Chương 13/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Một tháng đã trôi qua kể từ ngày văn phòng miễn phí trên phố Đông Hoa mở cửa.
Sáng thu trong lành. Nắng sớm rót mật qua khung cửa gỗ, hắt những vệt vàng ấm áp lên chồng đơn kiện xếp ngay ngắn trên bàn. Phó Uyển Nhi, trong bộ y phục nữ quan giản dị màu nguyệt bạch, đang lặng lẽ nhóm lửa cho ấm trà. Tách trà Long Tỉnh vừa chín tới, hương thơm ngan ngát len lỏi khắp gian phòng nhỏ.
Bên ngoài, tiếng ồn ào bỗng vang lên. Tiếng chân người hối hả, tiếng xì xào bàn tán. Rồi một giọng nữ run rẩy cất lên, át hẳn mọi tạp âm:
– Xin Phó đại nhân cứu cha tôi… dù ông ta là Tạ Hoài!
Uyển Nhi khựng lại. Chén trà trong tay suýt rơi, nước sánh ra vài giọt trên mặt bàn. Nàng từ từ ngước mắt, thấy một thiếu nữ áo xanh nhạt đang quỳ sụp trước bậc thềm, nước mắt lã chã. Gương mặt thanh tú, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, nhưng ánh nhìn lại kiên định đến lạ.
Lý Thần Dực đứng bên khung cửa, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm, vẻ mặt thoáng căng thẳng. Hắn bước đến, đặt tay lên vai nàng, trầm giọng:
– Cô nương, xin đứng dậy. Phó đại nhân không quen ai quỳ trước mặt.
Nhưng thiếu nữ ấy chỉ cúi đầu sát đất, giọng nghẹn ngào:
– Con là Tạ Vân Tú, con nuôi của Tạ Hoài. Tuy người có tội với Phó gia, nhưng trước khi bị hành hình, xin đại nhân hãy nghe một lời thú tội muộn màng…
Nàng run run rút từ tay áo ra một tờ đơn đã nhàu, hai tay dâng lên.
Uyển Nhi cảm thấy lồng ngực lạnh buốt. Huyết hải thâm thù trong phút chốc cuồn cuộn trào dâng. Nàng bước tới một bước, giọng sắc như dao:
– Ngươi biết ta là ai không?
Tạ Vân Tú ngước mắt. Đôi mắt ấy không hề né tránh. Nàng nói, từng chữ rõ ràng:
– Biết. Người là Phó Uyển Nhi, con gái duy nhất của cố Thượng thư Phó Quảng, người mà cha con đã hãm hại. Nhưng chỉ có Phó đại nhân mới dám đem lại công lý thật sự, dù cho kẻ thù.
Không gian như đặc lại. Uyển Nhi siết chặt mép bàn, ký ức đau đớn ập về: tiếng xô cửa, tiếng khóc của mẫu thân, bóng cha bị trói nghiến dưới ánh đuốc. Nàng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Lý trí cố gắng kiềm nén ngọn lửa hận đang gào thét trong lồng ngực.
Bàn tay Thần Dực ấm áp vẫn đặt trên vai nàng, như một điểm tựa lặng lẽ. Hắn không nói, chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt thấu hiểu.
Uyển Nhi mở mắt, cầm lấy tờ đơn. Giọng nàng khó nhọc:
– Ta sẽ xem xét. Nhưng không hứa hẹn gì. Ngươi về đi.
Tạ Vân Tú cúi đầu thật sâu, nhưng trước khi lui bước, nàng thì thầm một câu:
– Cha con nói… có kẻ còn độc ác hơn ngài ấy vẫn đang ẩn mình trong bóng tối. Xin đại nhân cẩn trọng.
Dứt lời, thiếu nữ khuất dạng sau dãy phố vắng. Uyển Nhi đứng đó, tờ đơn trong tay nặng như ngàn cân. Thần Dực bước tới, nhẹ nhàng gỡ chén trà sắp nguội khỏi tay nàng, giọng ấm áp:
– Vào nhà đã, Uyển Nhi. Đừng ép mình quá.
Đêm ấy, ánh nến lay động trên bàn thờ cha mẹ. Uyển Nhi ngồi bất động trước tờ đơn, lòng giằng xé như muôn ngàn mũi kim. Nàng nhìn di ảnh cha – khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt lúc nào cũng nghiêm nghị nhưng đầy nhân từ. Mẹ đứng bên, mỉm cười dịu dàng.
