Chương 6/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 6: Âm mưu và ghen tuông
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi tưởng rằng những ngày tháng ở biệt thự đã là địa ngục, nhưng tôi đã lầm. Địa ngục thực sự là khi bước vào tòa nhà Hoa Thịnh mỗi sáng, biết rằng mình đang bước vào một chiến trường mà tôi không hề được trang bị vũ khí.
Buổi sáng thứ Hai, tôi đến công ty sớm hơn thường lệ. Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng giày cao gót của tôi vang lên từng nhịp trên nền đá hoa cương. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lòng nặng trĩu như đeo đá. Từ khi trở thành thư ký riêng của Lãnh Hạo Thiên, tôi như một con thú lạc vào bầy sói. Mọi ánh mắt đều dõi theo tôi, mọi tiếng xì xào đều nhắm vào tôi.
"Cô Lâm, sếp gọi cô lên phòng họp ngay lập tức."
Tôi giật mình quay lại. Dư Hân đứng đó, nụ cười trên môi nhưng mắt sắc như dao. Cô ta mặc bộ vest trắng tinh tươm, tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp đến lạnh lùng. Là trợ lý thân cận nhất của Hạo Thiên, cô ta có quyền lực không kém gì phó tổng giám đốc.
"Có chuyện gì vậy, chị Dư?" Tôi cố giữ giọng bình thản.
"Cô lên thì biết." Cô ta nhếch môi, quay gót bỏ đi, để lại mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng.
Phòng họp ở tầng 48, nơi tôi chưa từng đặt chân đến. Khi cánh cửa kính mở ra, tôi thấy một khung cảnh choáng ngợp: bàn họp dài bằng kính đen, ghế da màu xám, và trên tường là màn hình LED khổng lồ. Nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng là những khuôn mặt đang nhìn tôi: Hạo Thiên ngồi ở đầu bàn, mặt không cảm xúc; bên cạnh là Dư Hân và vài người tôi không quen, có lẽ là trưởng phòng hoặc cổ đông.
"Lâm Yên Nhi." Giọng Hạo Thiên vang lên, lạnh như băng. "Cô có biết tại sao tôi gọi cô lên đây không?"
Tôi lắc đầu, lòng bắt đầu loạn nhịp.
Dư Hân bước lên, tay cầm một tập tài liệu. "Sáng nay, bộ phận an ninh phát hiện có người đã truy cập trái phép vào hệ thống dữ liệu mật của công ty vào tối thứ Bảy. Camera giám sát cho thấy người đó là cô, Lâm Yên Nhi."
"Gì cơ?" Tôi trợn mắt. "Tôi không hề làm việc đó! Tối thứ Bảy tôi ở biệt thự, tôi có thể chứng minh..."
Tôi chưa kịp nói hết thì đã nhận ra sai lầm. Nói rằng tôi ở biệt thự với Hạo Thiên là công khai mối quan hệ của chúng tôi. Tôi cắn môi, im lặng.
"Chứng minh bằng cách nào?" Dư Hân cười khẩy. "Cô có ai làm chứng không? Hợp đồng bảo vệ của tòa nhà cho thấy cô đã vào công ty lúc 9 giờ tối, ở lại đến 11 giờ. Dữ liệu truy cập cũng khớp với thời gian đó."
"Đó là vu khống!" Tôi gần như hét lên. "Tôi không làm điều đó!"
Mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi. Tôi cảm thấy như mình đang bị thiêu sống trên sân khấu. Tôi nhìn Hạo Thiên, hy vọng anh sẽ nói gì đó, sẽ bảo vệ tôi. Nhưng anh chỉ ngồi đó, đôi mắt sắc lạnh nhìn tôi như nhìn một kẻ xa lạ.
"Dư Hân, cô có bằng chứng gì cụ thể không?" Anh hỏi, giọng đều đều.
"Thưa sếp, chúng tôi có đoạn video, log truy cập, và lời khai của nhân viên bảo vệ. Tất cả đều chỉ về cô ấy." Dư Hân trình lên một USB. "Và còn một điều nữa: tài liệu bị đánh cắp có liên quan đến dự án hợp tác với tập đoàn Hoa Bắc - một đối thủ cạnh tranh."
Cả phòng họp xôn xao. Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng, tay chân lạnh toát. Đây là một cái bẫy được dàn dựng quá hoàn hảo. Tôi không có cách nào chứng minh mình vô tội.
"Lâm Yên Nhi, cô có điều gì muốn nói không?" Hạo Thiên nhìn tôi, ánh mắt vô hồn.
"Tôi... tôi không làm điều đó. Ai đó đã đặt bẫy tôi." Giọng tôi run run. "Tôi thề, tôi chưa bao giờ động đến tài liệu mật của công ty."
"Lời thề không có giá trị trước bằng chứng, cô Lâm ạ." Một người đàn ông trung niên lên tiếng. "Tôi đề nghị tạm đình chỉ công tác cô ấy và chuyển vụ việc cho cơ quan chức năng."
"Tôi đồng ý." Dư Hân gật đầu.
Tuyệt vọng. Tôi nhìn Hạo Thiên, cầu xin sự cứu rỗi. Anh vẫn im lặng, như một pho tượng bằng đá. Tôi cảm thấy trái tim mình vỡ vụn. Anh không tin tôi. Sau tất cả những gì chúng tôi đã trải qua, những đêm anh ôm tôi trong vòng tay, những lúc anh thì thầm những lời dịu dàng, tất cả đều là giả dối.
"Được rồi." Cuối cùng, Hạo Thiên lên tiếng. "Tôi sẽ tự mình điều tra vụ này. Lâm Yên Nhi tạm thời về làm việc tại bộ phận hành chính, chờ kết luận."
"Nhưng thưa sếp..." Dư Hân định nói.
"Đủ rồi." Giọng anh cắt ngang, lạnh như lưỡi dao. "Đây là quyết định của tôi."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng niềm vui chẳng kéo dài được lâu. Khi mọi người rời khỏi phòng họp, Dư Hân đi ngang qua tôi, thì thầm: "Cô nghĩ mình là ai? Chỉ là món đồ chơi tạm thời của Lãnh tổng thôi. Và đồ chơi thì sẽ bị vứt bỏ khi hết hạn sử dụng."
Tôi siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố kìm nén những giọt nước mắt sắp trào ra.
---
Những ngày sau đó là địa ngục trần gian. Tôi bị điều xuống tầng 3, nơi có bộ phận hành chính chật chội, thiếu ánh sáng. Đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ, xì xào sau lưng. Những tin đồn lan nhanh như lửa: "Thư ký riêng của Lãnh tổng bị bắt quả tang ăn cắp tài liệu mật", "Cô ta là gián điệp của đối thủ", "Loại người như thế mà cũng dám bước chân vào Hoa Thịnh".
Tôi không trách họ. Trong thế giới công sở này, tin đồn là vũ khí lợi hại nhất. Và Dư Hân là bậc thầy trong việc sử dụng nó.
Mỗi ngày tôi đến công ty, tôi đều cảm thấy như mình đang bước vào một vòng xoáy của sự thù ghét. Tôi ngồi trong góc khuất, làm những công việc vô vị như phô tô tài liệu, pha cà phê, sắp xếp hồ sơ. Đôi khi tôi bắt gặp Hạo Thiên đi ngang qua hành lang, nhưng anh không bao giờ nhìn tôi. Anh lướt qua như tôi không tồn tại.
Buổi tối ở biệt thự cũng không khá hơn. Anh vẫn về nhà, nhưng không nói với tôi một lời. Chúng tôi ăn tối trong im lặng, mỗi người một đầu bàn dài. Tôi nhìn anh, muốn hỏi, muốn giải thích, nhưng ánh mắt lạnh lùng của anh khiến tôi không dám mở miệng.
Một tuần trôi qua. Tôi cảm thấy mình đang dần chết đi trong sự cô độc và tuyệt vọng. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc bỏ trốn, chấm dứt hợp đồng, chấp nhận mọi hậu quả. Nhưng mỗi khi nhìn thấy mẹ tôi trong những bức ảnh trên điện thoại, tôi lại kìm nén ý nghĩ đó. Tôi không thể để mẹ mất đi sự bảo vệ của Hạo Thiên.
Rồi một buổi chiều, khi tôi đang ngồi trong căn phòng chật chội, một nhân viên bảo vệ bước vào.
"Cô Lâm, sếp gọi cô lên phòng làm việc."
Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta. Đây là lần đầu tiên sau một tuần, Hạo Thiên gọi tôi. Tôi lo lắng đứng dậy, chỉnh lại trang phục, và bước theo anh ta lên tầng 48.
Phòng làm việc của Hạo Thiên rộng lớn, với tường kính nhìn ra toàn bộ thành phố. Anh đứng quay lưng về phía tôi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả căn phòng, tạo nên một bầu không khí vừa lãng mạn vừa nặng nề.
"Đóng cửa lại." Giọng anh vang lên, không quay đầu.
Tôi làm theo, lòng đầy lo lắng. "Anh gọi em lên có chuyện gì?"
Anh quay lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi. Trong tay anh cầm một tập tài liệu. "Tôi đã điều tra xong."
Tim tôi đập mạnh. "Vậy... kết quả thế nào?"
"Dư Hân đã bị bắt." Anh nói, giọng vẫn lạnh lùng. "Cô ta thừa nhận đã dàn dựng toàn bộ vụ việc để hãm hại em. Cô ta đã mua chuộc nhân viên bảo vệ và giả mạo dữ liệu truy cập."
Tôi há hốc miệng. Một cảm giác nhẹ nhõm trào dâng, nhưng ngay sau đó là sự tức giận. "Vậy mà anh đã để em chịu khổ suốt một tuần qua? Anh biết em vô tội mà vẫn để em bị đối xử như tội phạm?"
"Tôi cần thời gian để thu thập đủ bằng chứng." Anh nói, giọng vẫn đều đều. "Nếu tôi can thiệp quá sớm, cô ta sẽ có cơ hội chạy trốn hoặc tiêu hủy chứng cứ."
"Nhưng anh có thể nói với em!" Tôi gần như hét lên. "Anh có thể cho em biết rằng anh tin em! Thay vì để em sống trong sợ hãi và tuyệt vọng suốt một tuần!"
"Em cần phải học cách đối mặt với nghịch cảnh." Anh bước lại gần, giọng trầm xuống. "Thế giới này không màu hồng, Yên Nhi. Nếu em muốn ở bên cạnh tôi, em phải mạnh mẽ hơn. Tôi không thể lúc nào cũng ở bên để bảo vệ em."
"Em không cần anh bảo vệ!" Nước mắt tôi trào ra. "Em chỉ cần anh tin tưởng em! Nhưng anh đã không làm điều đó. Anh đã để em một mình đối mặt với tất cả."
"Tôi tin em." Anh nói, giọng dịu lại. "Ngay từ đầu tôi đã biết em không làm điều đó. Tôi chỉ cần thời gian để chứng minh điều đó."
"Vậy tại sao anh không nói?" Tôi lau nước mắt, nhưng chúng cứ tuôn trào không ngừng. "Tại sao anh để em cảm thấy mình bị bỏ rơi?"
Anh im lặng một lúc, rồi nói: "Vì tôi muốn em hiểu rằng, trong thế giới này, không phải lúc nào người tốt cũng thắng. Và đôi khi, người duy nhất có thể cứu em là chính em."
Tôi nhìn anh, lòng đầy mâu thuẫn. Một phần tôi muốn ôm chầm lấy anh, cảm ơn vì đã tin tưởng và bảo vệ tôi. Nhưng phần khác, sâu thẳm trong tim, tôi cảm thấy tổn thương. Anh đã chọn cách im lặng, chọn cách để tôi đau khổ, chỉ vì một bài học.
"Cảm ơn vì đã tin tôi." Tôi nói, giọng run run. "Nhưng em không cần anh bảo vệ kiểu này."
Tôi quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại anh đứng đó, bóng dáng cao lớn in trên nền trời hoàng hôn. Nước mắt tôi rơi, nhưng trong lòng có một tia sáng le lói. Dù sao, anh vẫn tin tôi. Dù sao, anh vẫn bảo vệ tôi. Chỉ là cách anh thể hiện tình cảm quá lạnh lùng, quá đau đớn.
Khi tôi bước ra hành lang, tôi thấy Dư Hân bị hai nhân viên bảo vệ dẫn đi. Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy căm hận, nhưng tôi không còn sợ hãi nữa. Tôi đã vượt qua được thử thách này, và tôi sẽ mạnh mẽ hơn.
Nhưng trong thâm tâm, tôi biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc. Dư Hân chỉ là một con tốt trong bàn cờ lớn hơn. Và Hạo Thiên, dù có bảo vệ tôi đến đâu, cũng không thể che chở tôi khỏi tất cả những âm mưu đang rình rập.
Tôi lau nước mắt, hít một hơi thật sâu. Tôi sẽ không gục ngã. Tôi sẽ chiến đấu. Vì bản thân mình, vì mẹ, và vì cả tình yêu mà tôi vẫn cố chấp dành cho kẻ đã giam cầm tôi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
