Chương 5/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 5: Những đụng chạm đầu tiên
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi không nhớ mình đã ngủ thiếp đi lúc nào. Chỉ biết khi tỉnh dậy, căn phòng ngập trong ánh nắng ban mai, và đầu tôi nặng trịch như bị ai đó nhồi bông vào.
Cơn sốt ập đến bất ngờ, như một đòn trả thù cho những ngày dài căng thẳng. Tôi cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể rã rời, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Đồng hồ trên tủ đầu giường chỉ 7 giờ sáng – giờ mà lẽ ra tôi phải có mặt ở công ty.
Tiếng cửa mở ra, khiến tim tôi giật thót. Lãnh Hạo Thiên đứng đó, bộ vest đen hoàn hảo, tay cầm một cốc nước ấm. Ánh mắt anh lướt qua gương mặt tái nhợt của tôi, rồi dừng lại ở vầng trán nóng bừng.
“Đừng cử động.”
Giọng anh vẫn lạnh như băng, nhưng có gì đó khác lạ. Anh đặt cốc nước lên bàn, ngồi xuống mép giường, đưa tay chạm vào trán tôi. Bàn tay anh mát lạnh, trái ngược hoàn toàn với thân nhiệt đang thiêu đốt tôi.
“Sốt rồi.” Anh nói, như một nhận định, không phải câu hỏi. “Tôi sẽ gọi bác sĩ.”
“Không cần đâu…” Tôi cố gắng phản đối, nhưng giọng khản đặc, yếu ớt. “Tôi chỉ cần nghỉ ngơi một chút…”
Ánh mắt anh lóe lên một tia gì đó – sự khó chịu? Hay quan tâm? Tôi không thể phân biệt được. Anh đứng dậy, rút điện thoại ra, nói vài câu ngắn gọn với ai đó. Rồi không nói thêm lời nào, anh bước ra ngoài, để lại tôi trong căn phòng rộng lớn và cô đơn.
Tôi tưởng anh sẽ bỏ mặc tôi ở đó, nhưng khoảng mười lăm phút sau, tiếng bước chân trở lại. Lần này, anh mang theo một khay đồ ăn: một tô cháo trắng nghi ngút khói, vài viên thuốc, và một ly nước cam.
“Ăn đi.” Anh đặt khay lên bàn, ngồi xuống ghế đối diện, bắt đầu mở laptop. “Tôi đã cho người xin nghỉ phép cho em. Hôm nay em ở nhà.”
Tôi ngồi dậy, dựa vào đầu giường, nhìn tô cháo. Hơi nóng bốc lên, mang theo mùi gạo thơm nhẹ. Tôi bỗng thấy mũi cay cay.
“Tự tay anh nấu à?” Tôi hỏi, giọng khẽ đến mức tưởng như không thành tiếng.
Anh ngước lên, ánh mắt sắc lạnh nhưng có chút dao động. “Quản gia nấu. Tôi chỉ mang lên.”
Tôi biết anh nói dối. Quản gia đã về thăm nhà từ hôm qua, cả biệt thự chỉ còn hai chúng tôi. Nhưng tôi không vạch trần. Tôi chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng thìa từng thìa cháo nóng vào miệng. Vị cháo thanh đạm, nhưng ấm áp lạ thường.
Cả buổi sáng, anh ở lại trong phòng tôi. Thi thoảng, tôi thấy anh liếc nhìn về phía tôi, nhưng khi tôi nhìn lại, anh lại vội vã dán mắt vào màn hình. Có lúc, tôi mơ màng ngủ, và khi tỉnh dậy, thấy một chiếc khăn lạnh trên trán, cốc nước bên cạnh đã được đổ đầy.
Đến trưa, cơn sốt bắt đầu hạ. Tôi cảm thấy khỏe hơn một chút, đủ để ngồi dậy và nhìn quanh. Anh vẫn ở đó, nhưng lúc này đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn xanh mướt. Ánh nắng chiếu qua kính, tạo thành một vầng hào quang mờ ảo quanh người anh.
“Cảm ơn anh.” Tôi nói, giọng đã trong hơn.
Anh quay lại, đôi mắt đen láy nhìn tôi không chớp. “Đừng cảm ơn. Em bị ốm cũng vì tôi.”
Tôi ngạc nhiên. “Sao lại vì anh?”
“Tối qua em đã thức khuya chờ tôi về, đúng không?” Anh bước lại gần, ngồi xuống mép giường. “Tôi biết em không ngủ. Em cứ nằm im, nhưng hơi thở không đều.”
Tim tôi nhói lên. Anh để ý sao? Tôi tưởng anh không quan tâm, tưởng tôi chỉ là một vật trang trí vô hình trong căn biệt thự này.
“Tôi chỉ…” Tôi ấp úng. “Tôi không quen ngủ khi không có ai ở nhà.”
Anh im lặng một lúc, rồi bất ngờ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi. Cử chỉ dịu dàng đến mức tôi nghĩ mình đang mơ. Bàn tay anh lướt qua má tôi, vuốt nhẹ vành tai, rồi dừng lại ở cằm, nâng mặt tôi lên.
“Em yếu đuối quá.” Anh thì thầm, giọng khàn khàn. “Nhưng cũng đẹp.”
Tôi không thể thở nổi. Khoảng cách giữa chúng tôi quá gần, tôi có thể thấy từng sợi mi dài của anh, thấy đôi môi mỏng đang hé mở. Trái tim tôi đập loạn nhịp, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ vào trán tôi. Một nụ hôn nhẹ nhàng, gần như tôn thờ. Tôi nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm từ môi anh lan tỏa khắp cơ thể.
“Hạo Thiên…” Tôi khẽ gọi tên anh, lần đầu tiên dám thốt ra.
Anh khựng lại. Đôi mắt mở to, như vừa tỉnh khỏi cơn mơ. Rồi bất ngờ, anh đứng bật dậy, lùi lại vài bước. Gương mặt anh trở nên lạnh lùng, như một chiếc mặt nạ vừa được kéo xuống.
“Tôi xin lỗi.” Giọng anh khô khốc. “Tôi đã quên mất.”
Anh quay lưng bước về phía cửa, nhưng trước khi ra khỏi phòng, anh dừng lại, không quay đầu.
“Đừng quên, em chỉ là người tình theo hợp đồng. Đừng mơ những điều viển vông.”
Cánh cửa đóng lại, để lại tôi trong căn phòng im ắng. Nụ hôn trên trán vẫn còn ấm, nhưng lòng tôi đã lạnh ngắt.
Tôi ôm chăn, cúi mặt xuống gối. Nước mắt không thể kìm được, lăn dài trên má. Tôi tự hỏi: tại sao anh lại dịu dàng với tôi, để rồi lại tàn nhẫn đẩy tôi ra? Tại sao anh nấu cháo cho tôi, chăm sóc tôi, nhưng lại nói những lời như dao cứa vào tim?
Trong bóng tối của căn phòng, tôi thì thầm với chính mình:
“Mình là ai trong mắt anh? Một món đồ chơi? Một nghĩa vụ? Hay chỉ là một kẻ ngốc dám mơ ước?”
Không có câu trả lời. Chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ cửa sổ, lạnh lẽo và cô đơn.
Tôi nhắm mắt, cố gắng ngủ, cố quên đi hơi ấm của bàn tay anh, của nụ hôn vụng trộm ấy. Nhưng tôi biết, từ khoảnh khắc này, mọi thứ đã thay đổi. Tôi không còn là cô gái vô tư ngày nào nữa. Trái tim tôi đã bắt đầu rung động trước kẻ đã giam cầm tôi.
Và điều đó, có lẽ, là điều nguy hiểm nhất.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
