Chương 3/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Vài ngày trôi qua kể từ đêm nhận được lời đe dọa của Tạ gia, Phó Uyển Nhi siết chặt mảnh giấy trong tay áo, quyết không lùi bước.
Mưa phùn lất phất trên phố Đông Hoa khi nàng khoác áo tơi, lặng lẽ men theo lối nhỏ đến Bộ Hình. Dưới vỏ bọc thư sinh Văn Tịch, nàng đã được Lý Thần Dực cho phép vào kho văn thư – cơ hội ngàn vàng mà nàng chờ đợi.
Kho văn thư tối om, ẩm mốc, những giá gỗ cao ngất xếp đầy hồ sơ cũ kỹ. Mùi giấy mục và bụi phủ lên mọi thứ một lớp màng xám. Thần Dực dẫn nàng vào, giọng lịch thiệp nhưng mắt không rời từng cử chỉ của nàng:
“Văn cô nương, đây là nơi lưu trữ án từ mười năm trở lại. Nếu cần tra cứu gì, cứ tự nhiên – nhưng đừng làm xáo trộn.”
Uyển Nhi cúi đầu, giọng run run: “Đa tạ Lý đại nhân, tại hạ chỉ muốn tham khảo vài vụ án cũ để viết đơn cho dân.”
Hắn gật đầu, lui ra phía cửa, nhưng nàng cảm nhận rõ ánh mắt thăm dò vẫn dán sau lưng.
Ngón tay nàng lần theo từng dãy nhãn, tim đập mạnh khi chạm đến giá “Phó – niên hiệu Thiên Hựu”. Hồ sơ vụ án của cha. Nàng kìm nén run rẩy, rút tập giấy đã ố vàng, mở trang đầu. Dòng chữ “Phó Quảng mưu phản – tang vật số 7” đập vào mắt. Một thoáng choáng váng, nàng phải tựa vào giá sắt. Nhưng ngay lập tức, bản năng sinh tồn trỗi dậy – nàng không được để lộ. Hít sâu, nàng giả vờ lật nhanh qua các trang khác, tay vẫn không ngừng tìm kiếm.
Rồi nàng thấy: những trang sau dường như trắng trơn, chỉ có vài dòng mực nhòe. Linh tính mách bảo, nàng lén rút từ tay áo gói bột than nhỏ – thứ nàng luôn mang theo để đọc mật thư của cha khi xưa. Liếc nhanh ra cửa, thấy bóng Thần Dực đang quay lưng, nàng nhanh tay rắc bột than lên trang giấy, hơi thở nín lại. Dưới lớp bột, từng nét chữ ẩn hiện: “Tạ Hoài – muối – cảng nam”. Tim nàng như ngừng đập. Đầu mối đầu tiên!
Nhưng tiếng bước chân bỗng vang lên ngày một gần. Hốt hoảng, nàng vội vuốt phẳng tờ giấy, giấu gói bột vào tay áo, mặt cắt không còn giọt máu.
Thần Dực xuất hiện sau lưng, giọng trầm và lạnh: “Cô nương tìm gì mà say sưa vậy?”
Nàng giật mình, suýt đánh rơi tập hồ sơ. Chớp mắt, nàng cúi gằm, giọng lắp bắp: “Dạ… tại hạ thấy vụ án này có nhiều tình tiết lạ, muốn học hỏi cách luận tội…”
Hắn không đáp, chỉ cúi xuống nhìn những trang giấy nàng vừa lật. Bất chợt, ngón tay hắn dừng lại ở một trang bị xé dở dang, mép giấy còn mới.
“Kỳ lạ,” hắn nói, giọng trầm hẳn, “những trang này vốn phải có biên bản thẩm vấn nhân chứng, nhưng lại bị cắt mất. Ai đã làm?”
Uyển Nhi thoáng sững sờ – không chỉ mình nàng, mà chính hồ sơ của cha đã bị ai đó hủy hoại để che giấu tội ác.
“Có kẻ đã ra tay trước chúng ta,” nàng thì thầm, vô thức buột miệng.
Thần Dực nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua nàng: “Chúng ta? Cô nương biết gì về vụ án này sao?”
Uyển Nhi vội lắc đầu, tim đập thình thịch: “Không… tại hạ chỉ suy đoán. Một vụ án lớn như vậy mà thiếu chứng cứ, hẳn là có uẩn khúc.”
Hắn im lặng hồi lâu, rồi đột ngột rút tập hồ sơ khỏi tay nàng, cất lại lên giá.
“Đủ rồi,” hắn nói, giọng không biểu cảm. “Văn cô nương nên về thôi.”
Cả hai bước ra khỏi kho giữa cơn mưa nặng hạt. Thần Dực lặng lẽ mở ô che cho nàng, khoảng cách giữa họ gần đến mức vai chạm vai. Uyển Nhi cố giữ khoảng cách, nhưng vẫn thoáng nghe tiếng hắn hít nhẹ một hơi. Mùi trầm hương thanh nhã từ tay áo nàng phảng phất trong không gian ẩm ướt – thứ hương liệu đắt tiền mà chỉ khuê nữ thế gia mới dùng.
Hắn buông một câu nửa đùa nửa thật: “Tại hạ còn dùng hương xa xỉ thế sao?”
Mặt nàng nóng bừng, suýt nữa thì hất văng cây ô. “Chỉ là… mùi nhang cũ từ quán trọ thôi,” nàng lúng túng, cúi đầu cáo từ rồi vội vã bước vào màn mưa, bỏ lại Thần Dực đứng lặng nhìn theo.
Đêm đó, trong căn trọ tồi tàn, Uyển Nhi ngồi bên ngọn đèn dầu, ghi vào sổ tay: “Hắn biết quá nhiều. Mùi hương đã phản bội ta. Phải cẩn thận hơn.” Nàng mân mê gói bột than, thì thầm: “Tạ Hoài – muối – cảng nam… manh mối này sẽ dẫn đến đâu?”
Cùng lúc, tại phủ Đô sát viện, Thần Dực trằn trọc không ngủ. Hắn gọi thủ hạ, giọng sắc như dao: “Lập tức điều tra lai lịch Văn Tịch, từ ba năm trước đến nay. Và…” hắn ngập ngừng, “lục lại tất cả hồ sơ liên quan đến Phó gia.”
Khi đồng hồ điểm canh ba, một mảnh mật báo được đặt lên bàn hắn: “Không có bất kỳ tung tích nào về Văn Tịch trong ba năm qua.” Thần Dực siết chặt mảnh giấy, ánh mắt tối sầm. Hương trầm thoang thoảng dường như vẫn còn vương trong không khí.
Hắn thì thầm, giọng lạnh tanh: “Ngươi rốt cuộc là ai? Và tại sao ngươi lại có mùi hương ấy… từng chỉ thấy ở khuê phòng Phó gia.”
Ngọn nến bên tay hắn khẽ tắt phụt, để lại căn phòng chìm trong bóng tối mịt mùng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện