Chương 4/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Sương sớm giăng mờ mặt sông Vị như một tấm lụa xám bạc phủ lên thành cổ. Tiếng mái chèo khua nước lặng lẽ bỗng bị xé toang bởi tiếng hét thất thanh của một lão ngư dân:
“Xác… xác người!”
Lý Thần Dực có mặt tại bến sông chưa đầy nửa canh giờ. Hắn đứng trên bờ đá, tà áo quan phục thẫm màu như hòa vào màn sương, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông đang xôn xao. Thi thể được vớt lên, đặt trên tấm phản gỗ ọp ẹp, mùi nước sông tanh nồng quyện với mùi máu khét lẹt.
Hắn cúi xuống, một tay lật tấm vải phủ thô ráp. Nam nhân trạc tứ tuần, quần áo rách tươm, da thịt chi chít vết roi tím bầm và những vết cắt sâu hoắm như bị tra tấn dã man. Ngón tay hắn lướt trên mép vết thương đã trương nước – ít nhất ba ngày. Trong túi áo ướt nhòe, hắn móc ra một mảnh giấy gấp nhỏ, mực đã nhòe nhưng vẫn đọc được: “7-3-9” và một ký hiệu lạ như hình móc câu.
Tim hắn đập mạnh. Kho muối lậu.
“Văn Tịch, tới đây.” Giọng hắn trầm thấp, lần đầu không vướng chút khách sáo. Hai chữ “cô nương” đã biến mất, nhường chỗ cho sự khẩn trương đến lạnh lùng.
Phó Uyển Nhi bước tới từ phía sau. Nàng vẫn trong bộ dạng thư sinh gầy gò, áo vải xám tro, tóc búi sơ lệch một bên vì vội vã. Đôi giày vải lấm bùn, hơi thở còn gấp – nàng chạy từ phố Đông Hoa tới đây chỉ trong một khắc. Dưới làn da xanh xao, đôi mắt nàng ánh lên tia nhạy bén khi nhìn thấy thi thể.
Nàng cúi người, không chút do dự. Ngón tay mảnh khảnh lướt nhẹ theo đường vằn của vết roi – lòng bàn tay khẽ run, nhưng gương mặt vẫn bình thản đến đáng sợ. Vết roi dài, đầu vết tụ máu hình tròn, có quy luật rõ ràng. Nàng hít một hơi thật sâu, ngón tay ấn vào một điểm trên xương sườn nạn nhân.
“Roi da trâu, ngâm nước muối. Chuyên dùng trong các kho hàng để tra khảo phu khuân vác.” Nàng thì thầm, như đang đọc từ một cuốn sách. Rồi nhanh như cắt, nàng lật áo tử thi, tìm kiếm. Quả nhiên, trong lớp vải lót rách nát, một mảnh giấy khác rơi ra, ướt sũng nhưng nét chữ còn nguyên: “Kho số 7, cảng nam.”
“Ngươi biết thứ này?” Thần Dực tiến lại gần. Hắn đứng ngay sau lưng nàng, hơi thở nóng phả vào gáy, thanh âm trầm thấp mang theo áp lực vô hình. Bóng hắn bao phủ lấy thân hình nhỏ bé của nàng.
“Tại hạ từng đọc trong sách.” Nàng đáp nhanh, cúi đầu giấu ánh mắt, giọng đều đều như nước chảy. Nhưng hắn đã kịp bắt lấy khoảnh khắc ngón tay nàng dừng lại trên vết roi lâu hơn bình thường – không phải sợ hãi, mà là nhận thức. Sự bình tĩnh ấy, một thư sinh nghèo sao có được trước tử thi đầy thương tích?
Hắn không hỏi thêm. Bàn tay hắn siết chặt mảnh giấy, gân xanh nổi lằn. “Đêm nay, đi cùng ta.” Không phải lời mời, mà là mệnh lệnh.
*
Đêm buông xuống như một tấm màn đen kịt phủ lên kinh thành. Phía nam thành, khu cảng hoang tàn chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn vài tiếng chó sủa ma quái vọng từ xa. Gió sông thổi hun hút, mang theo mùi tanh của nước ứ đọng và gỗ mục.
