Chương 8/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Ngôi miếu hoang nằm quạnh quẽ giữa cơn gió rít từng cơn, những bức tượng thần gãy đổ đổ bóng méo mó lên tường đá rêu phong. Ánh lửa từ vài ngọn đuốc cắm xiên trên cột bập bùng, hắt lên gương mặt lão phu nhân đang mê man, mái tóc bạc lòa xòa dính bết mồ hôi và máu. Lưỡi đao sáng quắc kề sát cổ bà, ấn vào lớp da nhăn nheo một vệt hằn đỏ.
Tên cầm đầu mặt đầy sẹo, giọng khàn đặc như tiếng cưa gỗ:
"Phó cô nương, đã đến lúc đền tội rồi. Ngươi mà không ngoan ngoãn ký nhận tội giết người, thì bà già này sẽ là người đầu tiên xuống suối vàng!"
Phó Uyển Nhi đứng lặng giữa đám thuộc hạ hung hãn, tấm áo vải thô màu xám tro lấm tấm bụi đường, càng tôn thêm vẻ thanh tú đến lạnh lùng. Nàng không run, không khóc, đôi mắt dưới hàng mi dài vẫn điềm tĩnh như mặt hồ thu. Từng bước chân nhẹ nhàng lướt về phía trước, giọng nàng đều đều vang lên giữa không gian tĩnh mịch:
"Thả bà ấy ra. Ta sẽ ký."
Gã sẹo mặt hất hàm, một thuộc hạ dâng khay mực lên. Uyển Nhi cúi xuống, ngón tay thon gầy nâng tờ giấy trắng, ánh mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ. Chợt, nàng nhíu mày, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười lạnh như dao cắt:
"Sai chính tả rồi. Chữ 'mưu sát' thiếu một nét. Sửa lại đi."
Gã sẹo mặt sững người, mặt đỏ bừng vì tức giận. Hắn bước phắt tới, rút mạnh tờ giấy, quát toán thuộc hạ:
"Mắt mũi để đâu! Mau mang nghiên mực lại!"
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Uyển Nhi liếc nhanh ra ô cửa sổ đổ nát. Ngoài kia, màn đêm dày đặc như mực, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng lá tre xào xạc xa xa. Nhưng nàng biết, trong bóng tối ấy, có những con mắt đang dõi theo.
Một tiếng sáo bén ngọt xé toang màn đêm tĩnh mịch. Chưa đầy một nhịp thở, mũi tên lửa vun vút lao tới, cắm phập vào cây cột mục gần cửa chính, bùng lên ngọn lửa dữ dội nhuốm đỏ cả gian miếu. Bọn thuộc hạ hoảng hốt kêu ré lên, gã sẹo mặt giật mình buông lỏng cánh tay.
"Có mai phục!"
Nhưng đã quá muộn. Cánh cửa gỗ mục bị đạp tung, bóng dáng cao lớn của Lý Thần Dực vụt vào như một con báo, gươm tuốt trần lóe sáng trong ánh lửa. Đội Cấm vệ quân theo sát phía sau, ào ạt tràn vào như vũ bão. Tiếng binh khí va chạm choang choang, tiếng thét lẫn tiếng rên rỉ vang vọng khắp không gian.
Uyển Nhi lập tức vùng dậy, đôi tay nhỏ nhắn nhanh như cắt quàng lấy lão phu nhân, kéo bà vào góc tường khuất sau tượng thần. Nàng không rời mắt khỏi Thần Dực, dõi theo từng đường kiếm sắc lẹm của hắn lướt qua kẻ địch. Máu bắn lên vách đá, lửa thiêu đốt những tấm màn cũ kỹ.
Trong cơn hỗn loạn, một tên thuộc hạ giả chết bất ngờ bật dậy từ dưới đất, con dao găm lóe lên hàn quang đâm thẳng vào lưng Uyển Nhi. Nàng không kịp phản ứng, chỉ cảm nhận một cơn gió lạnh ập tới. Nhưng rồi, một bóng đen lao tới nhanh như chớp, che chắn trọn thân hình nàng.
"Phập!"
Lưỡi thép xuyên qua ngực phải Thần Dực, máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả tấm áo bào quan phục của hắn. Túi áo rách toạc, một vật nhỏ rơi ra, leng keng trên nền đá. Đóa hàn mai bằng ngọc trắng lấp lánh trong vũng máu đen ngòm.
"Thần Dực!"
Uyển Nhi thất thanh, quên mất phải giữ giọng, quên luôn cái tên giả mà nàng đã dày công xây dựng. Nàng quỳ sụp xuống, đôi tay run rẩy ấn chặt lấy vết thương. Máu nóng hổi thấm qua kẽ ngón tay, chảy thành dòng xuống cổ tay nàng. Hắn ngước mắt nhìn nàng, khóe môi trào ra một dòng máu đỏ sẫm, nhưng vẫn cố gượng cười, nụ cười méo mó mà dịu dàng đến lạ:
"Lần này… ta không trễ. Uyển Nhi… ta xin lỗi… vì ngày xưa…"
Giọng hắn đứt quãng, yếu dần theo từng nhịp thở. Nàng lắc đầu quầy quậy, nước mắt bất giác trào ra, rơi xuống mặt hắn.
"Đừng nói nữa. Ôm lấy ngọc bội. Nghe lời ta – sống! Dùng nó minh oan cho ta, cho cha ta. Đây là mệnh lệnh!"
Nàng nhặt viên ngọc bội đẫm máu lên, nhét vào lòng bàn tay đang lạnh dần của hắn, rồi siết chặt những ngón tay hắn lại. Nước mắt nàng hòa vào máu, nhòe nhoẹt cả gương mặt vốn lạnh lùng.
Bên ngoài, tiếng chân ngựa rầm rập như sấm dậy. Một toán quân đông hơn tràn vào, tên chỉ huy mặt lạnh như tiền giương cao một cuộn chiếu chỉ sắc vàng:
"Phó Uyển Nhi phạm tội sát nhân, bắt ngay!"
Uyển Nhi từ từ đứng dậy, lau vội giọt lệ trên má. Nàng không hề chống cự. Ánh mắt nàng quét qua đội Cấm vệ quân vừa bị áp đảo, dừng lại nơi Thần Dực đang cố bò dậy, máu loang thành vũng dưới thân. Nàng khẽ lắc đầu, rồi bước ra, giọng băng lạnh vang lên giữa tiếng mưa bắt đầu nặng hạt:
"Đừng ai đụng vào người bị thương. Ta sẽ đi."
Bọn chúng xông tới, trói tay nàng bằng dây thừng thô ráp, lôi xềnh xệch ra khỏi miếu. Cơn mưa như trút nước ào ào đổ xuống, thấm ướt tấm áo mỏng manh, khiến mái tóc nàng dính bết vào má. Xe tù đã chờ sẵn bên ngoài, song sắt lạnh lẽo mở ra như một cái miệng há hốc.
Trước khi cúi người chui vào, nàng ngoái nhìn lần cuối. Thần Dực vẫn gắng gượng ngồi dậy, bàn tay siết chặt viên ngọc bội đến tứa máu, đôi mắt đỏ ngầu dõi theo bóng nàng. Mưa quất vào mặt hắn, hòa cùng máu chảy thành dòng.
"Đợi ta… Uyển Nhi!"
Hắn gào lên, giọng khản đặc như xé cả màn mưa. Nhưng xe tù đã lăn bánh, bánh gỗ nghiến trên đường đá lầy lội, khuất dần sau làn nước trắng xóa. Hắn cố đứng dậy, nhưng đôi chân không còn sức lực, ngã sấp xuống vũng bùn lẫn máu. Những ngón tay hắn vẫn run run chỉ thẳng về phía hoàng cung xa mờ, nơi ánh đèn còn le lói qua màn mưa.
Mưa xối xả như muốn cuốn trôi tất cả. Thần Dực quỳ trên vũng máu, tay siết chặt ngọc bội nhuốm đỏ, đôi mắt căm hận nhưng không khuất phục. Môi hắn mấp máy trong cổ họng nghẹn đặc:
"Ta sẽ cứu nàng, dù phải lật tung cả triều đình."
Rồi hắn gục đầu xuống bùn, ý thức mờ dần. Nhưng những ngón tay vẫn chỉ thẳng về phía cấm thành, như một lời thề mãi không tan trong mưa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện