Chương 6/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Lửa.
Lửa bùng lên từ phía bên trái, cuồn cuộn lan qua những bao muối khô, nhuộm đỏ rực cả góc trời đêm.
Tiếng hô “bắt trộm!” xé toang không gian tĩnh mịch của bến sông Vị. Bóng người nhốn nháo, đuốc sáng rực như ban ngày.
Phó Uyển Nhi – hay Văn Tịch – lúc này đang bị kẹt giữa hai cánh cửa gỗ dày cộp đang bén lửa.
Khói cay xè đặc quánh, siết chặt lồng ngực nàng. Hơi nóng phả vào mặt, từng sợi tóc mai bắt đầu xoăn lại vì nhiệt.
Đôi mắt nàng cay nhòe, nhưng vẫn tỉnh táo tìm lối thoát.
“Đưa tay đây!”
Giọng Lý Thần Dực vang lên qua màn khói.
Hắn – máu từ vai chảy đầm đìa, thấm đẫm vạt áo bào màu xanh quan văn – vẫn kiên quyết quay lại.
Đôi mắt sắc như dao cắt qua lửa, tìm nàng.
Từ phía sau Thần Dực, một bóng đen lao tới. Lưỡi đao sáng quắc trong ánh lửa – tên quản gia Tạ gia mặt đầy sát khí.
Uyển Nhi không kịp suy nghĩ.
Ba năm ẩn mình, lớp vỏ thư sinh nhút nhát tan biến.
Phản xạ thuần thục, thân thể nàng xoay một vòng, chân phải quét ngang – “Chiết phong thủ”!
Một chiêu trong Toàn phong kiếm pháp của Phó gia, nhưng không dùng kiếm, chỉ dùng chân.
Gió bốc lên, cuốn theo tà áo rách. Cú đá trúng giữa ngực tên quản gia, hắn văng ra sau, đập vào vách gỗ kêu rầm.
Cùng lúc, chiếc khăn đội đầu vải thô bung ra, mái tóc đen dài xõa xuống ngang hông.
Gương mặt thật lộ rõ dưới ánh lửa chập chờn.
Đôi mắt phượng sắc lạnh, đường nét thanh tú nhưng kiên nghị, làn da tái xanh vì khói – nhưng không che giấu được vẻ đẹp vốn có của một khuê tú danh môn.
Thần Dực chôn chân tại chỗ.
Dù hắn đã biết, đã nghe thấy tiếng khóc của nàng ở miếu hoang đêm ấy, nhưng tận mắt thấy nàng dùng võ công Phó gia, thấy khuôn mặt không còn ngụy trang – trái tim hắn như bị bóp nghẹt.
“Uyển… Uyển Nhi!”
Tiếng gọi bật ra, khàn đặc, đau đớn.
Nhưng nàng không đợi.
Ngay khi nhận ra thân phận đã bại lộ, Uyển Nhi như con thú bị thương, quay người lao vào màn đêm.
Đôi chân nàng chạy như bay, giẫm lên lá tre khô vang lên tiếng xào xạc gấp gáp.
Nước mắt bắt đầu trào ra, nóng hổi, mặn chát.
Phía sau, Thần Dực đuổi theo.
Vết thương ở vai rách toạc, máu chảy ròng ròng theo từng bước chạy, nhưng hắn không dừng.
“Uyển Nhi! Dừng lại!”
Mỗi tiếng gọi như mũi dao cứa vào lòng nàng.
Hình ảnh cha bị giải đi, mẹ ngã quỵ nơi lưu đày, bản án oan nghiệt ùa về.
Nàng chạy vào rừng trúc, bóng tối nuốt chửng tấm lưng gầy.
Trăng lên cao, ánh sáng bạc xuyên qua kẽ lá, soi con đường mòn nhỏ hẹp.
Cuối cùng, nàng dừng lại ở một khoảng trống nhỏ giữa rừng trúc.
Vai nàng run lên từng hồi, hơi thở gấp gáp, nước mắt rơi lã chã.
Thần Dực cũng dừng cách đó vài bước.
Hắn thở dốc, máu vẫn nhỏ giọt. Ánh mắt đau đáu hướng về nàng.
Bàn tay nắm chặt, móng tay đâm vào lòng bàn tay.
Bất chợt, Uyển Nhi quay phắt lại.
Con dao găm trong tay áo rút ra, kề sát cổ Thần Dực.
Động tác nhanh đến nỗi hắn không kịp phản ứng. Lưỡi dao lạnh buốt áp vào da.
Giọng nàng nghẹn lại nhưng sắc như băng:
“Ngươi… kẻ phản bội. Chính ngươi đã đưa tang vật giả, đúng không?”
Thần Dực không tránh né.
Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, đôi mắt đỏ hoe vì khói, vì nước mắt kìm nén.
“Phải.”
Giọng hắn trầm, đầy ân hận.
“Ta biết mình không xứng đáng sống. Nhưng năm đó Tạ Hoài uy hiếp cả nhà ta, ta…”
“Im đi!”
Uyển Nhi gần như gào lên.
Lưỡi dao run run trên da hắn, để lại một vệt đỏ mỏng.
“Cha mẹ ta có về được không?
Cả gia tộc ta, chỉ vì một chữ ‘tình thế’ của ngươi mà tan nát!”
Tiếng thét của nàng vọng vào rừng trúc, rồi tan trong gió.
Một giọt nước mắt rơi từ khóe mắt nàng, chạm vào lưỡi dao, lăn dài.
Rồi nàng buông tay.
Con dao rơi xuống đất, tiếng vang lạnh lẽo.
Nàng khuỵu xuống, hai tay ôm mặt, khóc nức nở.
Tiếng khóc xé lòng, chất chứa bao nhiêu năm uất hận, tủi nhục.
Thần Dực quỳ sụp trước mặt nàng.
Bàn tay run run đưa lên định chạm vào vai nàng, nhưng lại rụt về.
“Xin cho ta một cơ hội chuộc tội.”
Giọng hắn khẩn thiết, từng chữ như bật ra từ trái tim đang rỉ máu.
“Dù có phải chết, ta cũng cam lòng. Chỉ cần nàng… sống và minh oan cho cha.”
Một lúc lâu, chỉ có tiếng khóc và tiếng gió vi vu qua rặng trúc.
Rồi Uyển Nhi ngước lên.
Đôi mắt đẫm lệ nhưng đã trở lại vẻ lạnh lùng, cứng cỏi.
Nàng gạt nước mắt, đứng dậy.
Giọng nói như băng:
”Đứng dậy. Từ nay ta là Phó đại nhân, còn ngươi là tội nhân. Giúp ta lật đổ Tạ gia, rồi muốn chết ta cũng không cản.”
Thần Dực cúi đầu, không nói gì, rồi từ từ đứng lên. Vết thương trên vai vẫn rướm máu, nhưng hắn không cảm thấy đau.
Bỗng, tiếng vó ngựa dồn dập phá tan màn đêm yên ắng. Một thủ hạ của Thần Dực phi tới, nhảy xuống, quỳ xuống trước mặt hắn.
“Đại nhân!”
Trên tay kẻ đó là một mảnh da dê còn vương máu.
Thần Dực cầm lấy, mở ra. Sắc mặt hắn biến đổi. Hắn run run đưa cho Uyển Nhi.
Dòng chữ đỏ như máu, viết bằng bút lông thấm mực son:
“Lão phu nhân đã ở trong tay ta. Muốn bà ta sống, nộp mạng Phó Uyển Nhi. Đêm mai, miếu hoang ngoại ô.”
Mặt Uyển Nhi cắt không còn chút máu. Bà lão phu nhân – người bà con duy nhất còn sót lại của Phó gia, người đã nuôi nấng nàng những năm tháng lưu đày, giờ đây là con tin.
Nàng siết chặt mảnh da dê, các khớp tay trắng bệch. Rồi nàng từ từ ngẩng lên, ánh mắt kiên quyết:
“Ta sẽ đi.”
Thần Dực nắm chặt cánh tay nàng, giọng thất thanh:
“Không được! Đó là cạm bẫy!”
Nàng gạt tay hắn ra, không một chút do dự. Giọng lạnh tanh:
“Đây là cơ hội duy nhất để dụ chúng lộ mặt. Nếu ngươi còn nhớ tội lỗi của mình, hãy âm thầm theo sau – nhưng đừng để lộ.”
Nói rồi, nàng quay lưng bước đi. Bóng lưng gầy guộc dần tan vào màn đêm, chỉ còn tiếng gió rít qua rừng trúc.
Thần Dực đứng lặng. Máu từ vai vẫn chảy, thấm đỏ cả ngực áo. Ánh mắt hắn lóe lên, sắc như lưỡi kiếm trong bóng tối.
“Ta nhất định sẽ không để nàng chết.” Hắn thì thầm, rồi siết chặt thanh kiếm bên hông. Quay người, bước đi, hòa vào bóng đêm, để bắt đầu một kế hoạch khác.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện