qua khung cửa, đọng thành vệt dài trên nền gạch. Gió lùa vào mang theo mùi đất ẩm, làm lay động ngọn nến trên bàn. Uyển Nhi kéo lại ống tay áo rộng, mắt dời xuống tờ công văn nhỏ đặt cạnh nghiên mực. Nét chữ ngay ngắn của viên thư lại Lục bộ: “Tội nhân Lý Thần Dực đã mãn hạn lưu đày, ngày hôm nay hồi kinh.”
Tờ giấy mỏng manh ấy đã bị nàng gấp lại, vuốt phẳng, rồi lại gấp, đến khi mép giấy sờn đi. Những ngón tay mảnh khảnh vô thức gõ một nhịp nhanh, đều đặn lên mặt bàn – điệu gõ quen thuộc mà cha từng nhận xét: “Uyển Nhi, con có cái tật gõ ngón khi nghĩ sâu.” Ngày ấy, Thần Dực từng nhìn nàng cười bảo, có kẻ cũng gõ ngón y hệt.
Lồng ngực nàng thắt lại. Chén trà run run, vài giọt rơi ra thấm ướt bản thảo. Uyển Nhi đứng bật dậy, đẩy ghế bước ra hành lang. Mưa vẫn rơi, màn nước trắng xóa phủ lên sân viện, làm nhòe đi những bụi trúc còi cọc. Tà áo lụa mỏng chạm vào bậc đá, thấm hơi nước lành lạnh. Nàng tựa vai vào cột gỗ, mắt nhìn mãi về phía cổng lớn của Hàn Lâm Viện. Cánh cổng gỗ nặng nề đóng im ỉm, như đã đóng suốt ba năm dài đằng đẵng.
Ba năm. Từ cái ngày nàng trao túi thuốc dưới mưa, từng canh giờ qua đi đều nhuốm màu chờ đợi. Mỗi lần mưa, nàng lại đứng đây, nhìn ra khoảng trời xám ngắt, tự hỏi liệu có ngày nào đó, cánh cổng này mở ra và một bóng người quen thuộc xuất hiện. Có lúc nàng nghĩ mình thật ngốc. Nhưng rồi lại thôi, bởi trong tim sâu thẳm, lời hứa dưới cơn mưa ba năm trước vẫn chưa một lần nguôi ngoai.
Tiếng bước chân vọng tới. Đầu tiên là tiếng giày đinh của lính gác, sau đó là một chuỗi bước chân nặng nề, đều đặn, vang trên phiến đá xanh. Uyển Nhi nín thở. Nhịp tim nàng vọt nhanh, ngón tay siết chặt lấy cánh áo. Rồi một giọng nói trầm trầm cất lên, xuyên qua màn mưa, xuyên qua cả những năm tháng dài khắc khoải:
Phó đại nhân, thảo dân có thể vào hầu trà không?
Chén trà trên tay nàng trượt khỏi ngón tay, rơi vỡ tan tành dưới chân. Mảnh sứ trắng bắn lên, nước trà đọng lại thành một vũng nhỏ phản chiếu ánh nến chập chờn. Uyển Nhi lảo đảo bước khỏi bậc thềm, đôi guốc gỗ lộp cộp trên đá. Mưa quất vào mặt, lạnh buốt, nhưng nàng không quan tâm. Tay run run đẩy cánh cổng – nó kêu lên một tiếng dài kéo rề, như tiếng thở phào của cả một thời khắc. Cánh cổng mở ra.
Trước cổng, một bóng người đứng dưới mưa. Cao, gầy guộc, tấm áo vải thô sờn bạc thấm đẫm nước, dán chặt vào thân hình tiều tụy. Râu tóc lởm chởm, gò má cao hơn xưa, nhưng đôi mắt kia – đôi mắt sáng quắc, thâm trầm như đáy giếng cổ – vẫn nguyên cái khí chất nguy hiểm của Lý Thần Dực năm nào. Hắn đứng đó, hai tay buông thõng, nước mưa chảy thành dòng trên khuôn mặt hốc hác.
Phó đại nhân… – giọng hắn nghẹn lại, khàn đặc, – thảo dân về rồi.
Lồng ngực Uyển Nhi cuộn sóng. Bao nhiêu oán hờn, nhớ nhung, chờ đợi suốt ngần ấy năm – giờ đây nghẹn nơi cổ, không thành lời. Nàng nhìn hắn, thấy cả một quãng đời lưu đày hằn lên từng tấc cơ thể gầy gò. Cuối cùng, nàng khẽ cười – một nụ cười như giọt nước mưa rơi trên mặt hồ lặng, mang theo vị mặn của tất cả những gì không thể nói ra.
Vào đi, kẻo mưa ướt.
Rồi nàng xoay người, tự tay mở toang cánh cổng, ra dấu mời. Cánh cổng nặng nề hé lộ con đường vào phòng trong. Lý Thần Dực ngước lên, thoáng ngỡ ngàng trước dáng vẻ của nàng: trong bộ triều phục nữ quan giản lược, đường nét thanh thoát mà sắc sảo, không còn là thư sinh Văn Tịch nép mình trong bụi phố Đông Hoa. Nàng đã thành một Phó Uyển Nhi đứng thẳng giữa bao sóng gió, nơi Hàn Lâm Viện này.
Hắn bước theo, từng bước chậm rãi, sóng vai nàng đi vào viện. Mưa lất phất trên vai họ, như rửa sạch chút ngại ngùng đầu tiên.
Phòng trong ấm hơn. Mùi trầm thơm nhẹ lan trong không gian tĩnh lặng. Uyển Nhi chỉ tay vào chiếc ghế bên bàn gỗ, giọng bình thản:
Ngồi đi. Trà có sẵn, nhưng nguội mất rồi.
Thần Dực ngồi xuống, nhìn ấm trà sứ trắng, bên cạnh là chén trà nguội ngắt. Tay hắn run run nâng chén, nhấp một ngụm. Trà đắng chát, lạnh lẽo – cái vị của thời gian qua đi, của những đêm một mình nơi biên ải. Hắn nhìn vào đáy chén trà trong veo, rồi khẽ thở dài.
Uyển Nhi rót thêm trà nóng từ lò than riu riu vào chén hắn, làn khói mỏng bốc lên quyện trong không khí ẩm ướt. Nàng ngồi xuống đối diện, mắt không rời khỏi gương mặt hắn. Mưa vẫn rơi ngoài hiên. Im lặng kéo dài, nhưng không hề gượng gạo – như một lần làm quen lại với hơi thở của nhau.
Thần Dực là người lên tiếng trước. Giọng hắn trầm ấm hơn xưa, mang theo vị mặn của gió cát:
Ba năm… nàng vẫn uống trà một mình sao?
Uyển Nhi không đáp ngay, mắt nhìn ra màn mưa xám ngoài cửa sổ. Ngón tay nàng chạm vào thành chén, khẽ cựa.
Ở nơi biên ải, ta cũng đã uống trà. Nhưng chỉ có mỗi ta tự pha. Cũng lạnh. – Hắn cười nhạt, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn lên những ngày gió sương.
Nàng quay lại, ánh mắt sắc lẻm, như mũi dao xoáy vào lòng hắn:
Ngươi viết đơn cho dân nghèo, phải không? Nghe nói ở châu huyện, không ít người mang ơn “thư lại họ Lý”.
Hắn khựng lại, tay siết chặt chén trà. Rồi gật đầu.
Chỉ là… muốn làm chút gì đó. Chuộc lại phần nào.
Uyển Nhi không đáp. Nàng biết hắn vẫn còn tự trách. Vụ án của cha nàng, dù Tạ gia đã đổ, dù nàng đã chọn tha thứ, nhưng với Thần Dực, bóng ma của tang vật giả năm xưa vẫn còn đeo đẳng. Ba năm lao khổ, hắn lại âm thầm lấy kiến thức luật pháp năm nào của cha để giúp người, như một cách tự chuộc lỗi.
Bất giác, ngón tay nàng đưa ra, cùng lúc muốn lấy ấm trà. Đầu ngón tay họ chạm nhau trên quai ấm bằng sứ. Một cái chạm nhẹ, nhưng mang theo cả dòng điện của ngàn vạn nỗi niềm. Cả hai cùng rụt tay lại. Mặt nàng thoắt ửng đỏ, vội quay đi. Hắn cúi đầu, tay siết chặt mép áo vải thô. Trong phòng bỗng như tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng tim đập dồn.
Đêm buông. Mưa thưa dần. Ánh nến lay động soi bóng hai người lên vách gỗ, đung đưa theo từng làn gió lùa. Lý Thần Dực đột nhiên đứng dậy, bước đến bên nàng, rồi quỳ một gối xuống sàn gạch. Uyển Nhi giật mình, nửa phần muốn lùi lại, nửa phần bị ánh mắt van nài của hắn giữ chặt.
Ngươi làm gì vậy?
Hắn ngước lên, mắt ánh lên tia cầu xin, giọng run run:
Uyển Nhi… Ta biết mình không xứng. Nhưng suốt ba năm, mỗi đêm ta đều mơ được gặp nàng. Chỉ để nói một câu… Ta có thể nắm tay nàng không? Dù chỉ một lần?
Nước mắt chợt trào nơi khóe mắt nàng. Những lớp tường thành nàng tự xây quanh tim trong suốt ba năm qua, giờ như bị chính đôi mắt ấy đánh sập. Nàng lặng người, mọi oán hờn, chờ đợi, những đêm cô độc với chén trà lạnh – tất cả như tan chảy trong cái nhìn của hắn. Từ từ, nàng đặt bàn tay mảnh khảnh của mình lên tay hắn. Ngón tay nàng đan vào bàn tay chai sần, thô ráp vì lao khổ, nhưng ấm áp lạ thường. Hắn siết nhẹ, như sợ tan vỡ, như sợ đó chỉ là một giấc mơ.
Ngươi vẫn ngốc như xưa, – nàng thì thầm, giọng chứa chan yêu thương và đau đáu, – sau ba năm, chỉ dám hỏi có thể nắm tay?
Hắn bật cười, nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc. Nụ cười vỡ ra từ nỗi ân hận và hạnh phúc.
Còn lời nào hơn, ta sợ nói ra… sẽ mất nàng.
Nàng kéo hắn đứng dậy, cùng ngồi xuống bên ánh nến. Bàn tay vẫn đan chặt, như muốn bù đắp cho cả quãng thời gian xa cách.
Ta cũng có chuyện muốn bàn, – nàng nói, giọng đã bình tĩnh hơn, – từ nay, ta định mở một văn phòng miễn phí ở phố Đông Hoa – dành cho kẻ nghèo, viết đơn kiện, cố vấn luật. Ngươi có muốn tham gia?
Thần Dực sững sờ, rồi mắt sáng lên – thứ ánh sáng của một người đã tìm lại được mục đích sau cơn mê dài. Hắn nắm chặt tay nàng hơn, giọng nóng ran:
Nàng vẫn là Phó Uyển Nhi ta từng biết. Dĩ nhiên là có. Cả đời này, ta chỉ nguyện làm thư lại cho Phó đại nhân.
Nàng cười, một giọt nước mắt lấp lánh rơi trên chén trà vừa được rót đầy, hòa vào làn khói mỏng. Trà nóng tỏa hương ấm áp, khác hẳn vị đắng lạnh lúc đầu. Ngoài trời, mưa đã tạnh hẳn. Mây tan, để lộ một vầng trăng non vừa nhú khỏi tầng mây, dát ánh bạc xuống sân viện ướt đẫm. Những giọt nước cuối cùng còn đọng trên mái ngói, lấp loáng như sao.
Họ ngồi đó, tay trong tay, bên chén trà ấm. Không cần thêm lời nào nữa, vì lời hứa dưới mưa ba năm trước giờ đã được viết trọn. Và phía trước, một con đường mới đang mở ra – không phải của riêng ai, mà là của chung một cuộc đời mà họ sẽ cùng bước tiếp.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện