Chương 10/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 10: Hợp đồng kết thúc
Tác giả: Sâu Yêu
Ba năm. Ba năm dài như một thế kỷ, cũng ngắn như một hơi thở.
Tôi đứng trước cửa phòng làm việc của anh, tay run run cầm tập tài liệu. Trên bìa là dòng chữ đen trắng: "Hợp đồng tình nhân – Điều khoản chấm dứt". Hôm nay là ngày cuối cùng. Ba năm trời của cuộc đời tôi gói gọn trong mấy tờ giấy mỏng manh này.
Lãnh Hạo Thiên ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt vẫn lạnh lùng như thuở ban đầu. Anh nhìn tôi, không nói gì, chỉ đẩy một chiếc phong bì dày cộm về phía tôi.
"Số tiền này đủ để em bắt đầu lại cuộc sống mới," giọng anh trầm xuống, không cảm xúc. "Biệt thự sẽ được sang tên cho em. Anh cũng đã sắp xếp một công việc mới, xa khỏi thành phố này, nơi không ai biết em là... người tình của anh."
Từng lời anh nói như lưỡi dao cứa vào tim tôi. Anh đã chuẩn bị mọi thứ quá chu đáo, đến mức không còn chỗ cho tôi níu kéo.
"Em không cần những thứ này," tôi cố gắng giữ giọng bình thản, dù nước mắt đã chực trào. "Em chỉ muốn... hỏi anh một câu."
Anh khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sắc như dao chạm vào tôi. "Em hỏi đi."
"Trong ba năm qua... có lúc nào anh thực lòng không?"
Im lặng. Cả căn phòng chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Mỗi giây trôi qua như một thế kỷ. Hạo Thiên đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn ra thành phố phía dưới.
"Em biết câu trả lời rồi mà," anh nói, giọng khàn đi. "Tình cảm không nằm trong hợp đồng, Yên Nhi."
Tôi bật khóc. "Vậy sao anh còn giữ em lại? Sao anh còn bảo vệ em, chăm sóc em, nhìn em bằng ánh mắt đó?"
Anh quay người lại, đôi mắt ẩn giấu bao điều không nói. "Vì anh là kẻ tồi tệ, Yên Nhi. Kẻ tồi tệ biết rõ mình không xứng đáng với tình yêu của em."
"Anh không cho em quyền lựa chọn!" Tôi gào lên, nước mắt tuôn rơi. "Anh kéo em vào cuộc đời anh, cho em thấy thế giới của anh, cho em cảm nhận trái tim anh, rồi bây giờ anh đẩy em đi? Anh nghĩ em là cái máy sao?"
Tôi bước đến trước mặt anh, nhìn thẳng vào mắt anh. Lần đầu tiên, tôi thấy sự dao động trong đôi mắt lạnh lùng ấy.
"Em sẽ không đi," tôi nói, giọng nghẹn ngào nhưng kiên quyết. "Hợp đồng kết thúc, nhưng tình cảm của em không kết thúc. Em ở lại vì em yêu anh, không phải vì bất cứ điều khoản nào."
Hạo Thiên cứng người. Anh nhìn tôi như nhìn một điều kỳ diệu, như không tin vào tai mình. Bàn tay anh nắm chặt, gân xanh nổi lên.
"Em không biết em đang nói gì đâu," anh lắc đầu. "Anh nguy hiểm, Yên Nhi. Kẻ thù của anh có thể hại em bất cứ lúc nào. Anh không thể để em mãi ở bên cạnh một kẻ đầy rẫy thù địch."
"Em biết tất cả, và em vẫn không sợ," tôi nắm lấy tay anh. "Em yêu anh, Lãnh Hạo Thiên. Em không cần hợp đồng. Em chỉ cần anh."
Giọt nước mắt đầu tiên của đàn ông lăn dài trên má anh. Lãnh Hạo Thiên – kẻ quyền lực, lạnh lùng, chiếm hữu – đang khóc. Anh ôm chặt tôi, như sợ tôi biến mất.
"Anh xin lỗi," anh thì thầm bên tai tôi. "Anh xin lỗi vì đã làm em khổ suốt ba năm qua. Anh xin lỗi vì không can đảm nói ra."
Tôi vòng tay ôm lại anh. "Không sao cả," tôi mỉm cười. "Vì từ hôm nay, không còn hợp đồng nào nữa. Chỉ còn tình yêu thôi."
Anh cúi xuống hôn tôi, nụ hôn vừa ngọt ngào vừa đắng cay, như tất cả những ngày tháng đã qua. Nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ, chiếu rọi lên hai bóng hình ôm nhau giữa căn phòng rộng lớn.
Hợp đồng kết thúc. Tình yêu bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