Thần Dực và Uyển Nhi lén vào qua ô cửa sổ đã mục nát của một nhà kho bỏ hoang. Bên trong tối om om, mùi ẩm mốc xộc lên nồng nặc. Hắn quẹt đá lửa, ánh sáng leo lét từ ngọn đèn dầu nhỏ xíu hiện ra, hắt những cái bóng méo mó lên tường gạch rêu phong.
“Tìm sổ ghi chép.” Hắn nói ngắn gọn, mắt đã quét qua từng chồng bao tải chất cao ngút đầu.
Uyển Nhi lập tức bắt tay vào việc. Nàng lật tung từng bao tải, động tác nhanh nhẹn đến kinh ngạc. Muối trắng tinh lấp lánh dưới ánh đèn, đóng dấu “Tạ gia” đỏ chót trên từng bao. Tay nàng run lên vì phẫn nộ, nhưng lý trí vẫn giữ nàng tỉnh táo. Nàng rút vội vài trang sổ ghi chép đường vận chuyển, những con số và mật mã nhảy múa trước mắt. Nhét chúng vào ngực áo, nàng quay sang hắn, khẽ gật đầu.
Đúng lúc ấy, tiếng chó sủa bỗng rộ lên điên cuồng. Bên ngoài, ánh đuốc rực sáng như ban ngày, tiếng chân người ầm ầm tiến đến.
“Có trộm! Bắt lấy chúng!”
Cánh cửa lớn bị đạp tung. Một toán côn đồ ập vào, tên cầm đầu trần trùng trục, tay vung đao sáng quắc. “Chém chết chúng cho ta!”
Thần Dực phản ứng trong chớp mắt. Hắn nắm lấy tay Uyển Nhi, kéo nàng chạy thục mạng qua dãy hành lang hẹp. Bước chân gấp gáp vang lên như trống trận, hơi thở hổn hển quyện vào nhau trong bóng tối. Nhưng phía trước, lối thoát đã bị chặn kín bởi một bức tường gỗ cao ngất. Ngõ cụt.
Tiếng bước chân sau lưng ngày một gần. Ánh đuốc hắt tới, soi rõ gương mặt hung ác của bọn côn đồ. Tên đầu đảng cười khẩy, phi thẳng lưỡi đao về phía lưng Thần Dực.
“Cẩn thận!”
Uyển Nhi hét lên. Thân hình mảnh mai bỗng bật dậy như một cơn lốc. Hai tay nàng xoay chuyển thành vòng cung sắc lẹm, không khí rít lên từng hồi. Chiêu “Chiết phong thủ” – nàng lách người như trượt trên băng, cổ tay gạt ngang, đánh bật lưỡi đao văng ra xa. Chưa dừng lại, nàng xoay người, một cú đá tống thẳng vào ngực tên côn đồ. Hắn văng ra sau, đập vào vách gỗ kêu rầm.
Tất cả chỉ trong nháy mắt.
Thần Dực chết lặng.
Chiêu thức ấy – “Chiết phong thủ” – là võ công gia truyền của Phó gia, do đích thân cựu Thượng thư Phó Huyền sáng tạo. Chỉ người trong tộc mới được truyền dạy. Hắn đã thấy nó một lần, mười năm trước, trong khuê viện nhà họ Phó, khi một tiểu cô nương vụng về tập luyện dưới sân.
Hắn lao tới, nắm chặt cổ tay nàng thô bạo hơn cả lúc chạy trốn. Ngón tay hắn siết vào làn da gầy guộc, ép nàng quay mặt lại.
“Ngươi… ngươi là ai?” Giọng hắn lạc hẳn đi, không còn là vị Phó đô ngự sử uy nghiêm, mà là một kẻ đang chới với trong cơn ác mộng.
Nàng thở dốc, ngực phập phồng, cố gắng gỡ tay hắn ra. Nhưng hắn giữ quá chặt. Ánh đuốc từ xa hắt tới, chập chờn soi rõ một vết sẹo mờ hình vòng cung trên cổ tay nàng – nơi hắn đang nắm.
“Học… học để phòng thân.” Giọng nàng run rẩy, lần đầu tiên đánh mất vẻ bình tĩnh. Đôi mắt mở to, thoáng hiện nỗi sợ hãi tột cùng – không phải sợ bọn côn đồ, mà là sợ chính khoảnh khắc này.
Tay Thần Dực buông thõng.
Hắn không hỏi thêm. Quay lưng, hắn lao vào toán côn đồ đang lồm cồm bò dậy, những cú đấm đá chính xác và tàn nhẫn hạ gục từng tên. Máu bắn lên tay áo hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào bóng dáng nhỏ bé đang đứng tựa vào tường, thở không ra hơi.
*
Trên đường về, cả hai lặng thinh như hai bóng ma. Tiếng vó ngựa khua đều trên đường lát đá, nhưng không khí đặc quánh đến ngộp thở. Thần Dực đi trước, lưng thẳng cứng, hàm răng cắn chặt đến nỗi cơ hàm nổi bần bật. Phía sau, Uyển Nhi cúi gằm, tay nắm chặt vạt áo, mảnh sổ ghi chép như cục than hồng trong ngực.
Trong đầu Thần Dực, ký ức như thác lũ tràn về. Mười năm trước, trong hậu viện Phó phủ, một tiểu cô nương mặc yếm đào, tay cầm ngọc bội lon ton chạy đến bên hắn: “Dực ca ca, huynh xem muội luyện chiêu này này!” Nàng vung tay, lưỡi kiếm gỗ vẽ một vòng cung vụng về, cổ tay để lộ vết sẹo mờ hình vòng cung – vết bỏng năm lên năm vì nghịch bếp. Hắn khi ấy đã cười, xoa đầu nàng: “Uyển Nhi giỏi quá, sau này nhất định thành cao thủ.”
Rồi phút chia ly. Ngày Phó gia bị giải đi, hắn núp sau cột hành lang, nhìn nàng bị lôi đi trong tiếng khóc, chiếc ngọc bội rơi xuống nền đá, vỡ tan. Hắn không dám bước ra, không dám nói một lời. Nỗi hèn nhát ấy đã gặm nhấm hắn suốt ngần ấy năm.
Về đến phủ, hắn gần như ngã sụp trước thư phòng. Tay run rẩy lục tung chiếc hộp gỗ đã phủ bụi của cha – nơi cất giữ những vật kỷ niệm từ mối giao tình với Phó gia. Bức chân dung ố vàng rơi ra: tiểu cô nương mặc yếm đào, tay ôm ngọc bội, cổ tay có vết sẹo mờ. Dưới chân dung là dòng chữ xiêu vẹo của trẻ con: “Tặng Dực ca ca – Uyển Nhi.”
“Uyển Nhi… chính là nàng.” Hắn quỵ xuống, giọng nghẹn lại như có mảnh thủy tinh vỡ trong cổ họng. Tội lỗi và nỗi sợ đan xen thành cơn đau thắt nơi lồng ngực. Nàng còn sống. Nàng đã trở về. Và nàng đang tự mình gánh lấy mối thù mà lẽ ra hắn phải gánh.
“Nếu Tạ gia biết được…” Hắn rùng mình. Ngay lập tức, hắn gọi thủ hạ tâm phúc vào, giọng sắc lạnh như dao cắt: “Bằng mọi giá, bảo vệ an toàn cho Văn Tịch – không, cho tiểu thư Phó gia! Theo dõi từng bước, nhưng không được để lộ. Vụ án này, ta sẽ tự mình theo sát nàng.”
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi nặng hạt, xối xả lên mái ngói. Từng giọt nước như nện thẳng vào tim hắn. Trong màn mưa trắng xóa, hắn nhìn về phía phố Đông Hoa – nơi ánh đèn dầu leo lắt vẫn chưa tắt. Nàng có lẽ đang ngồi đó, một mình đối diện với những bí mật và nguy hiểm.
Hắn siết chặt bức chân dung trong tay, một lời thề âm thầm vang lên từ đáy lòng: “Lần này, ta sẽ không để quá khứ lặp lại. Dù phải dùng cả tính mạng này.”
Mưa càng lúc càng nặng hạt, át đi tất cả thanh âm. Nhưng trong bóng tối, một mối liên kết vô hình đã được nối lại – mỏng manh như sợi chỉ, nhưng đủ sức chịu đựng cả những giông bão sắp tới.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện