Chương 12/15 · Kẻ bị coi thường: Cuộc trả thù của Luật sư mồ côi
Chương 12: Bên Bờ Vực
Tác giả: Sâu Yêu
Bệnh viện tỉnh Nam Thành. Tầng chín. Khu hồi sức cấp cứu.
Tôi ngồi ở hàng ghế nhựa cứng ngoài hành lang, tay vẫn còn dính máu khô dưới kẽ móng tay. Họ không cho tôi vào trong. Đã sáu tiếng rồi.
Mùi cồn và thuốc sát trùng xộc vào mũi. Những tiếng bíp đều đặn từ máy theo dõi nhịp tim vọng ra từ phòng bên cạnh. Cố Dực Thần nằm sau cánh cửa trắng đó. Hắn đã mất rất nhiều máu. Viên đạn găm vào vai, trượt động mạch một milimet. Bác sĩ nói may mắn là hắn sống sót. Nhưng hắn chưa tỉnh.
Dương Hiểu ngồi bên cạnh tôi, tay cô ấy đặt lên vai tôi lúc nào không biết. Tôi không nhúc nhích.
“Lâm Tịch.” - Cô ấy nói khẽ. - “Em nên về nghỉ. Có chị ở đây.”
Tôi lắc đầu. Không nói gì.
Lúc ba giờ sáng, cửa phòng mở. Bác sĩ bước ra, mặt mệt mỏi. Tôi đứng dậy, chân tê rần.
“Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch. Nhưng do mất máu nhiều và có tổn thương phổi nhẹ, anh ấy có thể mê tiếp sáu đến mười hai tiếng.” - Ông ta nhìn tôi. - “Cô có thể vào thăm, nhưng đừng quá lâu.”
Tôi gật đầu. Tay tôi lạnh ngắt khi đẩy cửa.
Căn phòng nhỏ, sáng ánh đèn huỳnh quang. Cố Dực Thần nằm trên giường, mặt trắng bệch, tay trái băng kín. Dây truyền dịch, dây theo dõi nhịp tim, ống thở. Hắn bất động như một cái bóng.
Tôi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. Đặt tay lên phần giường gần cánh tay lành lặn của hắn. Hắn không cử động.
“Đồ ngu.” - Tôi nói, giọng khô khốc. - “Đã nói anh đừng làm thế rồi.”
Hắn không trả lời. Đương nhiên.
Tôi nhìn gương mặt hắn. Lông mày, sống mũi thẳng, khóe môi hơi nhếch lên dù bất tỉnh. Ở tư thế này, hắn không còn vẻ sắc bén như ngoài hiện trường. Chỉ là một người đàn ông mệt mỏi.
“Vì tôi đã hứa sẽ không để cô một mình nữa.”
Câu nói của hắn hiện lên rõ ràng trong đầu tôi. Ba năm ở tù, tôi đã tự nhủ không cần ai. Tôi đã tin rằng chỉ có một mình tôi mới bảo vệ được bản thân. Rằng tin tưởng là yếu đuối.
Nhưng hắn đã phá vỡ tất cả. Bằng một câu nói. Bằng một hành động ngu xuẩn.
Tôi rút điện thoại ra. Hai mươi cuộc gọi nhỡ từ Dương Hiểu, ba tin nhắn từ Trương Cảnh, một từ luật sư của Lương Vũ Phàm.
"Lương Vũ Phàm được tại ngoại vì lý do sức khỏe.”
Tôi nhắm mắt. Hít một hơi thật sâu.
Tại ngoại. Vì lý do sức khỏe. Một kẻ vừa suýt giết người, vừa chỉ đạo một đường dây buôn người - được tại ngoại chỉ sau vài tiếng bị bắt. Hắn có ai trong giới, tôi biết. Nhưng tôi vẫn giận.
Tôi đặt điện thoại xuống. Lấy thẻ nhớ từ trong túi áo. Nó vẫn còn đó. Bằng chứng. Nhưng chưa đủ. Cần thêm.
Tôi nhìn Cố Dực Thần. Nếu hắn thức dậy, hắn sẽ nói gì? Hắn sẽ bảo tôi đi tiếp. Hắn sẽ bảo tôi đừng dừng lại. Hắn sẽ lại lao vào hiểm nguy cùng tôi.
Nhưng tôi không muốn hắn lao vào hiểm nguy nữa. Lần này, tôi sẽ tự mình làm xong mọi chuyện. Để hắn có thể nghỉ ngơi. Để hắn không phải mang thêm vết thương nào vì tôi.
Tôi cầm tay hắn. Lòng bàn tay tôi lạnh, tay hắn ấm hơn một chút. Tôi siết nhẹ.
“Anh nợ tôi một lần giải thích.” - Tôi nói nhỏ. - “Khi anh dậy, tôi sẽ hỏi anh tại sao lại làm thế. Và tôi sẽ không chấp nhận câu trả lời sáo rỗng đâu.”
Hắn không động đậy. Máy theo dõi vẫn bíp đều.
Tôi ngồi đó, tay vẫn nắm tay hắn, cho đến khi ánh sáng nhạt của bình minh len qua rèm cửa. Mười hai tiếng nữa. Hoặc hơn.
Đến lúc đó, tôi mới đứng dậy. Đặt bàn tay lên trán hắn, rồi rút về.
“Nếu anh nghĩ tôi sẽ ngồi đây chờ anh tỉnh, thì anh đã lầm.” - Tôi nói, giọng bình thản. - “Tôi có việc phải làm.”
Tôi quay lưng. Nhưng trước khi ra khỏi cửa, tôi dừng lại.
“Cố Dực Thần.” - Tôi không quay đầu lại. - “Anh mà chết, tôi sẽ không tha cho anh đâu.”
Cánh cửa đóng lại sau lưng tôi. Tôi đứng ở hành lang, điện thoại rung lên. Dương Hiểu.
“Lương Vũ Phàm đã rời trại tạm giam. Hắn được tại ngoại. Em cần đến văn phòng ngay.”
Tôi nghe. Không trả lời. Tắt máy, bước vào thang máy.
Khi thang máy hạ xuống tầng trệt, tôi nhìn gương mặt mình trong gương. Quầng thâm. Mắt đỏ. Nhưng mắt tôi sáng.
Tôi sẽ đưa Lương Vũ Phàm trở lại. Không chỉ bằng chứng. Mà bằng tất cả những gì tôi có. Lần này, tôi sẽ không buông.
Sáu giờ sáng. Tôi bước ra khỏi bệnh viện. Nắng nhạt. Gió mát. Tôi hít một hơi. Rồi bắt taxi đến văn phòng của Dương Hiểu.
Ba tiếng sau, tôi nhận được tin nhắn từ Trương Cảnh:
"/Chị Lâm, anh Cố mất rồi!/
Tôi đứng sững. Điện thoại suýt rơi khỏi tay.
Mất… nghĩa là…
Tôi bấm gọi lại. Trương Cảnh bắt máy, giọng hắn khàn đặc:
“Em xin lỗi. Bọn em canh phòng không kín. Lúc y tá vào thay thuốc, hắn ta đã đánh thuốc mê hai nhân viên bảo vệ và đưa anh Cố đi mất. Camera đã bị vô hiệu hóa.”
Tôi không nói gì. Tim tôi như ngừng đập.
Lương Vũ Phàm. Hắn không chỉ được tại ngoại. Hắn còn bắt cóc Cố Dực Thần từ bệnh viện.
Tôi nhắm mắt. Rồi mở ra.
“Chỗ nào?” - Giọng tôi lạnh tanh.
“Em không biết. Bọn em đang truy tìm… Điện thoại của anh Cố đã tắt.”
Tôi cúp máy. Đứng im giữa văn phòng của Dương Hiểu. Cô ấy nhìn tôi lo lắng.
“Chuyện gì vậy?”
“Cố Dực Thần bị bắt cóc.”
Dương Hiểu trợn mắt. Tôi không để cô ấy kịp nói. Tôi cầm túi lên.
“Chị có thể liên hệ được với ai trong đội trọng án không?”
“Để chị gọi.”
Tôi gật đầu. Trong đầu tôi, từng suy nghĩ đang đập loạn. Lương Vũ Phàm muốn gì? Hắn muốn trả thù. Hắn muốn tôi. Hắn muốn thẻ nhớ.
Và hắn có con tin.
Nhưng lần này, tôi sẽ không để hắn thắng.
Tôi sẽ đưa Cố Dực Thần về. Dù phải đốt trụi cả thành phố này.
Điện thoại tôi rung. Một số lạ. Tôi bấm nghe.
“Chào em gái cũ.” - Giọng Lương Vũ Phàm ngọt ngào. - “Anh có món quà cho em đây.”
Hắn cười. Tôi siết chặt điện thoại.
“Hai tiếng nữa. Ở bến cảng số 7. Chỉ một mình em. Mang theo thẻ nhớ.”
Hắn cúp máy.
Tôi đứng đó. Dương Hiểu nhìn tôi chờ đợi.
“Em đi một mình.” - Tôi nói.
“Không được. Nguy hiểm lắm. Để chị báo cảnh sát.”
“Không.” - Tôi nhìn cô ấy. - “Nếu có cảnh sát, hắn sẽ giết Cố Dực Thần. Em biết hắn. Hắn sẽ không ngần ngại.”
Dương Hiểu muốn nói gì đó. Rồi im lặng. Cô ấy đặt tay lên vai tôi.
“Em có kế hoạch gì không?”
Tôi lấy thẻ nhớ ra khỏi túi. Đặt nó lên bàn.
“Không mang thẻ nhớ.”
Dương Hiểu nhướng mày.
“Em giấu đi rồi?”
“Không. Bản gốc đang trong két an toàn của ngân hàng. Em đã sao một bản cho Dương Hiểu. Còn cái này…”
Tôi cầm chiếc thẻ nhớ lên, nhẹ như không có gì.
“Là rỗng.”
Dương Hiểu sững người.
“Em… em tính lừa hắn?”
“Hắn muốn thẻ nhớ. Em sẽ cho hắn thấy. Nhưng em cũng muốn hắn thấy thứ khác.”
Tôi ghé sát vào tai cô ấy, thì thầm một câu.
Mặt Dương Hiểu biến sắc. Rồi cô ấy gật đầu.
Tôi bước ra khỏi văn phòng. Bầu trời ngoài kia u ám. Sắp mưa.
Tôi đi vào bóng tối. Và lần này, tôi sẽ không để ai phải hy sinh vì mình nữa.
Trong đầu tôi, một câu hỏi lặp đi lặp lại: Hắn còn sống không?
Tôi siết chặt tay. Rồi bước nhanh hơn.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
