Chương 5/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Chiều muộn, ánh nắng cuối ngày vàng vọt len qua khe cửa sổ ọp ẹp, đổ những vệt sáng lốm đốm lên nền đất nện. Căn phòng trọ tồi tàn chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua phên nứa khe khẽ như tiếng thở dài.
Phó Uyển Nhi ngồi bần thần trước bàn gỗ mộc, đôi tay dừng lại trên trang giấy đang viết dở những dòng đơn kiện cho một lão bà bị chiếm nhà. Mực đã khô tự lúc nào, ngòi bút lông cũng chẳng buồn chấm thêm. Mắt nàng vô hồn nhìn ra khoảng không trước mặt, lòng rối bời như tơ vò.
Bao nhiêu ngày qua, manh mối về cái chết của cha cứ hiện ra rồi lại vụt tắt như đom đóm trong đêm. Những con chữ trên giấy nhòe đi, nàng chẳng buồn lau. Mãi đến khi một mùi hương thoảng qua, nàng mới giật mình.
Mùi hạt sen thanh nhẹ, pha lẫn chút đường phèn ngọt dịu.
Nàng ngẩng lên, đôi mày thanh tú khẽ nhíu. Trên chiếc ghế đẩu trước cửa, một hộp điểm tâm bằng gỗ mộc mạc nằm lặng lẽ, như thể nó đã ở đó từ rất lâu. Ai đặt? Lúc nào? Sao nàng không nghe tiếng động?
Tim nàng thót lại. Đôi tay run run mở nắp hộp – bên trong, những chiếc bánh hạt sen trắng muốt xếp thành hai hàng ngay ngắn, bột bánh mịn màng, điểm vài cánh hoa nhài khô. Đúng kiểu bánh của quán cũ phố Tây, nơi cả nhà nàng từng ghé mỗi dịp lễ tết.
"Làm sao hắn biết món ta thích?"
Nàng thầm thì, giọng nghẹn nơi cổ họng. Đã ba năm rồi, mùi vị này chỉ còn trong ký ức. Ngay cả người nhà cũng chẳng ai nhắc tới, bởi họ đều đã khuất nơi lưu đày. Vậy mà giờ đây, một kẻ xa lạ lại gửi đến như một lời nhắn nhủ đầy ẩn ý: "Ta biết ngươi là ai."
Nàng cúi xuống, ngón tay lướt nhẹ dưới đáy hộp, chạm phải một mảnh giấy nhỏ được gấp vuông vức. Rút ra, mở từng nếp gấp, nét chữ cứng cáp hiện lên dưới ánh sáng leo lắt:
“Đêm nay quán trà Thủy Tạ, bàn việc gấp. Ký hiệu 7-3-9.”
Không ký tên.
Nhưng nàng đoán ra ngay. Lý Thần Dực.
Bàn tay nàng siết chặt tờ giấy đến phát đau. Hắn đang thăm dò, hoặc là đặt bẫy. Với con người lạnh lùng và đầy toan tính ấy, không có gì là tình cờ. Nhưng 7-3-9…
Con số này vừa xuất hiện trong mật mã trên mảnh giấy trong túi xác chết vớt từ sông Vị – manh mối duy nhất dẫn đến kho muối lậu của Tạ gia. Nàng không thể bỏ qua.
Tim đập nhanh, nàng lặng lẽ mở ngăn kéo, lấy ra một con dao găm nhỏ giấu trong tay áo, và cuộn giấy vẽ sơ đồ manh mối mà nàng đã thức trắng nhiều đêm để ghép nối. Ánh mắt nàng tối sầm lại, kiên định đến lạnh lùng.
"Dù là bẫy, ta cũng phải đi."
---
Đêm xuống, sông Vị lững lờ trôi, phản chiếu những ánh đèn lồng đỏ rải rác từ các tửu lâu ven bờ. Quán trà Thủy Tạ nằm khuất sau một lùm trúc, ít người lui tới vào giờ này. Không gian vắng lặng, chỉ có tiếng nước vỗ nhẹ vào cọc gỗ và tiếng côn trùng rả rích.
Uyển Nhi đến sớm. Nàng chọn góc khuất sau tấm bình phong gỗ chạm hoa sen, tầm mắt có thể bao quát cả lối vào và cửa sổ bên hông. Vành nón lá cúi thấp, che đi gương mặt thanh tú, nhưng đôi mắt nàng vẫn đảo liên tục, cảnh giác.
Nàng gọi một ấm trà xanh. Nước sôi rót vào ấm, khói mỏng bốc lên, mang theo vị chát nhẹ quen thuộc. Ngón tay nàng gõ nhịp lên mặt bàn – một thói quen vô thức khi suy nghĩ – cốc… cốc… cốc… đều đặn.
