Chương 4/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 4: Mặt nạ công sở
Tác giả: Sâu Yêu
Buổi sáng hôm ấy, tôi bước vào tòa nhà tập đoàn Hoa Thịnh với một cảm giác kỳ lạ. Ánh đèn vàng nhạt từ đèn chùm pha lê chiếu xuống sảnh chính, phản chiếu lên những bức tường đá cẩm thạch trắng tinh. Mọi thứ vẫn sang trọng và hoàn hảo như ngày đầu tiên tôi đặt chân vào đây, nhưng hôm nay, dường như có một lớp sương mỏng vô hình phủ lên tất cả.
Tôi mặc bộ vest công sở màu xám nhạt, tóc búi gọn gàng, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Nhưng trái tim tôi đập loạn nhịp mỗi khi nghĩ đến đêm qua – đêm đầu tiên trong biệt thự của Lãnh Hạo Thiên. Những ký ức về hơi thở nóng bỏng, về bàn tay anh lướt trên da thịt tôi, về sự chiếm hữu đến nghẹt thở... tất cả cuộn trào trong tâm trí, khiến má tôi đỏ bừng.
"Lâm Yên Nhi!"
Giọng nói sắc lạnh vang lên từ phía sau, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Tôi quay lại, thấy Dư Hân – trợ lý thân cận của Lãnh Hạo Thiên – đang đứng đó, tay cầm một tập tài liệu, ánh mắt nhìn tôi như thể tôi là một con gián bẩn thỉu.
Dư Hân là một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng vẻ đẹp ấy lạnh lẽo như băng. Cô ta mặc một chiếc đầm ôm sát màu đen, tóc uốn xoăn bồng bềnh, môi đỏ chót. Đôi mắt cô ta, dưới lớp kẻ mắt đậm, lấp lánh sự thù địch không che giấu.
"Có chuyện gì vậy, chị Dư?" Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng tay tôi đã siết chặt quai túi xách.
"Cô nghĩ mình là ai mà đến muộn giờ này?" Dư Hân bước tới gần, mùi nước hoa Chanel nồng nặc xộc vào mũi tôi. "Hay là... vì đêm qua đã phục vụ Lãnh tổng quá mệt nên không dậy nổi?"
Lời nói của cô ta như những mũi kim đâm thẳng vào lòng tôi. Tôi cứng đờ, cảm giác như mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía tôi. Nhưng tôi biết, nơi đây, không ai đứng về phía tôi cả.
"Tôi không biết chị đang nói gì, chị Dư ạ. Tôi chỉ là một nhân viên bình thường, và tôi không có lỗi khi đến đúng giờ." Tôi nói, cố gắng che giấu sự run rẩy trong giọng nói.
Dư Hân cười khẩy, đôi mắt ánh lên sự khinh miệt: "Bình thường? Cô nghĩ cô còn có thể bình thường sao, Lâm Yên Nhi? Sau khi Lãnh tổng đã điều chuyển cô lên làm thư ký riêng của anh ấy, cả công ty này đã biết cô là ai rồi. Một con nhỏ quê mùa, dùng thủ đoạn để leo lên giường sếp."
Cả người tôi như bị đóng băng. Thư ký riêng? Tôi chưa hề nghe về việc này. Tối qua, Lãnh Hạo Thiên chỉ nói rằng tôi sẽ tiếp tục công việc cũ, nhưng anh không hề nhắc gì đến việc thăng chức. Tôi muốn phản bác, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng.
"Đi theo tôi, Lãnh tổng muốn gặp cô." Dư Hân nói, giọng lạnh tanh, rồi quay lưng bước đi, để lại tôi với một mớ hỗn độn trong lòng.
Tôi bước theo cô ta, nhưng mỗi bước chân như nặng nghìn cân. Thang máy đưa chúng tôi lên tầng 28 – tầng của giám đốc điều hành. Cánh cửa thang máy mở ra, và tôi bước vào một thế giới hoàn toàn khác: sang trọng, lạnh lẽo và đầy uy quyền.
Phòng làm việc của Lãnh Hạo Thiên rộng lớn, với những bức tường kính cao từ sàn đến trần, nhìn ra toàn cảnh thành phố. Anh đang ngồi sau bàn làm việc, mặc một bộ vest đen hoàn hảo, tay cầm bút, ký những văn bản dày cộp. Khi tôi bước vào, anh ngước lên, ánh mắt sắc lạnh thoáng qua một tia gì đó mà tôi không thể đọc được – có thể là sự hài lòng, có thể là sự chiếm hữu, hoặc chỉ đơn giản là sự lạnh lùng thường ngày.