Những ký ức năm xưa ùa về, đau đớn như vết dao cứa vào tim. Ngày cha bị trói, mẹ ngã quỵ, tiếng khóc nức nở vang cả phủ đường. Nàng siết chặt mép bàn, móng tay hằn vào gỗ. Từng câu chữ trong đơn như những lưỡi dao xoáy vào vết thương chưa lành.
Lý Thần Dực lặng lẽ bước vào. Hắn đặt chiếc ấm trà ấm xuống bàn, rồi ngồi xuống bên nàng, không nói gì. Một lúc lâu, hắn khẽ lên tiếng:
– Nàng đã khóc cả đêm nay rồi.
Uyển Nhi không quay lại. Giọng nàng đắng ngắt:
– Nếu ta cứu hắn, liệu cha mẹ có tha thứ cho ta không?
Thần Dực nhẹ nắm tay nàng. Hơi ấm từ bàn tay thô ráp truyền sang, khiến nàng run lên.
– Tha thứ đến từ chính nàng, không phải từ người đã khuất. Họ yêu thương nàng, và họ sẽ hiểu. Nào, chúng ta cùng kiểm tra chứng cứ trước đã.
Cả hai lật giở những lá thư cũ mà Tạ Vân Tú để lại. Nét chữ run rẩy, nét mực nhòe vì nước mắt. Đó là thư của một đồng minh bí ẩn ép buộc Tạ Hoài tham gia đường dây muối lậu, đe dọa cả nhà lão. Trong ngục, Tạ Hoài cũng đã khai thêm nhiều tình tiết giảm nhẹ: lão không phải chủ mưu, mà bị thế lực lớn hơn thao túng. Lão tham gia vì bị khống chế cả gia tộc.
Bình minh lên, nắng sớm len qua khe cửa. Uyển Nhi đứng trước bàn thờ, thắp nén nhang. Khói mỏng bay lên, hòa vào ánh sáng vàng dịu. Nàng thì thầm:
– Công lý không phải là trả thù. Cha, mẹ… con sẽ nhận đơn. Không phải vì tha thứ, mà vì luật pháp cần sự khách quan. Con không thể để bản thân trở thành kẻ giống như bọn họ.
Thần Dực đứng sau, lặng lẽ vòng tay ôm lấy nàng. Cái ôm không quá siết, chỉ là một hơi ấm dịu dàng, như muốn nói: “Ta ở đây.” Uyển Nhi không đẩy ra. Nàng dựa vào ngực hắn, nhắm mắt, cảm nhận nhịp tim vững vàng. Lần đầu tiên sau bao năm, nước mắt nàng rơi không phải vì hận thù.
Ba ngày sau, phiên tòa mở ra.
Pháp đường đông nghẹt dân chúng. Tiếng xì xào phẫn nộ nổi lên khi thấy Uyển Nhi đứng ra biện hộ cho Tạ Hoài. Nàng mặc quan phục chỉnh tề, khuôn mặt lạnh như sương, nhưng trong đáy mắt có một nỗi đau âm ỉ.
Tạ Hoài run rẩy quỳ dưới đường. Lão gầy rộc, tóc bạc trắng, đôi mắt già nua đầy sợ hãi và hối hận. Không còn dáng vẻ uy nghiêm ngày nào.
Uyển Nhi cất tiếng, âm vực cao và rõ ràng, vang vọng khắp pháp đường:
– Theo luật Đại Hạ, kẻ bị cưỡng ép hành sự có tình tiết giảm nhẹ. Tạ Hoài tuy chủ mưu trong nhiều vụ án, nhưng tại hạ đệ trình chứng cứ: lão bị thế lực khác đe dọa tính mạng cả gia tộc, buộc phải tham gia đường dây muối lậu và hãm hại trung thần. Sau cùng, lão đã thành khẩn khai báo, cung cấp danh sách đồng bọn. Luật quy định, tội đáng tử nhưng có thể xét giảm xuống lưu đày chung thân. Xin Chánh sứ xét lại!
Dân chúng la ó, tiếng chửi rủa vang lên. Một gã đàn ông hét lớn:
– Phó thượng thư nhân từ, sao ngươi lại bênh vực kẻ thù?!
Uyển Nhi quắc mắt, đập mạnh tay xuống bàn. Ánh mắt nàng sắc lẻm quét qua đám đông:
– Im lặng! Pháp đường là nơi của lẽ phải, không phải nơi cho lòng hận thù! Nếu hôm nay ta vì thù riêng mà bẻ cong luật, thì ngày mai các người cũng có thể trở thành nạn nhân của chính sự thiên vị ấy. Luật pháp không phân biệt ân oán, chỉ có đúng và sai!
