Chương 11/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 11: Đối mặt quá khứ
Tác giả: Sâu Yêu
Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, nhưng không thể xua tan bầu không khí nặng nề trong phòng khách biệt thự. Tôi ngồi trên sofa, tay siết chặt tách trà nóng, nhìn Lãnh Hạo Thiên đứng bên cửa sổ. Bóng lưng anh cao lớn, nhưng hôm nay tôi thấy nó cong hơn, như mang gánh nặng ngàn cân.
"Anh đã quyết định rồi." Giọng anh khàn đặc, không quay lại. "Sẽ điều tra đến cùng."
Tim tôi thắt lại. Tôi biết anh đang nói về cái chết của cha mẹ mình. Những ngày qua, sau khi hợp đồng kết thúc, tôi tưởng chúng tôi đã tìm được bình yên. Nhưng quá khứ luôn có cách trở về, như một cơn ác mộng không dứt.
"Em đi với anh." Tôi đặt tách trà xuống, đứng dậy. "Dù thế nào, em cũng sẽ ở bên anh."
Anh quay lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi. Trong đó có sự đau đớn, có nỗi sợ, và có cả tình yêu. Anh bước đến, ôm chặt tôi vào lòng.
"Cảm ơn em, Yên Nhi." Hơi thở anh phả vào tóc tôi. "Nhưng lần này, anh không biết mình sẽ đối diện với điều gì."
"Không sao đâu." Tôi vòng tay ôm lại anh. "Chúng ta cùng nhau đối mặt."
Buổi chiều hôm đó, chúng tôi đến một căn biệt thự cổ ở ngoại ô thành phố. Đó là nơi ở của người chú ruột Hạo Thiên – Lãnh Trọng Minh. Theo những manh mối mà luật sư riêng của anh cung cấp, kẻ chủ mưu đứng sau cái chết của cha mẹ anh chính là người thân cận nhất.
Cánh cổng sắt mở ra, một người đàn ông trung niên bước ra. Ông ta mặc áo dài Trung Quốc, tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt vẫn sắc lẹm. Đó là Lãnh Trọng Minh – em trai của cha Hạo Thiên.
"Cháu đến rồi à, Hạo Thiên." Giọng ông ta trầm ổn, nhưng có chút mỉa mai. "Ta biết thế nào cháu cũng sẽ tìm đến."
Hạo Thiên siết chặt tay tôi, gương mặt lạnh như băng. "Chú à, cháu muốn biết sự thật."
"Sự thật?" Lãnh Trọng Minh cười nhạt. "Sự thật là gì? Là cha cháu đã phản bội gia tộc, hay là mẹ cháu đã ngoại tình?"
"Im ngay!" Hạo Thiên gầm lên, giọng đầy phẫn nộ. Tôi cảm nhận được cơ thể anh run lên. "Cha mẹ cháu không phải như vậy!"
"Vậy sao?" Ông ta khoanh tay. "Vào trong đi, ta sẽ kể cho cháu nghe tất cả."
Trong phòng khách rộng lớn, chúng tôi ngồi đối diện nhau. Lãnh Trọng Minh rót trà, chậm rãi kể:
"Năm đó, cha cháu là người thừa kế duy nhất của tập đoàn. Nhưng ông ta lại yêu một người phụ nữ không môn đăng hộ đối – mẹ cháu. Gia tộc phản đối, nhưng ông ta vẫn cưới. Để giành lại quyền lực, ta đã... sắp xếp một tai nạn."
Tôi cảm thấy Hạo Thiên cứng đờ bên cạnh. Anh siết chặt tay tôi đến mức tôi đau, nhưng tôi không rút ra.
"Tại sao?" Giọng anh khàn khàn. "Tại sao lại làm vậy? Cha cháu là anh trai của chú mà!"
"Vì quyền lực!" Lãnh Trọng Minh đập tay xuống bàn. "Vì ta xứng đáng hơn! Vì ta đã chờ đợi quá lâu!"
"Nhưng chú đã thất bại." Hạo Thiên đứng dậy, mắt đỏ ngầu. "Cháu vẫn sống, vẫn nắm giữ tập đoàn. Và giờ, chú sẽ phải trả giá."
"Hảo Thiên!" Tôi kéo tay anh. "Đừng... đừng để cơn giận làm mờ lý trí."
Anh nhìn tôi, đôi mắt đầy đau khổ. "Em bảo anh phải làm gì? Hắn ta đã giết cha mẹ anh!"
"Anh có quyền tức giận." Tôi nắm chặt tay anh. "Nhưng đừng để sự trả thù hủy hoại anh. Đừng trở thành kẻ như hắn."
Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Lãnh Trọng Minh nhìn chúng tôi với nụ cười khinh bỉ.
"Cô gái này nói đúng đấy, cháu à. Giết ta thì có ích gì? Cha mẹ cháu sẽ không sống lại được."
"Nhưng chú sẽ phải chịu tội!" Hạo Thiên gầm lên. "Cháu sẽ đưa chú ra tòa!"
"Được thôi." Lãnh Trọng Minh nhún vai. "Nhưng cháu có nghĩ đến hậu quả không? Gia tộc sẽ sụp đổ, công ty sẽ tan rã. Tất cả những gì cha mẹ cháu xây dựng sẽ biến mất."
Hạo Thiên lùi lại, mặt tái nhợt. Tôi thấy sự dao động trong mắt anh. Anh đang đấu tranh giữa công lý và sự hy sinh.
"Anh..." Tôi nhẹ nhàng nói. "Anh có thể chọn cách khác. Không phải trả thù, mà là tha thứ. Không phải hủy diệt, mà là xây dựng lại."
"Nhưng..." Anh nhắm mắt, nước mắt lăn dài. "Anh đã chờ đợi quá lâu để tìm ra sự thật. Anh không thể bỏ qua dễ dàng như vậy."
"Anh không cần bỏ qua." Tôi lau nước mắt cho anh. "Anh có thể đưa hắn ra công lý, nhưng đừng để nó hủy hoại anh. Hãy sống cho tương lai, cho chúng ta."
Cuối cùng, Hạo Thiên quyết định không giết Lãnh Trọng Minh. Anh gọi cảnh sát, giao nộp toàn bộ bằng chứng. Người chú bị bắt, gia tộc chấn động, nhưng Hạo Thiên đã chọn con đường đúng đắn.
Đêm đó, chúng tôi trở về biệt thự. Anh ngồi trên sofa, nhìn ra cửa sổ, đôi mắt vô hồn. Tôi ngồi bên cạnh, tựa đầu vào vai anh.
"Cảm ơn em." Giọng anh khàn khàn. "Nếu không có em, anh đã làm điều dại dột."
"Không sao đâu." Tôi mỉm cười. "Anh đã rất dũng cảm."
"Anh sợ..." Anh thì thầm. "Sợ rằng nếu anh trả thù, anh sẽ trở thành quái vật. Sợ rằng anh sẽ mất em."
"Em sẽ không rời xa anh." Tôi ngước lên nhìn anh. "Dù thế nào, em cũng ở đây."
Anh quay lại, đôi mắt đầy nước mắt. "Cảm ơn em đã cho anh sức mạnh để đối mặt với quá khứ."
Tôi ôm chặt anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Quá khứ có thể là vết thương, nhưng tình yêu là liều thuốc chữa lành. Và tôi biết, chúng tôi sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
