Chương 14/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Nửa năm trôi qua tựa mây trời lặng lẽ.
Ngôi nhà nhỏ ven hồ nay đã thành tổ ấm cho hai kẻ từng chông chênh giữa cuộc đời. Sáng sáng, Uyển Nhi vẫn đến Hàn Lâm Viện, tối về lại cùng Thần Dực soạn đơn, uống trà, đôi khi lặng im nghe gió lùa qua khóm trúc.
Hắn gầy đi một chút, nhưng ánh mắt sáng hơn. Đêm đêm, khi nàng đã yên giấc, hắn lặng lẽ mài giũa một chiếc nhẫn bạc nhỏ. Tay run, không phải vì khó, mà vì sợ.
Sợ lời cầu hôn này sẽ khuấy động những vết thương tưởng đã lành.
Sợ nàng nhớ về phụ mẫu, về ba năm lưu đày, về những mất mát không gì bù đắp nổi.
Nhưng hắn không thể chờ thêm.
Một buổi chiều, nơi bến hồ rợp bóng liễu, hắn chuẩn bị một mâm cơm thanh đạm. Ánh trăng non vừa nhú, mặt hồ lấp lánh như dát bạc. Uyển Nhi bước ra, xiêm y giản dị, tóc búi thấp, thấy cảnh ấy bất giác dừng lại, mắt thoáng nét cười:
“Chàng định dụ ta bằng món gì đây?”
Thần Dực không đáp.
Hắn bước tới, quỳ một gối.
Tay nâng chiếc nhẫn bạc – mộc mạc, chỉ có một họa tiết sóng nước nhỏ xíu bên trong. Giọng hắn trầm, run:
“Uyển Nhi, ta không có gì ngoài quá khứ lầm lỗi và một trái tim giờ chỉ hướng về nàng. Nửa năm qua, mỗi sớm mai thức giấc thấy nàng bên cạnh, ta đều sợ đây chỉ là mộng. Nàng… có cho ta cơ hội làm chỗ dựa cho nàng cả đời này không?”
Mặt hồ vỗ nhẹ.
Tay Uyển Nhi run run bưng lấy miệng. Nước mắt lặng lẽ rơi, không phải vì đau, mà vì bao năm tủi hờn, cô độc bỗng vỡ òa.
Nàng nhìn chiếc nhẫn, nhìn người đàn ông trước mặt – người đã cùng nàng vượt qua lằn ranh sinh tử, đã quỳ trước pháp trường nhận tội, đã chịu ba năm lưu đày chỉ để đường hoàng trở về.
Nàng tháo ngọc bội gia truyền, đặt vào lòng bàn tay hắn, giọng nghẹn:
“Vật này, là câu trả lời của ta.”
Hắn sững người, rồi như vỡ òa. Ngọc bội trên tay, nhẫn bạc trên tay nàng – hai tín vật trao nhau dưới ánh trăng.
Hắn ôm chầm lấy nàng, vai run lên từng hồi. Bờ vai gầy của nàng thấm ướt nước mắt hắn.
Cả hai chẳng nói thêm lời, chỉ có tiếng gió thì thầm qua kẽ lá.
Một tháng sau, hôn lễ được định vào đêm rằm.
Không kiệu hoa, không pháo đỏ rực, chỉ có vài người bạn thân thiết nhất: Trần Bá tóc đã bạc, hai đồng liêu cũ trong Hàn Lâm, và bà lão hàng xóm vẫn hay cho lá trà.
Ngôi nhà nhỏ bên hồ được trang hoàng bằng những cành trúc và hoa dại trắng. Chính tay Uyển Nhi may giá y từ lụa trắng – nàng bảo, trắng là màu của sự khởi đầu, không vướng bụi trần.
Thần Dực chuẩn bị rượu giao bôi, tự tay viết câu đối trên giấy đỏ:
Một đời minh oan, hai chữ công lý;
Trăm năm giai ngẫu, một chữ tình thâm.
Khoảnh khắc giao bái, trước bàn thờ phụ mẫu Uyển Nhi, cả hai cùng quỳ.
Nén nhang trầm tỏa khói mờ. Uyển Nhi nghẹn ngào:
“Cha, mẹ, con đã tìm được bình yên. Xin người hãy chứng giám cho chúng con.”
Thần Dực cúi đầu thật sâu:
“Nhạc phụ, nhạc mẫu, tiểu tế xin dùng cả đời này để bù đắp, để yêu thương Uyển Nhi. Những gì đã qua, con nguyện mang theo như lời nhắc nhở, để không bao giờ phụ lòng nàng nữa.”
Nước mắt rơi xuống nền đất.
Nhưng khóe môi lại nở nụ cười – nụ cười của những tâm hồn đã được chữa lành.
Sau nghi thức, cả hai cùng uống rượu giao bôi. Ánh mắt trao nhau không rời. Tiếng cười nói của vài vị khách già hòa cùng tiếng sóng vỗ nhẹ bên hồ.
Đêm thật sâu, trăng thật tròn.
Khi căn phòng chỉ còn hai người, Uyển Nhi ngồi bên cửa sổ, tay vẫn lần theo chiếc nhẫn bạc. Thần Dực tiến lại, khoác thêm áo cho nàng, giọng trầm ấm:
“Cảm ơn nàng đã cho ta cơ hội thứ hai. Cả đời này, ta chỉ nguyện làm thư lại cho Phó đại nhân.”
Nàng khẽ cười, nước mắt lấp lánh dưới trăng:
“Vậy thì chúng ta còn nhiều việc phải làm. Bao nhiêu kẻ yếu thế ngoài kia vẫn chờ một tờ đơn công chính.”
Hắn siết tay nàng, đặt lên ngực mình:
“Có nàng, trà sẽ không bao giờ lạnh.”
Hai bóng người hòa vào nhau dưới ánh trăng.
Cuộc chiến với quá khứ đã khép lại, và một chương đời mới vừa mở ra – lặng lẽ, bình yên, như mặt hồ đêm ấy.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện