Chương 11/15 · Kẻ bị coi thường: Cuộc trả thù của Luật sư mồ côi
Chương 11: Cứu Viện
Tác giả: Sâu Yêu
Địa chỉ là một căn nhà kho bỏ hoang ở khu cảng cũ.
Cố Dực Thần dẫn tôi vào. Hắn nhanh chóng băng bó vết thương trên tay, động tác dứt khoát, thành thạo. Tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ duy nhất còn nguyên, cởi giày ra, rút thẻ nhớ và điện thoại đã tắt nguồn.
“Họ biết em có thứ này.” - Cố Dực Thần nói, mắt nhìn chằm chằm vào thẻ nhớ.
“Nhưng họ không biết em đã gửi một bản sao cho Dương Hiểu trước khi vào biệt thự.” - Tôi đáp. - “Đó là lý do em câu giờ. Để nó kịp đọc và lưu lại.”
Hắn nhìn tôi. Trong bóng tối, khóe môi hắn nhếch lên, nhưng không phải cười.
“Bây giờ thì sao?” - Hắn hỏi.
“Chờ Dương Hiểu. Nó sẽ gọi lại theo số an toàn.”
Điện thoại trong tay tôi rung lên. Một dãy số lạ. Tôi nghe máy.
“Tịch Tịch?” - Giọng Dương Hiểu, khẩn trương.
“Ừ.”
“Tao đã kiểm tra nội dung trong file. Mày có biết nó chứa gì không? Không chỉ là camera ở tầng hầm. Còn có danh sách tên, số tài khoản, và cả…” - Nó ngừng lại. - “Và cả đoạn ghi âm cuộc gọi của Lương Vũ Phàm với một người tên là ‘sếp lớn’. Giọng nói đó… tao nghĩ đó là người trong sở cảnh sát.”
Tim tôi lạnh đi.
“Mày có thể gửi cho Trương Cảnh được không?” - Tôi hỏi.
“Đã gửi. Nhưng hắn nói hắn bị giám sát. Không thể ra mặt.”
“Vậy tụi mày đến đây.” - Cố Dực Thần bất ngờ lên tiếng. - “Đưa đồng đội của mày đến. Tôi sẽ giao nộp bọn chúng. Một mạng đổi một đường dây, cũng đáng.”
Hắn nói với tôi, nhưng câu trước dành cho điện thoại. Tôi nhìn hắn. Mặt hắn tái đi vì mất máu, nhưng mắt vẫn kiên định.
“Anh điên rồi.” - Tôi nói.
“Không điên. Là hết cách.” - Hắn đáp. - “Nếu chúng ta không ra mặt, Lương Vũ Phàm sẽ xóa sạch mọi dấu vết trong vòng 24 giờ. Hắn có người trong ngành. Hắn biết cách làm biến mất chứng cứ.”
Tôi im lặng. Hắn nói đúng.
Điện thoại lại rung. Dương Hiểu:
“Tao đã liên lạc với đội trọng án. Bọn họ đang trên đường. Nhưng Lương Vũ Phàm vừa ra lệnh truy sát toàn thành phố. Tụi mày cầm cự được bao lâu?”
Tôi nhìn Cố Dực Thần. Hắn đang kiểm tra băng trên tay, mày nhíu lại vì đau.
“Đủ lâu.” - Tôi nói. - “Chúng tao có thứ hắn muốn.”
“Được. Tao sẽ gửi định vị cho đội trọng án. Cố lên.”
Cuộc gọi kết thúc.
Khoảng mười lăm phút sau, chúng tôi nghe thấy tiếng động cơ xe từ xa. Nhiều xe. Tiếng người. Ánh đèn pin quét qua khe cửa.
“Đến rồi.” - Cố Dực Thần đứng dậy, tay rút súng.
Tôi đứng cạnh hắn, tay nắm chặt thẻ nhớ.
Cánh cửa nhà kho bị đạp tung. Ánh đèn rọi thẳng vào mặt chúng tôi.
“Lâm Tịch, giao thẻ nhớ đây!” - Giọng Trần Vĩ vang lên. Hắn đứng giữa một đám người, tay cầm súng ngắm.
Cố Dực Thần bước lên trước, che tôi lại. Hắn giơ súng về phía Trần Vĩ.
“Mày nghĩ mày bắn nhanh hơn tao?” - Trần Vĩ cười khẩy.
“Không cần nhanh hơn. Chỉ cần đủ chậm để đồng đội của tao đến.” - Cố Dực Thần nói, giọng bình thản.
Tiếng còi hú vang lên từ xa. Trần Vĩ biến sắc.
“Bắn!” - Hắn hét lên.
Nhưng Cố Dực Thần đã nổ súng trước. Hắn bắn vào tay Trần Vĩ. Tiếng súng nổ, Trần Vĩ hét lên, súng rơi xuống. Đám đàn em của hắn hoảng loạn, bắn loạn xạ.
Tôi chui xuống gầm bàn, lấy điện thoại ra, bật ghi hình.
Cố Dực Thần bắn hạ thêm hai tên nữa, nhưng tay hắn chảy máu nhiều hơn. Một viên đạn găm vào vai hắn. Hắn loạng choạng, ngã xuống.
“Cố Dực Thần!” - Tôi hét lên.
Tôi lao ra khỏi gầm bàn, chạy về phía hắn. Nhưng Trần Vĩ, tay vẫn chảy máu, đã nhặt súng lên, chĩa về phía tôi.
“Chết đi, con khốn!”
Một tiếng súng nữa.
Nhưng tôi không bị trúng đạn.
Cố Dực Thần, dù bị thương, đã đẩy tôi ngã xuống. Viên đạn găm vào ngực hắn.
“Không!” - Tôi gào lên.
Cùng lúc đó, tiếng còi hú ập đến. Cảnh sát tràn vào. Đèn, tiếng chân, tiếng quát. Trần Vĩ bị khống chế. Đám đàn em của hắn ném súng đầu hàng.
Nhưng tôi không nhìn thấy gì ngoài Cố Dực Thần. Hắn nằm đó, máu loang ra dưới người, mắt nhắm nghiền.
“Cố Dực Thần! Anh mở mắt ra!” - Tôi quỳ xuống, tay ấn lên vết thương của hắn, máu nóng ướt đẫm tay tôi.
“Gọi xe cấp cứu! Nhanh lên!” - Tôi gào lên với ai đó.
Một cảnh sát chạy đến, bấm điện thoại.
Tôi nhìn Cố Dực Thần. Mặt hắn trắng bệch. Tay tôi run run đặt lên má hắn.
“Đừng chết.” - Tôi thì thầm. - “Anh đã hứa sẽ không để tôi một mình. Anh không được nuốt lời.”
Hắn không trả lời.
Trong tiếng còi hú của xe cấp cứu, tôi nghe thấy ai đó nói:
“Đã bắt được Lương Vũ Phàm… trong cốp xe của hắn… đang cố trốn ra biên giới…”
Nhưng tôi không quan tâm nữa.
Ánh đèn xe cấp cứu chiếu vào mắt tôi. Họ nâng Cố Dực Thần lên cáng. Tôi đứng đó, nhìn hắn bị đẩy vào xe.
Xe cấp cứu lao đi.
Tôi đứng giữa đống đổ nát, tay vẫn còn dính máu. Thẻ nhớ vẫn nằm trong lòng bàn tay tôi, ấm, an toàn.
Lương Vũ Phàm đã bị bắt.
Nhưng tôi chỉ nghĩ đến Cố Dực Thần.
Và lần đầu tiên sau ba năm, tôi để cho mình khóc.
---
Tiếp theo: Chương 12: Bên Bờ Vực
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