"Ngồi xuống." Anh ra lệnh, không một chút cảm xúc.
Tôi ngồi xuống ghế đối diện, tay đan vào nhau trong lòng. Dư Hân đứng bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi tôi, như thể cô ta đang chờ đợi tôi phạm sai lầm.
"Từ hôm nay, em sẽ là thư ký riêng của tôi." Lãnh Hạo Thiên nói, giọng đều đều như đọc báo cáo. "Văn phòng của em ở bên cạnh, có cửa thông với phòng tôi. Công việc bao gồm sắp xếp lịch trình, quản lý tài liệu, và –" anh ngừng lại, nhìn tôi chằm chằm, "– trả lời tất cả các cuộc điện thoại từ phụ nữ muốn gặp tôi."
Tôi nuốt khan. Đây không phải là một cơ hội, đây là một cái bẫy. Một cái bẫy tinh vi khiến tôi bị cô lập hoàn toàn trong công ty. Mọi người sẽ nhìn tôi với ánh mắt ghen ghét, coi tôi là kẻ đã dùng mỹ nhân kế để leo lên vị trí này.
"Thưa Lãnh tổng..." Tôi định nói, nhưng anh giơ tay lên, ngắt lời tôi.
"Không có 'thưa Lãnh tổng'. Từ nay, trong phòng này, em gọi tôi là Lãnh tiên sinh. Ngoài phòng này, em gọi tôi như mọi người." Anh đứng dậy, bước tới gần tôi, bóng của anh phủ lên người tôi. "Và đừng quên, hợp đồng quy định em phải hoàn thành tốt công việc của mình. Nếu không, tôi sẽ có quyền hủy bỏ mọi hỗ trợ cho gia đình em."
Lời đe dọa như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Tôi gật đầu, cắn chặt môi để không bật khóc.
"Tốt. Dư Hân, dẫn cô ấy ra phòng làm việc mới." Lãnh Hạo Thiên quay lưng lại, ra hiệu cho chúng tôi ra ngoài.
Dư Hân đưa tôi sang phòng bên cạnh – một căn phòng nhỏ hơn, nhưng vẫn sang trọng một cách lạnh lẽo. Bàn làm việc bằng gỗ mun, máy tính tối tân, và một chiếc ghế xoay da cao cấp. Nhưng tôi không thấy thoải mái chút nào. Nó giống như một chiếc lồng vàng khác, nơi tôi bị nhốt vào giữa thế giới của anh.
"Chúc mừng cô nhé, Lâm Yên Nhi." Dư Hân đứng tựa vào cửa, nụ cười nham hiểm trên môi. "Cô đã đạt được mục tiêu rồi. Nhưng đừng quên, ở cái công ty này, cô chỉ là một món đồ chơi tạm thời. Khi Lãnh tổng chán rồi, cô sẽ bị vứt bỏ như một con búp bê rách."
Tôi không đáp lại. Tôi chỉ nhìn cô ta, lòng đầy uất ức. Tôi muốn hét lên rằng tôi không hề muốn điều này, rằng tôi chỉ là nạn nhân của một hợp đồng bất công, không phải kẻ cướp đoạt tình cảm. Nhưng tôi biết, nói ra cũng vô ích. Trong thế giới này, lời nói của tôi không có trọng lượng.
"Tôi biết cô đang nghĩ gì." Dư Hân bước tới gần, giọng cô ta thì thầm bên tai tôi. "Nhưng tôi sẽ cảnh cáo cô một lần cuối: đừng có mơ tưởng đến chuyện gì ngoài hợp đồng. Tôi đã làm việc cho Lãnh tổng năm năm, và tôi biết anh ấy hơn bất kỳ ai. Anh ấy không bao giờ yêu ai. Cô chỉ là một công cụ. Một món đồ. Và một ngày nào đó, khi cô không còn hữu dụng, cô sẽ bị thay thế."
Cô ta nói xong, quay lưng bỏ đi, tiếng giày cao gót vọng lại trên hành lang như những nhát búa đập vào lòng tôi.
Tôi ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm mặt. Nước mắt bắt đầu lăn dài, ướt đẫm những ngón tay. Tôi muốn chạy trốn, muốn thoát khỏi cái nơi chết tiệt này, muốn trở về căn nhà nhỏ của mẹ con tôi, nơi không có hợp đồng, không có quyền lực, không có sự chiếm hữu đến nghẹt thở. Nhưng tôi biết, tôi không thể. Mẹ tôi vẫn còn nợ, và Lãnh Hạo Thiên đã giữ con bài đó trong tay.
Cả ngày hôm đó, tôi làm việc trong sự căng thẳng đến mức muốn vỡ tung. Điện thoại reo liên tục – những cuộc gọi từ phụ nữ xinh đẹp, giàu có, những kẻ muốn gặp Lãnh tổng. Tôi phải từ chối họ, mỗi lần một cách lịch sự, nhưng họ nhìn tôi với ánh mắt dò xét, ghen ghét. Tôi có cảm giác mình đang đứng giữa một bãi mìn, và mỗi bước chân đều có thể kích nổ.
Buổi trưa, tôi đi xuống căn tin. Ngay khi tôi bước vào, không khí im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Những tiếng thì thầm vang lên, nhưng tôi có thể nghe rõ ràng từng lời:
"Đó là cô ta à? Người tình mới của Lãnh tổng?"
"Nghe nói cô ta dùng thủ đoạn hèn hạ lắm..."
"Nhìn mặt cũng không xinh lắm, chắc biết chiều lòng sếp thôi..."
Tôi cúi gằm mặt, gọi một suất cơm đơn giản, rồi lẻn vào một góc khuất, ăn trong cô độc. Miếng cơm cứng ngắc, tôi nuốt không trôi. Nước mắt lại trực trào, nhưng tôi cố kìm nén.
Chiều tà, khi mọi người đã về hết, tôi vẫn ngồi trong phòng làm việc, nhìn ra cửa sổ. Thành phố hoa lệ dần lên đèn, ánh sáng lấp lánh như những viên kim cương rải rác trên nền trời đen tối. Tôi cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng giữa thế giới xa hoa này.
Cánh cửa phòng mở ra, Lãnh Hạo Thiên bước vào. Anh nhìn tôi, ánh mắt vẫn lạnh lùng, nhưng tôi có thể thấy một tia gì đó mềm mại... hay chỉ là tôi tưởng tượng?
"Về nhà thôi." Anh nói, giọng không có vẻ ra lệnh, mà giống như một lời đề nghị.
Tôi gật đầu, đứng dậy. Cả người tôi mệt mỏi, nhưng tôi không dám than vãn.
Khi chúng tôi đi qua sảnh chính, bất chợt Dư Hân xuất hiện, đứng chặn trước mặt tôi. Cô ta nhìn tôi chằm chằm, nụ cười nham hiểm nở rộng trên môi:
"Cô nghĩ mình là ai? Chỉ là món đồ chơi tạm thời của Lãnh tổng thôi."
Lời nói của cô ta vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời nguyền rủa. Tôi đứng sững, không biết phải nói gì. Nhưng Lãnh Hạo Thiên, người đang đứng bên cạnh tôi, bỗng nhiên quay sang, ánh mắt sắc lạnh như dao:
"Dư Hân, cô đi quá giới hạn rồi. Ngày mai, nộp đơn từ chức đi."
Lời nói của anh như sấm sét giữa trời quang. Dư Hân tái mặt, không tin vào tai mình. Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn Lãnh Hạo Thiên, môi mấp máy nhưng không nói nên lời.
Còn tôi, tôi đứng đó, tim đập mạnh, cảm thấy vừa có một chút hả hê, vừa có một nỗi sợ hãi sâu thẳm. Tôi hiểu rằng, trong thế giới của Lãnh Hạo Thiên, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một lời nói. Và tôi, tôi đang nắm giữ một vị trí nguy hiểm nhất – vị trí của một kẻ được anh bảo vệ.
Nhưng liệu tôi có thể trụ vững không, khi mọi thứ xung quanh đều là mặt nạ và lừa dối? Tôi không dám nghĩ tiếp. Tôi chỉ biết, cuộc sống của tôi đã thay đổi mãi mãi, và không có đường quay lại.
Cô nghĩ mình là ai? Chỉ là món đồ chơi tạm thời của Lãnh tổng thôi.
Lời nói của Dư Hân vẫn vang vọng trong tâm trí tôi, như một lời cảnh báo, như một lời nguyền. Và tôi sợ rằng, một ngày nào đó, nó sẽ trở thành sự thật.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