Rồi bóng hắn xuất hiện.
Lý Thần Dực bước vào, cao lớn trong bộ thường phục tối màu, dáng đi vừa nhanh vừa vững. Gương mặt sắc lạnh dưới ánh đèn dầu lộ ra những đường nét góc cạnh, nhưng ánh mắt hắn khi chạm vào nàng lại thoáng chút dịu dàng khó hiểu – như thể đang nhìn một điều gì đó rất đỗi mong manh.
Tim nàng đập nhanh hơn. Nàng vội cụp mắt, ngón tay ngừng gõ.
“Văn cô nương đến đúng giờ.”
Hắn ngồi xuống đối diện, giọng trầm ấm khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. Cách xưng hô “cô nương” vừa đủ xa cách, vừa đủ tôn trọng.
“Lý đại nhân cho gọi, đương nhiên không dám chậm trễ.” Nàng gật đầu, cố giữ giọng bình thản nhưng tim vẫn đập thình thịch. “Manh mối 7-3-9 là gì?”
Thần Dực không trả lời ngay. Hắn chăm chú nhìn cách nàng gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn – thói quen ấy sao quen quá. Trong ký ức của hắn, Phó đại nhân cũng thường làm vậy mỗi khi trầm tư trước những vụ án hóc búa.
Hắn khẽ mím môi, rồi lấy ra một tấm bản đồ vẽ tay, trải ngay ngắn trên mặt bàn. Những con đường, bến sông, kho bãi được chú thích tỉ mỉ.
“7 là số kho, 3 là hàng thứ ba, 9 là ô thứ chín.” Ngón tay hắn chỉ vào khu vực phía nam sông Vị. “Kho muối bí mật của Tạ gia nằm ở bến sông phía nam, theo mật mã này, vị trí chính xác là khu nhà hoang sau đền Thủy Thần.”
Uyển Nhi nghiêng người xem, ánh mắt sáng rực lên như vừa tìm thấy vàng. Nhưng khoảnh khắc nàng với tay chỉ vào điểm đánh dấu, ngón tay nàng vô tình chạm vào mu bàn tay hắn.
Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng.
Cả hai đồng thời rụt tay lại như bị bỏng. Tim nàng như nhảy khỏi lồng ngực, hơi thở bỗng nghẹn nơi cổ. Mặt nàng nóng bừng, may có vành nón che đi. Nàng vội cúi thấp đầu, giọng lí nhí:
“Xin lỗi.”
Thần Dực cũng khựng lại trong giây lát, ngón tay hơi co lại. Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ trầm tĩnh, hắng giọng:
“Không sao.”
Một thoáng im lặng ngượng ngùng bao trùm, chỉ có tiếng nước sông vỗ nhẹ ngoài kia và tiếng ấm trà sôi ùng ục. Ánh nến lung linh in bóng hai người lên tấm bình phong, gần đến mức có thể nghe thấy nhịp tim nhau.
Để phá vỡ không khí, Thần Dực bất ngờ hỏi, giọng như vô tình:
“Văn cô nương, cô có quen ai ở Phó gia không? Dạo trước ta gặp một người cũng có thói quen gõ ngón tay như vậy.”
Nàng cứng người trong giây lát. Tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Hắn đang thăm dò sao? Hay đã biết điều gì? Nhưng nhanh như cắt, nàng nở một nụ cười nhạt thếch, giọng bình thản đến lạ:
“Phó gia nào? Tại hạ chỉ là kẻ nghèo hèn, sao quen được với các đại gia tộc ấy.”
Thần Dực không hỏi thêm, chỉ khẽ nhếch môi cười nửa miệng – một nụ cười đầy ẩn ý, như thể hắn đã có câu trả lời.
Nàng biết mình đã để lộ sơ hở.
Họ bàn nhanh kế hoạch đột nhập kho muối vào đêm hôm sau. Uyển Nhi cẩn thận ghi nhớ từng chi tiết, lối vào, giờ canh gác, ám hiệu liên lạc. Thỉnh thoảng, nàng lại liếc nhìn gương mặt hắn. Có gì đó trong đôi mắt sâu thẳm ấy khiến nàng dao động – một nỗi buồn không gọi thành lời, như thể hắn đang mang một gánh nặng lớn hơn cả những gì nàng từng nghĩ.
Kế hoạch xong xuôi, nàng là người rời đi trước. Bước chân nhẹ như mèo, nàng khuất dần vào màn đêm. Nhưng Thần Dực không lập tức đứng dậy. Hắn ngồi thêm một lúc, ánh mắt vô thức dõi theo bóng lưng mảnh mai ấy, lòng ngổn ngang trăm mối.
---
Nàng không về thẳng nhà trọ.
Dọc con phố vắng, nàng rẽ vào một con hẻm nhỏ, ngoằn ngoèo qua những bức tường rêu phong, cho đến khi dừng chân trước một ngôi miếu thờ cũ kỹ, khuất dưới tán đa cổ thụ. Đây là nơi linh thiêng ít người lui tới, chỉ có vài bức tượng thần đã phai màu sơn và những sợi dây đỏ buộc đầy bụi.
Uyển Nhi bước vào, nhẹ nhàng như một cái bóng.
Trước ban thờ phủ đầy bụi, nàng lấy từ trong tay áo ra ba nén nhang, châm lửa. Ánh lửa lập lòe hắt lên gương mặt thanh tú, soi rõ những giọt nước mắt đã chực trào từ lâu. Nàng cắm nhang vào chiếc lư đồng xỉn màu, rồi từ từ quỳ xuống.
“Cha… mẹ…”
Giọng nàng nghẹn lại, vỡ òa trong tiếng nấc. Đôi vai gầy run lên từng hồi. Những tưởng đã ba năm trôi qua, nước mắt đã cạn, nhưng thì ra, nỗi đau chỉ bị dồn nén vào tận đáy lòng, chờ khoảnh khắc này để vỡ tung.
“Con đã tìm được manh mối… Nhưng con mệt quá. Một mình con thực sự mệt quá…”
Nàng khuỵu hẳn xuống nền đất lạnh, nước mắt rơi lã chã, thấm ướt cả tà áo vải thô. Ở chốn kinh thành đầy rẫy hiểm nguy này, chỉ có nơi hoang vắng này nàng mới dám để lộ sự yếu đuối. Bao nhiêu tủi nhục, căm hận, cô độc – tất cả vỡ òa.
Từ sau cột đá mục, một bóng người cao lớn đứng chết lặng.
Lý Thần Dực đã theo nàng từ lúc rời quán trà. Hắn giữ khoảng cách vừa đủ, bước chân hòa vào bóng đêm, và giờ đây, tim hắn như bị bóp nghẹt. Những lời cầu nguyện xé lòng ấy, những tiếng nấc đau đớn ấy – tất cả đã xác nhận điều hắn vừa mong vừa sợ:
Văn Tịch chính là Phó Uyển Nhi.
Đứa trẻ năm xưa hắn từng bế trên tay, con gái của ân sư mà hắn đã phản bội.
Hắn siết chặt nắm tay đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt, máu rỉ ra từng giọt, lặng lẽ thấm vào nền đất. Nỗi ân hận như thủy triều dâng cao, cuốn phăng đi mọi lý trí. Hắn muốn bước ra, muốn ôm lấy nàng, muốn nói rằng hắn sẽ bảo vệ nàng bằng cả mạng sống.
Nhưng hắn không thể.
Không phải lúc này.
Hắn sợ nàng sẽ ghét bỏ, sẽ đẩy hắn ra xa hơn. Hắn sợ ánh mắt căm phẫn của nàng còn hơn cả lưỡi đao.
Uyển Nhi từ từ đứng dậy. Nàng lau nước mắt, hít một hơi thật sâu, nén lại tất cả yếu đuối vào lòng. Gương mặt nàng trở lại vẻ kiên cường thường ngày – chiếc mặt nạ lạnh lùng đã khoác lên thật nhanh. Nàng cúi lạy ban thờ, rồi quay bước ra cửa.
Thần Dực lùi sâu vào bóng tối, nhìn nàng khuất dần trong màn đêm. Hắn cúi xuống nhìn vết máu trên tay, giọng thì thầm chỉ mình hắn nghe thấy:
“Uyển Nhi, ta sẽ không để nàng gánh một mình nữa. Dù phải trả giá bằng cả mạng sống này.”
---
Đêm ấy, trở về phủ, hắn không ngủ.
Dưới ánh nến leo lắt, hắn ngồi lặng trước án thư, bóng đổ dài trên tường, cô độc như chính số phận hắn đã chọn. Cây bút trong tay run nhẹ khi hắn viết một bức mật thư gửi cho thủ hạ tâm phúc:
“Bằng mọi giá bảo vệ an toàn cho tiểu thư Phó gia, 24/7. Thu thập thêm bằng chứng về Tạ gia, bất kỳ chi tiết nào cũng được. Hành động bí mật, không được để lộ.”
Cây nến cháy cạn, sáp đỏ chảy dài như những giọt lệ.
Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi nhẹ, từng hạt nhỏ li ti đan vào màn đêm, như chính những bí mật đang dần được hé lộ. Và trong sâu thẳm trái tim hai con người, một mối liên kết vô hình đã được kết nối – mỏng manh như sợi chỉ, nhưng đủ sức chịu đựng cả những giông bão sắp tới.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện