Chương 7/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 7: Quá khứ vỡ òa
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi tưởng mình là nạn nhân, nhưng hóa ra tôi là mục tiêu. Và anh ta là kẻ duy nhất có thể bảo vệ tôi.
---
Những ngày sau vụ Dư Hân, tôi tưởng mình có thể thở phào. Nhưng số phận không buông tha tôi.
Buổi trưa hôm đó, tôi đang ngồi một mình ở căng tin thì một người đàn ông lịch lãm bước đến. Anh ta khoảng ba mươi tuổi, nụ cười ấm áp, khác hẳn với sự lạnh lùng của Hạo Thiên.
"Xin chào, tôi là Mạc Huy. Có thể ngồi đây không?"
Tôi gật đầu, dù linh tính mách bảo điều gì đó không ổn. Anh ta nói chuyện tự nhiên như thể đã quen tôi từ lâu. Khi tôi vô tình làm đổ cà phê lên áo, anh ta lấy khăn tay ra lau giúp, cử chỉ nhẹ nhàng.
"Lâm tiểu thư, cô có vẻ mệt mỏi. Có cần tôi giúp gì không?"
Tôi lắc đầu, nhưng trong lòng dậy sóng. Thế giới của Hạo Thiên đang dần kéo tôi vào vòng xoáy mà tôi không thể kiểm soát.
Chiều hôm đó, tôi về biệt thự sớm hơn thường lệ. Khi vừa bước vào cửa, tôi thấy Hạo Thiên đứng ở phòng khách, mặt mày u ám. Trên bàn là tấm ảnh tôi và Mạc Huy ở căng tin.
"Em quen anh ta từ bao giờ?" – Giọng anh lạnh như băng.
"Chỉ... chỉ là tình cờ gặp ở căng tin thôi." – Tôi lắp bắp.
Anh lao đến, tay siết chặt cổ tay tôi đến đau nhói. "Em nghĩ tôi ngu ngốc lắm sao? Mạc Huy là người của gia tộc họ Mạc – kẻ thù của tôi!"
"Em không biết! Anh đau quá, buông ra!" – Nước mắt tôi trào ra.
Nhưng anh không buông. Thay vào đó, anh kéo tôi vào phòng ngủ, đẩy tôi lên giường. Sự chiếm hữu của anh tối nay khác hẳn mọi lần – không có chút dịu dàng, chỉ có sự giận dữ và đau đớn.
"Anh đã bảo vệ em khỏi tất cả, nhưng em lại ngu ngốc đến mức chạy thẳng vào miệng hổ!"
Tôi khóc nấc lên: "Em không hiểu! Em chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường! Sao lại có kẻ thù?"
Hạo Thiên ngừng lại. Anh nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói vỡ vụn: "Vì em không phải là người bình thường, Yên Nhi. Em là mục tiêu của tất cả bọn họ. Hợp đồng tình nhân này... không phải để anh chiếm hữu em. Mà để bảo vệ em khỏi kẻ thù đang truy sát gia tộc anh."
Tôi sững sờ. Mọi mảnh ghép trong đầu tôi vỡ tan. Hóa ra tôi không phải người tình bị giam cầm, mà là con tin trong một cuộc chiến ngầm mà tôi không hề hay biết.
"Tại sao... tại sao anh không nói với em từ đầu?"
"Vì nếu em biết sự thật, em sẽ gặp nguy hiểm. Anh không thể để ai biết em là điểm yếu của anh."
Anh ôm chặt tôi, giọng run run: "Đừng rời xa anh, Yên Nhi. Anh sợ mất em."
Lần đầu tiên, tôi thấy sự yếu đuối trong mắt kẻ quyền lực ấy. Và tôi nhận ra, dù bị lừa dối, dù tổn thương, tôi vẫn không thể hận anh.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
