Chương 3/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 3: Biệt thự xa hoa và lồng son
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi bước vào lồng son này, không phải làm hoàng hậu, mà là một con chim hoàng yến bị nhốt.
---
Chiếc xe hơi đen bóng lướt qua những con phố quen thuộc, đưa tôi rời xa cuộc sống bình thường mà tôi từng biết. Tôi ngồi ở ghế sau, hai tay bấu chặt vào chiếc va li nhỏ duy nhất tôi mang theo. Bên cạnh tôi là Lãnh Hạo Thiên, người đàn ông vừa trở thành chủ nhân của cuộc đời tôi trong ba năm tới.
Anh ta không nói gì, chỉ nhìn thẳng về phía trước, đôi mắt sắc lạnh như thể đang suy tính điều gì đó. Tôi không dám hỏi, cũng không dám nhìn anh quá lâu. Tờ hợp đồng còn nóng hổi trong túi áo, như một vết bỏng không thể xóa nhòa.
Chiếc xe rẽ vào một con đường riêng, xa hoa và yên tĩnh đến lạ thường. Hai bên đường là những hàng cây cổ thụ cao vút, bóng mát che phủ cả con đường. Cuối con đường, một cánh cổng sắt lớn tự động mở ra, để lộ một khu biệt thự tráng lệ đến nghẹt thở.
Biệt thự của Hạo Thiên nằm giữa một khu vườn rộng lớn, với những bồn hoa được cắt tỉa công phu và một đài phun nước ở giữa. Ngôi nhà chính là một kiến trúc hiện đại, với những mảng kính lớn phản chiếu ánh nắng chiều tà, tạo nên một vẻ đẹp vừa sang trọng vừa lạnh lẽo.
Tôi bước xuống xe, cảm giác như mình đang bước vào một thế giới khác. Những bậc thềm bằng đá cẩm thạch trắng dẫn lên cửa chính, nơi một người quản gia già đang đứng chờ.
"Thưa ngài, mọi thứ đã được chuẩn bị theo yêu cầu." Người quản gia cúi đầu chào Hạo Thiên, giọng nói đều đều, không chút cảm xúc.
Hạo Thiên gật đầu, không thèm nhìn tôi. "Dẫn cô ấy đến phòng dành cho khách."
"Phòng dành cho khách?" Tôi lặp lại, không hiểu.
Anh ta quay lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua người tôi. "Em nghĩ mình sẽ ở phòng nào? Phòng ngủ chính là của tôi. Em sẽ ở phòng dành cho người tình tạm thời."
Tôi nuốt khan, cảm thấy tủi nhục dâng lên tận cổ. Nhưng tôi không dám nói gì, chỉ cúi đầu theo người quản gia vào trong.
Bên trong biệt thự còn xa hoa hơn tôi tưởng tượng. Những bức tranh đắt tiền treo trên tường, những bộ sofa da nhập khẩu, và một chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo lấp lánh giữa phòng khách. Tôi đi qua những hành lang dài, qua những căn phòng rộng lớn, càng đi càng cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng.
Phòng của tôi nằm ở cuối hành lang tầng hai, một căn phòng tuy đẹp nhưng lạnh lẽo, không có chút hơi ấm nào. Cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn, nhưng rèm cửa màu xám khiến căn phòng thêm u ám.
"Đây là phòng của cô," người quản gia nói, đặt chiếc va li của tôi lên giường. "Nếu cần gì, cứ bấm chuông gọi tôi. Tên tôi là Trần Đức."
"Cảm ơn bác." Tôi cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười của tôi chắc chắn rất méo mó.
Sau khi ông Trần rời đi, tôi ngồi xuống mép giường, nhìn quanh căn phòng xa lạ. Trong góc phòng có một chiếc tủ quần áo lớn, bên cạnh là một bàn trang điểm với gương soi. Trên bàn có một lọ hoa hồng trắng, nhưng cánh hoa đã héo úa từ lâu.
Tôi mở tủ quần áo, thấy bên trong đã có sẵn vài bộ đồ mới, mác vẫn còn nguyên. Những bộ đồ xa hoa, đắt tiền, nhưng không phải thứ tôi từng mặc. Tôi chạm vào chất vải mềm mại, cảm nhận sự xa lạ đến khó chịu.
Đột nhiên, tiếng cửa mở khiến tôi giật mình. Hạo Thiên đứng ở cửa, tay cầm một tập tài liệu.
"Tôi có vài quy tắc em cần biết." Anh bước vào, phong thái lạnh lùng như một vị vua bước vào lãnh thổ của mình.
Tôi đứng dậy, hai tay nắm chặt, cố gắng giữ bình tĩnh. "Vâng, thưa... thưa ngài."
"Một, không hỏi về quá khứ của tôi. Hai, không can thiệp vào công việc của tôi. Ba, phải luôn sẵn sàng khi tôi cần. Bốn, không được phép rời khỏi biệt thự khi chưa có sự cho phép của tôi."
Anh đọc từng điều khoản như đọc một bản hợp đồng, giọng nói không chút cảm xúc. Tôi nghe mà thấy lòng mình se lại. Tôi là tù nhân hay người tình đây?
"Tôi hiểu rồi." Tôi cúi đầu, cố giấu đi sự phẫn nộ trong mắt.
"Tốt." Anh gật đầu, rồi nhìn tôi một lúc lâu. "Tối nay, tôi có một bữa tiệc quan trọng. Em sẽ đi cùng tôi."
"Tôi á?" Tôi ngạc nhiên ngước lên. "Nhưng tôi không có đồ phù hợp..."
"Đã có người chuẩn bị. Quần áo ở trong tủ, giày dép cũng vậy. Tôi sẽ cho người đến trang điểm cho em."
Nói xong, anh quay lưng bước ra cửa, không để lại cho tôi cơ hội phản đối. Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh khuất dần sau cánh cửa.
Tôi bước đến tủ quần áo, mở ra một lần nữa. Lần này, tôi chú ý đến một chiếc váy dạ hội màu đen, thiết kế tinh tế, vải lụa mềm mại. Tôi chạm vào nó, cảm nhận sự xa xỉ nhưng cũng thấy sợ hãi. Đây là cuộc sống mới của tôi sao? Một cuộc sống của lụa là, nhưng cũng là một chiếc lồng son hào nhoáng.
---
Buổi tối hôm đó, tôi đứng trước gương, nhìn bản thân trong chiếc váy dạ hội đen. Người trang điểm đã khéo léo tô điểm cho tôi một vẻ đẹp quyến rũ và sang trọng, khác hoàn toàn với cô nhân viên văn phòng bình thường ngày nào. Nhưng trong mắt tôi, tôi vẫn chỉ là một con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng.
Tiếng gõ cửa vang lên. Tôi mở cửa, thấy Hạo Thiên đứng đó, mặc một bộ vest đen hoàn hảo, nhìn tôi từ đầu đến chân. Ánh mắt anh có một tia gì đó lóe lên, nhưng rất nhanh chóng biến mất.
"Đi thôi." Anh đưa tay ra, nhưng tôi ngần ngại một lúc rồi mới đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Tay anh rộng lớn, ấm áp, nhưng tôi biết đó chỉ là một cử chỉ xã giao. Anh dẫn tôi xuống xe, suốt đường đi không nói một lời nào.
Buổi tiệc diễn ra ở một khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố. Những người giàu có và quyền lực tụ họp, họ nhìn tôi với ánh mắt tò mò và soi xét. Hạo Thiên luôn kề cạnh, nhưng không hề giới thiệu tôi một cách chính thức. Tôi như một vật trang trí bên cạnh anh, lặng lẽ và vô hình.
Tôi thấy có một người phụ nữ xinh đẹp, cao quý bước đến, ánh mắt cô ta nhìn tôi đầy thù địch. Đó là Dư Hân, trợ lý thân cận của Hạo Thiên, người mà sau này tôi biết là kẻ địch lớn nhất của mình trong thế giới này.
"Hạo Thiên, em không giới thiệu người đẹp này cho mọi người sao?" Dư Hân cười tươi, nhưng nụ cười không chạm đến mắt.
Hạo Thiên nhìn tôi, rồi lạnh lùng đáp: "Cô ấy là thư ký mới của tôi."
Thư ký? Tôi ngẩn người, nhưng nhanh chóng hiểu ra. Trong mắt anh, tôi chỉ là một món đồ chơi, một thân phận tạm thời không xứng đáng để được giới thiệu một cách chân chính.
Tôi cúi đầu, cố giấu đi sự tủi nhục. Cả buổi tiệc, tôi chỉ biết đứng im bên cạnh anh, nghe những cuộc nói chuyện về công việc và quyền lực. Tôi cảm thấy mình nhỏ bé, cô đơn, và lạc lõng đến tột cùng.
---
Đêm hôm đó, khi trở về biệt thự, tôi một mình lên phòng, lòng nặng trĩu. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn tĩnh mịch, ánh đèn vàng hắt hiu từ trong phòng tạo nên một không gian cô tịch.
Tôi chưa kịp thay đồ, chưa kịp tắt đèn, thì tiếng cửa phòng ngủ chính mở ra khiến tôi giật mình. Tôi quay lại, thấy bóng dáng cao lớn của Hạo Thiên hiện ra trong bóng tối hành lang.
Anh bước vào, không nói lời nào, chỉ nhìn tôi với ánh mắt sâu thẳm, khó đoán. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, sợ hãi và căng thẳng bao trùm lấy tôi.
Đêm đầu tiên của hợp đồng đã bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
