Chương 10/15 · Kẻ bị coi thường: Cuộc trả thù của Luật sư mồ côi
Chương 10: Trong Hang Cọp
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi tỉnh dậy trong bóng tối.
Đầu đau như búa bổ. Cổ tay bị trói bằng dây nhựa, siết chặt đến tê dại. Mùi ẩm mốc, mùi dầu máy, mùi máu cũ. Tôi cố mở mắt, chỉ thấy một lằn sáng mờ từ khe cửa sắt.
Họ đưa tôi đi đâu?
Ký ức cuối cùng: tiếng súng, tiếng Cố Dực Thần gọi tên tôi, rồi một cú đập từ phía sau. Kẻ đã nấp trong góc khi tôi tưởng mình thắng.
Tôi cựa mình. Ghế sắt lạnh toát. Chân bị trói vào chân ghế. Tôi thử siết các ngón tay - vẫn còn cử động được. Cảm giác cứng ở gót chân phải: chiếc điện thoại Nokia cục gạch tôi giấu trong lớp lót giày vẫn còn.
Tôi nheo mắt nhìn quanh. Căn phòng chừng mười mét vuông, tường bê tông trần, không cửa sổ. Một bóng đèn vàng treo trên trần, chiếu sáng hắt hiu. Trên tường, những vệt sậm màu - có thể là máu cũ.
Tiếng bước chân. Từ xa đến gần. Tiếng khóa mở.
Cánh cửa sắt kéo ra, để lộ một người đàn ông mặc vest đen, mặt không cảm xúc. Hắn bước vào, đặt một cái ghế nhựa đối diện tôi, ngồi xuống. Sau hắn, hai tên đàn em đứng chắn cửa.
"Cô Lâm." - Giọng hắn trầm, đều. "Tôi là Trần Vĩ, giám đốc an ninh của công ty Phàm Lộ. Ông Lương muốn tôi hỏi cô vài chuyện."
Tôi im lặng.
"Thẻ nhớ." - Hắn nói thẳng. "Cô giấu ở đâu?"
"Không có thẻ nhớ nào." - Giọng tôi khản đặc.
Hắn cười. Một nụ cười không chạm mắt. Rồi hắn đứng dậy, ra hiệu cho đàn em. Một tên bước tới, cầm một cây kìm nhỏ trong tay.
"Chúng ta có thể làm theo cách dễ dàng, hoặc cách khó." - Trần Vĩ nói, vẫn giữ nụ cười đó.
Tôi nhìn cây kìm. Nhìn tay mình. Mồ hôi lạnh bắt đầu thấm áo.
Nhưng tôi không thể nói. Nếu tôi nói, họ sẽ giết tôi ngay. Nếu tôi không nói, họ sẽ tra tấn tôi đến chết. Cả hai đều là chết. Nhưng tôi cần thời gian.
Tôi cần Cố Dực Thần.
"Tôi không biết." - Tôi nói, cố giữ giọng không run.
Trần Vĩ thở dài. Hắn quay lưng bước ra cửa. Tên cầm kìm tiến lại gần.
Năm phút sau, tôi vẫn chưa nói. Tay tôi đau đến tê liệt, nhưng tôi gắng không để mặt biểu lộ. Tôi nhìn thẳng vào mắt tên tra tấn, không né tránh.
"Đủ rồi." - Trần Vĩ giơ tay. Hắn cúi xuống nhìn tôi. "Cô cứng đầu thật. Nhưng ông Lương đã nói: nếu cô không hợp tác, chúng tôi có cách khác."
Hắn rút điện thoại, bấm số. "Đưa Ngô Uyển Nhi đến đây."
Tim tôi ngừng đập.
Uyển Nhi. Nạn nhân sống sót duy nhất. Cô ấy là nhân chứng quan trọng nhất của tôi. Lương Vũ Phàm biết điều đó. Và hắn sẵn sàng giết cô ấy trước mặt tôi.
"Cô thấy đó." - Trần Vĩ nói. "Tôi không muốn làm khó cô. Nhưng tôi có mệnh lệnh. Cô nói ra thẻ nhớ ở đâu, tôi sẽ để cô và bạn cô đi. Nếu không, cô sẽ nhìn bạn mình chết từ từ."
Tôi nhắm mắt. Đầu óc quay cuồng.
Thẻ nhớ. Tôi đã đưa cho Dương Hiểu trước khi vào biệt thự. Cô ấy an toàn. Nhưng tôi cần làm họ tin rằng thẻ vẫn còn trên người tôi, để kéo dài thời gian.
"Nó ở trong túi áo khoác của tôi." - Tôi nói. "Túi trong bên trái."
Trần Vĩ nhìn đàn em. Một tên lục soát áo khoác của tôi, lôi ra một cái thẻ nhớ mà tôi đã cất trước đó - chỉ là một cái thẻ trắng chứa nhạc cũ. Tôi liều một phen.
Hắn cầm thẻ, nhìn tôi. "Mật khẩu?"
"123456."
Hắn ra hiệu cho tên kia mang máy tính xách tay vào. Tôi cầu mong họ mất ít nhất năm phút để kiểm tra. Năm phút. Đó là tất cả những gì tôi có.
Dưới gót giày, tôi siết ngón chân. Nút gọi nhanh số của Cố Dực Thần. Chiếc điện thoại cũ không có chế độ rung, nhưng tôi hy vọng hắn sẽ nghe thấy tiếng đổ chuông... nếu hắn còn ở gần hiện trường.
Tôi không biết.
Tôi chỉ biết cầu nguyện.
"Có dữ liệu." - Tên đàn em nói. "Nhưng mã hóa."
Trần Vĩ quay sang tôi. Mắt hắn híp lại. "Cô đùa tôi?"
"Đó là thẻ nhớ thật." - Tôi cố giữ giọng bình thản. "Nhưng dữ liệu được mã hóa bằng chương trình riêng. Tôi là người duy nhất mở được."
Hắn nhìn tôi một lúc lâu. Rồi hắn gật đầu. "Tốt. Vậy cô sẽ mở nó."
Hắn ra hiệu. Hai tên đàn em cởi trói cho tôi, nhưng giữ chặt hai tay. Họ đưa tôi đến bàn máy tính. Tôi cố liếc nhìn điện thoại trong giày - nó vẫn ở đó, nhưng tôi không thể kiểm tra xem cuộc gọi đã kết nối chưa.
Tôi ngồi xuống trước máy tính. Màn hình sáng lên, hiện ra ổ đĩa ảo. Tôi gõ lệnh giả vờ giải mã, lòng cầu mong Cố Dực Thần nghe thấy tiếng động xung quanh.
"Nhanh lên." - Trần Vĩ thúc giục.
"Tôi cần thời gian." - Tôi nói. "Mã hóa ba lớp."
Tôi gõ vài lệnh vô nghĩa, tạo ra những dòng chữ tưởng như đang xử lý. Mồ hôi chảy dài trên thái dương. Tôi không biết mình có thể kéo dài bao lâu.
Điện thoại trong giày của tôi rung lên.
Một lần. Rồi im lặng.
Tim tôi đập mạnh. Có thể là Cố Dực Thần đã nghe. Hoặc có thể chỉ là tín hiệu mạng.
Tôi không dám hy vọng.
"Xong chưa?" - Trần Vĩ mất kiên nhẫn.
"Còn một lớp nữa." - Tôi nói.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Trần Vĩ reo lên. Hắn bắt máy, nghe một lúc, mặt biến sắc.
"Cái gì?" - Hắn quát. "Các người không giữ được một thằng cảnh sát bị đình chỉ?"
Tôi cúi đầu, giấu nụ cười.
Cố Dực Thần. Hắn đã đến.
Trần Vĩ tắt máy, quay sang tôi. Mắt hắn đỏ lên. "Cô..."
"Tôi đã nói rồi." - Giọng tôi lạnh tanh. "Tôi không đến một mình."