Cả pháp đường lặng ngắt như tờ. Tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Tạ Hoài quỵ hẳn xuống, gào khóc như một đứa trẻ:
– Ta có tội! Ta đáng chết! Phó đại nhân, ta không xứng được người bào chữa…
Nhưng Uyển Nhi không quay lại. Nàng lặng lẽ bước xuống bục, mắt nhòa lệ. Lồng ngực nàng trống rỗng, nhưng cũng nhẹ nhõm lạ kỳ. Hận thù ngày nào giờ như ngọn lửa đã tắt, chỉ còn lại tro tàn và khoảng không mênh mông.
Thần Dực bước lên, đỡ lấy tay nàng. Ngón tay hắn lạnh, nhưng lại vững chãi. Hắn thì thầm bên tai nàng:
– Nàng làm được rồi, Uyển Nhi. Đây chính là công lý mà thầy hằng mong mỏi.
Án tuyên: Tạ Hoài được giảm từ tử hình xuống lưu đày chung thân. Lão cúi lạy Uyển Nhi, nhưng nàng lạnh lùng xua tay:
– Ngươi không nợ ta ân huệ gì. Luật pháp đã quyết định. Hãy dùng quãng đời còn lại để sám hối.
Đêm đó, sau phiên xử, Uyển Nhi trở về Hàn Lâm Viện. Nàng đứng trước bàn thờ cha mẹ, lòng trống rỗng đến vô cùng. Nỗi đau vẫn còn, nhưng không còn là ngọn lửa thiêu đốt nữa. Nàng bật khóc, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong gian phòng tĩnh mịch:
– Cha, mẹ… con làm vậy có đúng không? Con đã buông bỏ được rồi, nhưng sao lòng vẫn đau thế này?
Cửa phòng khẽ mở. Thần Dực bước vào, không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm nàng từ phía sau. Vòng tay hắn siết chặt, như muốn che chở nàng khỏi mọi tổn thương.
Uyển Nhi quay lại, vùi mặt vào ngực hắn. Nước mắt ướt đẫm tà áo. Nàng nấc lên:
– Ta không còn hận nữa… nhưng sao lại đau đến thế?
Hắn vuốt mái tóc nàng, giọng trầm ấm như tiếng đàn đêm khuya:
– Vì nàng đã chọn điều khó nhất: để yêu thương lấp đầy khoảng trống thù hận. Đau là tạm thời, rồi sẽ lành như vết thương không tên.
Bàn tay hắn ấm áp, từng ngón tay đan vào tóc nàng. Uyển Nhi cảm nhận một sự nhẹ nhõm chưa từng có. Nàng rời khỏi vòng tay, thắp nén nhang cuối cùng, thì thầm:
– Cha, mẹ… con đã buông bỏ được rồi. Xin hãy an nghỉ.
Khói hương bay lên, hòa vào màn đêm tĩnh lặng. Ánh trăng ngoài cửa sổ đã lên cao, dát bạc xuống sân viện.
Sáng hôm sau, trước cổng văn phòng, Tạ Vân Tú đến từ biệt. Thiếu nữ mặc áo vải thô, vác một bọc hành lý nhỏ, chuẩn bị theo cha đi lưu đày. Nàng cúi đầu thật sâu:
– Đại nhân, ơn này con mãi ghi lòng. Cha con nói, người là bậc nữ trung hào kiệt, và ông ấy sẽ không bao giờ quên ơn cứu mạng.
Uyển Nhi khẽ gật đầu, không nói gì. Nàng nhìn theo bóng Tạ Vân Tú khuất dần nơi cuối phố, rồi quay sang Thần Dực, giọng nhẹ bẫng:
– Thù hận đã kết thúc thật rồi.
Thần Dực siết tay nàng. Ngón tay đan vào nhau, ấm áp trong nắng sớm. Hắn cúi xuống, giọng trầm ấm pha chút ý cười:
– Vậy nàng đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới chưa?
Ánh mắt Uyển Nhi long lanh dưới nắng vàng. Nàng không đáp, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên – một nụ cười đầu tiên sau nhiều năm trời. Nàng siết lại tay hắn, thật chặt.
Cả hai cùng bước vào trong, nơi những tờ đơn mới đang chờ trên bàn gỗ. Nắng sớm tràn qua khung cửa, soi sáng con đường phía trước – một con đường không còn hận thù, chỉ còn công lý và đôi bàn tay luôn nắm lấy nhau.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện