Chương 9/15 · Kẻ bị coi thường: Cuộc trả thù của Luật sư mồ côi
Chương 9: Quân Bài Tẩy
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi nhận được tin lúc năm giờ sáng.
Cố Dực Thần bị đình chỉ công tác.
Lý do chính thức: vi phạm quy trình điều tra, sử dụng trái phép tài sản của cơ quan, làm lộ thông tin vụ án mức độ nghiêm trọng.
Lý do thực sự: Lương Vũ Phàm đã gửi một tập hồ sơ giả lên thanh tra nội bộ, kèm theo ba đoạn ghi âm cắt ghép khiến mọi lời giải thích của Cố Dực Thần trở nên vô nghĩa.
Tôi đọc tin nhắn của Trương Cảnh, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại đến mỏi.
"Anh Cố bảo tôi đừng nói với chị, nhưng tôi nghĩ chị nên biết. Anh ấy đang ở đồn làm việc với thanh tra. Tôi không vào được."
Tôi không trả lời.
Tôi đứng dậy, cởi bộ đồ bệnh nhân, mặc lại quần áo của mình. Vết thương sau lưng vẫn còn đau, nhưng tôi đã quen với việc di chuyển dù đau.
Cố Dực Thần là quân bài quan trọng nhất của tôi. Nếu hắn bị loại, tôi không còn đường dựa vào hệ thống. Tôi sẽ phải tự mình kết thúc trận đấu này.
———
Tôi gọi cho Dương Hiểu trước.
— Cậu biết chuyện của Cố Dực Thần chưa?
— Biết rồi. — Giọng nó khàn đặc. — Tao vừa nhận được thông tin từ nguồn trong thanh tra. Hồ sơ giả, nhưng được làm rất tinh vi. Có chữ ký điện tử của chính Cố Dực Thần. Công nghệ cao. Lương Vũ Phàm chắc đã chuẩn bị từ trước.
— Hắn muốn cô lập tao.
— Ừ. — Dương Hiểu ngập ngừng. — Và mày định làm gì?
— Tao sẽ gặp hắn.
— Mày điên à? Sau khi suýt chết? Mày nghĩ hắn sẽ để mày sống mà ra khỏi đó?
— Chính vì thế. — Tôi nói, giọng bình thản. — Hắn không mong tao chủ động tìm đến. Đó là lợi thế duy nhất của tao.
Im lặng một lúc. Tôi nghe tiếng Dương Hiểu thở dài.
— Tao sẽ bảo vệ mày từ xa. Nhưng nếu mày không ra trong vòng một tiếng, tao sẽ gọi báo chí và đổ hết lên đầu Lương Vũ Phàm.
— Cám ơn.
Tôi cúp máy.
———
Tôi gọi cho Lương Vũ Phàm lúc sáu giờ mười lăm phút. Hắn bắt máy sau ba hồi chuông, giọng vui vẻ như thể chúng tôi là bạn cũ lâu ngày gặp lại.
— Lâm Tịch, cô dậy sớm thế. Vết thương đỡ chưa?
— Tôi muốn gặp ông.
— Ồ? — Hắn nghe có vẻ thích thú. — Có chuyện gì quan trọng?
— Cố Dực Thần.
Im lặng.
— Được. — Giọng hắn đổi, sắc hơn. — Gặp ở đâu?
— Nơi ông chọn.
Tôi biết hắn sẽ chọn nơi hắn kiểm soát. Nếu tôi đề nghị, hắn sẽ nghi ngờ. Còn nếu tôi để hắn chọn, hắn sẽ nghĩ tôi đã hết đường.
— Biệt thự của tôi. Cô biết đường. Chín giờ sáng.
— Được.
Tôi cúp máy. Nhìn vào gương, thấy một người đàn bà gầy, mắt có quầng thâm, nhưng ánh mắt sáng lạ thường.
Tôi mặc một chiếc áo khoác dày, bên trong là chiếc áo len cổ lọ. Ống tay áo bên trái, tôi giấu một chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ. Trong túi quần, một chiếc máy ghi âm cỡ nhỏ, đã bật sẵn.
Tôi biết Lương Vũ Phàm sẽ lục soát người. Nhưng tôi cũng biết hắn tự tin thế nào. Hắn sẽ nghĩ tôi không dám mang gì vào hang cọp.
———
Tôi đến biệt thự lúc tám giờ bốn mươi lăm phút. Không có ai đón ở cổng. Cánh cổng sắt tự động mở ra, như thể hắn đã đợi tôi.
Tôi đi qua khu vườn, nơi trồng đầy hoa hồng trắng. Hương thơm thoang thoảng trong không khí sáng sớm. Một khung cảnh thanh bình, chỉ có những người biết mới hiểu đây là nơi giam giữ nạn nhân.
Tôi đẩy cửa chính. Bên trong, Lương Vũ Phàm đang ngồi ở sofa phòng khách, một tách trà xanh trên bàn. Hắn mặc vest xám, đầu tóc chải chuốt gọn gàng. Nhìn hắn, không ai nghĩ đây là kẻ đứng sau đường dây buôn người suốt mười lăm năm.
— Mời ngồi. — Hắn cười, đưa tay chỉ về phía ghế đối diện.
Tôi ngồi xuống. Đặt túi xách bên cạnh.
— Cố Dực Thần bị đình chỉ. — Tôi nói, không vòng vo.
— Tôi biết. — Hắn nhấp một ngụm trà. — Và cô đến đây để cầu xin tôi rút đơn?
— Không.
Hắn nhướng mày.
— Tôi đến để nói với ông một chuyện. — Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. — Ông nghĩ ông đã thắng. Nhưng ông quên mất một điều.
— Gì?
— Tôi không còn gì để mất.
Hắn cười lớn. Tiếng cười vang trong căn phòng rộng.
— Lâm Tịch à, cô vẫn trẻ con thế. Cô tưởng mất hết là lợi thế? Sai rồi. Mất hết là lúc cô dễ bị giết nhất.
— Thử xem.
Hắn nhìn tôi một lúc, nụ cười tắt dần. Đôi mắt hắn trở nên lạnh lẽo, như nhìn một con mồi đã sắp mắc bẫy.
— Cô nghĩ cô có thể đe dọa tôi bằng gì? Một cái thẻ nhớ với vài hồ sơ? Mấy đoạn ghi âm vô dụng? Tôi đã sống qua bao nhiêu sóng gió. Cô chỉ là một đứa trẻ mới ra tù, không có đồng minh, không có sự bảo vệ, và bây giờ còn không có cả người cảnh sát tin cô nữa.
— Ông nhầm. — Tôi nói. — Tôi không đến để đe dọa ông. Tôi đến để đặt một câu hỏi.
— Hỏi đi.
— Tại sao ông lại làm tất cả những chuyện này? Ông có đủ tiền, đủ quyền lực, đủ danh vọng. Tại sao ông lại bán người?
Hắn cười khẩy.
— Vì vui.
— Vui?
— Đúng vậy. — Hắn đặt tách trà xuống, chống tay lên đầu gối, nhìn tôi với ánh mắt của kẻ đã thắng cuộc. — Cô biết cảm giác khi cầm trong tay sinh mạng của người khác là thế nào không? Cô biết cảm giác nhìn họ quỳ xuống cầu xin, biết rằng họ sẽ làm bất cứ điều gì để sống sót, là thế nào không?
Giọng hắn hạ thấp, như thì thầm một bí mật.
— Đó là thứ quyền lực thực sự. Tiền có thể kiếm, danh vọng có thể mua. Nhưng quyền sống chết của người khác – thứ đó chỉ có thể có được khi ngươi dám vượt qua ranh giới của đạo đức. Và ta, Lâm Tịch ạ, ta đã vượt qua nó từ rất lâu rồi.
Tôi im lặng. Tay tôi trong túi, ngón tay bấm nút ghi âm chặt hơn.
— Cô nghĩ cô là người tốt? — Hắn hỏi, giọng mỉa mai. — Cô nghĩ cô chiến đấu vì công lý? Sai. Cô chiến đấu vì thù hận. Cô muốn trả thù tôi vì đã đẩy cô vào tù. Chỉ thế thôi.
— Tôi không phủ nhận. — Tôi nói. — Nhưng giữa trả thù và ngăn chặn tội ác, tôi chọn cả hai.
— Ấu trĩ. — Hắn lắc đầu. — Trên đời này không có công lý tuyệt đối. Chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu. Và tôi, ta là kẻ mạnh.
— Thế sao? — Tôi hỏi, giọng bình thản. — Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu đoạn ghi âm này được công bố?
Mặt hắn biến sắc.
— Gì?
Tôi rút tay ra khỏi túi. Chiếc máy ghi âm hiện rõ trong lòng bàn tay. Đèn xanh vẫn sáng.
— Cuộc trò chuyện của chúng ta, từ đầu đến giờ, đã được ghi lại. — Tôi nói. — Và tôi không chỉ có một bản.
Hắn nhìn tôi, mắt híp lại. Không khí trong phòng đột nhiên căng thẳng.
— Cô nghĩ cô có thể ra khỏi đây với cái máy đó?
— Tôi nghĩ tôi không cần phải ra ngoài. — Tôi cười nhạt. — Đồng nghiệp của tôi đang đợi. Nếu tôi không gọi cho cô ta trong vòng mười phút, toàn bộ đoạn ghi âm sẽ được gửi đến báo chí, thanh tra, và cả công tố viên.
— Cô đang đánh cược.
— Tôi đã quen.
Hắn nhìn tôi, im lặng. Rồi bất ngờ, hắn cười. Một nụ cười khiến tôi lạnh sống lưng.
— Cô thông minh thật đấy, Lâm Tịch. Nhưng thông minh không phải lúc nào cũng đủ.
Hắn vỗ tay. Hai tiếng. Ngay lập tức, cánh cửa phía sau mở ra, năm người đàn ông vũ trang bước vào, súng chỉa thẳng vào tôi.
— Cô nghĩ tôi sẽ để cô mang cái máy đó ra ngoài? — Hắn đứng dậy, chỉnh lại vest. — Cô đến đây là tự chui đầu vào lưới.
Tôi nhìn hắn, không động đậy.
Hắn không biết rằng tôi đã giấu một chiếc thẻ nhớ trong ống tay áo.
Hắn không biết rằng Dương Hiểu đã đợi sẵn với mười đầu báo điện tử.
Hắn không biết rằng tôi đã cài một bản sao của mọi thứ vào hộp thư của Trương Cảnh, với hẹn giờ gửi tự động nếu tôi không hủy.
Hắn nghĩ hắn đã thắng.
Nhưng hắn đã sai.
— Ông nói đúng, Lương Vũ Phàm. — Tôi nói, chậm rãi. — Tôi đến đây là để tự chui đầu vào lưới. Nhưng ông có biết tại sao tôi lại làm vậy không?
Hắn nhìn tôi, chờ đợi.
— Vì đây là cách duy nhất để khiến ông thừa nhận mọi chuyện trước khi tôi bị bắt.
Mắt hắn mở to. Kịp nhận ra.
Nhưng đã quá muộn.
Năm phát súng vang lên từ bên ngoài, tiếp theo là tiếng cửa đổ sầm. Tiếng bước chân dồn dập, và tiếng nói quen thuộc vang lên từ hành lang.
— Lâm Tịch! Cô có ở trong đó không?!
Giọng Cố Dực Thần.
Lương Vũ Phàm quay phắt lại, mặt tái mét.
— Sao hắn lại...
Tôi cười.
— Ông nghĩ tôi đến một mình sao?
Ánh sáng từ đèn pin cảnh sát chiếu qua khung cửa đổ. Tiếng ồn ào, tiếng hô hàng, tiếng súng chạm nhau.
Tôi nhìn Lương Vũ Phàm, người đang đứng giữa phòng, một tay cầm điện thoại, tay kia run nhẹ.
— Cuộc chơi kết thúc rồi. — Tôi nói.
Hắn nhìn tôi, mắt đầy căm phẫn.
Nhưng hắn không nói gì.
Chỉ có tiếng bước chân của Cố Dực Thần đang đến gần, và tôi biết, tôi đã thắng bước đầu tiên.
Nhưng vẫn còn một bước cuối cùng.
Quân bài tẩy cuối cùng của tôi chưa lật.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