Hắn giơ tay định tát tôi. Nhưng chưa kịp chạm, tiếng nổ lớn vang lên từ cửa chính.
Cả phòng rung chuyển. Bụi bay mù mịt.
Tiếng bước chân, tiếng la hét, tiếng súng.
Tôi lao xuống gầm bàn, rút điện thoại từ giày. Màn hình sáng - đúng vậy, Cố Dực Thần đã gọi lại, và tôi đã không nhấc máy. Nhưng tôi biết hắn đã đến rồi.
"Lâm Tịch!"
Giọng hắn từ phía trước. Tôi chồm dậy, thấy bóng hắn trong làn khói.
"Ở đây!" - Tôi hét lên.
Hắn lao tới, kéo tôi dậy. Mặt hắn đầy bụi, tay phải cầm súng, tay trái chảy máu.
"Đi theo tôi!"
"Một mình anh?"
"Không còn lựa chọn." - Hắn nói, mắt nhìn thẳng vào tôi. "Chúng ta phải ra khỏi đây trước khi hắn kịp điều thêm người."
Tôi gật đầu. Không thời gian hỏi han.
Chúng tôi chạy qua hành lang tối, tiếng súng vọng từ xa. Cố Dực Thần dẫn đường, rành rẽ như đã thuộc nơi này từ lâu.
"Sao anh biết tôi ở đây?" - Tôi hỏi, vừa chạy vừa thở dốc.
"Tín hiệu điện thoại." - Hắn nói gọn. "Tôi đã cài theo dõi điện thoại dự phòng của cô từ sau vụ đâm."
Tôi im lặng. Hắn đã chuẩn bị.
"Còn xa không?"
"Một trăm mét nữa là cửa sau."
Đúng lúc đó, ba tên đàn em chặn đường. Cố Dực Thần kéo tôi vào góc, bắn trả. Tôi thấy một thùng sắt bên cạnh, bên trong là mấy chai xăng.
Nảy ra một ý.
"Che mắt tôi!" - Tôi nói, với lấy một chai xăng, châm lửa bằng bật lửa của hắn.
"Cô điên rồi!" - Hắn quát.
Nhưng tôi đã ném chai xăng về phía bọn chúng. Lửa bùng lên, ngăn đường đuổi. Chúng tôi chạy tiếp.
Cửa sau. Một cánh cửa sắt nặng. Cố Dực Thần đạp một cái, nó bật ra. Không gian thoáng đãng, tiếng xe cộ từ xa.
Chúng tôi ra ngoài. Đêm đen, lạnh.
"Đi!" - Hắn kéo tôi vào một con hẻm nhỏ.
Chạy, chạy, chạy. Đến khi không còn nghe tiếng đuổi theo.
Tôi dừng lại, dựa vào tường, thở hổn hển. Cố Dực Thần cũng thế. Tay hắn vẫn chảy máu.
"Anh bị thương."
"Không sao."
Tôi nhìn hắn. Trong bóng tối, mắt hắn sáng. Và tôi nhận ra: hắn đã đến một mình. Không quân bài tẩy, không lực lượng hỗ trợ. Chỉ có hắn và khẩu súng.
"Tại sao?" - Tôi hỏi. "Sao anh lại liều mạng vì tôi?"
Hắn im lặng một lúc lâu. Rồi hắn nói, giọng khàn khàn:
"Vì tôi đã hứa sẽ không để cô một mình nữa."
Tim tôi nhói lên. Tôi không nói gì, chỉ gật đầu.
"Chúng ta cần tìm nơi trú ẩn." - Tôi nói, cố che giấu cảm xúc. "Trước khi hắn kịp tung người ra toàn thành phố."
"Tôi biết một chỗ." - Hắn nói.
"Dẫn đường."
Chúng tôi lại chạy.
Nhưng trong lòng tôi, một điều đã thay đổi. Lần đầu tiên sau ba năm, tôi không cảm thấy cô độc.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
