Chương 9/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 9: Đấu đá quyền lực
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi không biết mình đã ngồi trong phòng bao lâu kể từ khi nghe được cuộc nói chuyện đó. Những lời của Hạo Thiên và luật sư riêng cứ vang vọng trong đầu, như những nhát búa bổ vào từng mảnh ký ức mà tôi tưởng đã hiểu rõ.
“Cô ấy là cháu gái của Lâm thị... gia tộc đã hủy hoại gia đình tôi.”
Tôi run rẩy ôm lấy cơ thể mình. Hóa ra, tất cả chỉ là một ván cờ. Cuộc gặp gỡ định mệnh trong đêm mưa, hợp đồng tình nhân, những lời dịu dàng giả tạo... tất cả đều được sắp đặt.
Nhưng trước khi tôi kịp định thần, mọi thứ đã vỡ vụn.
---
Buổi sáng hôm đó, khi tôi bước vào sảnh chính của tập đoàn Hoa Thịnh, không khí đã khác thường. Các nhân viên thì thầm với nhau, ánh mắt đầy lo lắng. Một chiếc limousin đen đỗ trước cửa, xung quanh là những vệ sĩ mặc vest đen, khẩn trương di chuyển.
“Cô Lâm, Lãnh tổng yêu cầu cô lên phòng họp ngay lập tức.” – Giọng nói của thư ký riêng, Dư Hân, vang lên sau lưng tôi, mang theo sự khẩn trương và một tia đắc ý khó hiểu.
Tôi gật đầu, cố giấu đi sự hoang mang. Khi tôi bước vào thang máy, cánh cửa vừa khép lại thì đèn trong cabin chợt tắt ngúm. Một giây sau, thang máy rơi tự do.
Tôi không kịp la lên. Cả cơ thể như bị xé toạc ra khỏi mặt đất, rồi đột ngột dừng lại với một cú va chạm mạnh đến nỗi tôi nghe thấy xương cốt mình rên rỉ. Bóng tối bao trùm, tiếng còi báo động chói tai vang lên từ xa, hòa cùng tiếng tim tôi đập loạn nhịp.
Trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cửa thang máy bị cạy mở từ bên ngoài. Ánh sáng lọt vào, và tôi thấy một bóng người đàn ông lạ mặt, mặc áo khoác đen, khẩu trang che kín mặt, kéo tôi ra ngoài.
“Cô là Lâm Yên Nhi? Đi theo chúng tôi, nếu không muốn chết.” – Hắn nói bằng giọng khàn đặc, tay nắm chặt lấy cánh tay tôi, siết đến mức tôi muốn kêu lên vì đau.
Tôi bị lôi đi qua hành lang tối tăm, vòng qua những dãy phòng bỏ hoang trong tòa nhà. Tôi cố gắng kháng cự, nhưng sức lực của tôi quá nhỏ bé trước một người đàn ông to lớn. Chúng tôi tiến về phía cửa thoát hiểm, nơi một chiếc xe van màu xám đang đợi sẵn.
“Thả cô ấy ra.” – Giọng nói lạnh như băng của Hạo Thiên vang lên từ phía cuối hành lang. Tôi quay đầu lại, thấy anh đứng đó, hai tay đút túi quần, chiếc áo vest đen phẳng phiu, nhưng đôi mắt sáng quắc dưới ánh đèn yếu ớt. Ánh mắt anh sắc lẹm, tập trung vào tên côn đồ đang giữ tôi.
Tên đó cười khẩy, rút một khẩu súng ngắn ra, chĩa thẳng vào tôi. “Lùi lại, Lãnh tổng. Nếu không, đạn không có mắt đâu.”
Hạo Thiên không nhúc nhích. Anh nhìn thẳng vào mắt tên côn đồ, giọng nói trầm ổn đến đáng sợ: “Nếu cô ấy bị thương, tôi sẽ khiến mày chết không toàn thây. Tao hứa đấy.”
Lời nói của anh như một lời nguyền, khiến tên côn đồ khựng lại trong giây lát. Nhưng rồi hắn ghì chặt tôi hơn, đẩy tôi về phía cửa. “Đừng hòng hù dọa tao. Tao đã nhận tiền, không làm thì cũng chết.”
“Bao nhiêu? Tao trả gấp đôi.” – Hạo Thiên vẫn đứng yên, nhưng tay phải của anh đã lặng lẽ rút một con dao găm từ trong túi áo vest.
Tên côn đồ lưỡng lự. Trong khoảnh khắc đó, Hạo Thiên lao tới. Tôi chỉ kịp thấy một vệt đen vụt qua, rồi tiếng va chạm, tiếng gầm rú vang lên. Hạo Thiên dùng cánh tay mạnh mẽ của mình đánh bật khẩu súng khỏi tay hắn, đồng thời đẩy tôi ra xa. Tôi ngã xuống sàn, đầu gối đập mạnh, nhưng tôi cố gắng bò vào góc tường.
Cuộc chiến diễn ra thật nhanh. Hạo Thiên áp đảo hoàn toàn, từng đòn của anh dứt khoát và chí mạng. Tên côn đồ cố gắng chống cự, nhưng chỉ vài giây sau, hắn đã nằm gục dưới chân anh, bất động.
Anh thở hổn hển, quay sang nhìn tôi. Khuôn mặt anh lấm lem máu, có lẽ là của tên côn đồ, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng và sắc như dao. “Em có sao không?” – Giọng anh khàn đi, nhưng vẫn đầy lo lắng.
Tôi lắc đầu, nước mắt tự nhiên trào ra. Tôi không thể tin được những gì vừa xảy ra. Anh đã liều mạng cứu tôi, đối mặt với một tên côn đồ có súng, tất cả chỉ vì tôi.
Hạo Thiên bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt tôi. Anh đưa bàn tay còn đầy máu lên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi. “Đừng khóc. Có anh ở đây. Không ai có thể làm hại em được.”
Tôi nắm lấy tay anh, bàn tay ấm áp và mạnh mẽ ấy lại run nhẹ. “Tại sao... tại sao anh lại làm vậy? Anh có thể chết đấy.” – Tôi nghẹn ngào.
Ánh mắt anh tối lại, nhưng có một tia gì đó dịu dàng, xa xăm. “Vì... anh không thể mất em. Dù mọi chuyện bắt đầu từ một âm mưu, nhưng giờ đây, em là tất cả của anh.”
Tôi sững sờ. Câu nói của anh như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim tôi. Anh biết tôi đã nghe được bí mật. Anh biết tôi nghi ngờ anh.
“Em nghe thấy cuộc nói chuyện của anh với luật sư, đúng không?” – Anh hỏi, giọng trầm xuống.
Tôi gật đầu, không dám nhìn anh.
Hạo Thiên thở dài, một hồi lâu sau mới lên tiếng: “Đúng. Ban đầu, anh đến gần em vì em là cháu gái của Lâm thị. Anh muốn dùng em như một quân cờ trong cuộc chiến với kẻ thù. Nhưng rồi... mọi thứ đã thay đổi. Em không phải là một quân cờ. Em là người con gái duy nhất khiến anh muốn bảo vệ, muốn che chở, muốn yêu thương đến điên cuồng.”
Tôi ngước lên nhìn anh, nước mắt lại ứa ra. “Vậy... hợp đồng đó...”
“Hợp đồng tình nhân là để che mắt kẻ thù. Để chúng không biết em quan trọng với anh đến thế nào. Để bảo vệ em khỏi những nguy hiểm luôn rình rập.” – Anh nắm chặt tay tôi, đặt nó lên ngực mình. “Nhưng trái tim anh, em ơi, không hề giả dối. Từ lâu rồi, nó đã thuộc về em.”
Tôi òa khóc nức nở. Tất cả những nghi ngờ, đau khổ, tủi nhục trong tôi tan biến hết. Tôi chỉ thấy một người đàn ông, mạnh mẽ và kiêu hãnh, nhưng cũng yếu đuối và cô độc, đang mở lòng với tôi.
Tôi lao vào vòng tay anh, ôm chặt lấy anh. Trong vòng tay anh, tôi cảm thấy bình yên đến lạ dù xung quanh vẫn còn hỗn loạn.
“Em xin lỗi vì đã không tin anh. Nhưng từ nay, em sẽ ở bên anh, dù thế nào đi nữa.” – Tôi khóc, gục đầu vào vai anh.
Hạo Thiên siết chặt tay tôi, hôn lên tóc tôi. “Cảm ơn em. Anh yêu em, Yên Nhi.”
Chúng tôi ở đó, giữa hành lang tối tăm đầy máu và nguy hiểm, nhưng trái tim tôi chưa bao giờ nhẹ nhõm và hạnh phúc đến thế. Tôi biết, cuộc chiến với kẻ thù còn lâu mới kết thúc. Nhưng lúc này đây, trong vòng tay anh, tôi tin rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
