Chương 3/15 · Kẻ bị coi thường: Cuộc trả thù của Luật sư mồ côi
Chương 3: Cuộc Hợp Tác Bất Đắc Dĩ
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi đứng ở cửa, tập hồ sơ trên tay, cả người ướt vì mưa tạt từ hành lang.
Cố Dực Thần nhìn tôi. Mắt hắn tối như mực, không có ánh đèn nào phản chiếu.
– Anh vào đi.
Hắn bước qua ngưỡng cửa. Áo khoác thấm nước, để lại vệt ướt trên sàn. Tôi đóng cửa lại.
– Em đang chuẩn bị gì? – hắn hỏi, nhìn lướt qua bàn làm việc của tôi: laptop đang mở bản đồ cảng, cuốn sổ ghi chép, điện thoại đặt cạnh.
Tôi không trả lời. Đặt tập hồ sơ lên bàn, mở ra. Là bản sao của toàn bộ vụ án ba năm trước: cáo buộc tôi nhận hối lộ và tiếp tay cho tội phạm. Những bằng chứng mà Lương Vũ Phàm đã sắp xếp. Tôi đã đọc nó hàng trăm lần trong tù, nhưng lần này có gì đó khác.
– Tôi tìm thấy ba điểm mâu thuẫn – Cố Dực Thần nói, đứng sau lưng tôi. Giọng hắn thấp và rõ. – Bản ghi nhận lời khai của nhân chứng thay đổi giữa hai lần lấy lời. Thời gian trong biên bản giám định không khớp với thời gian em ở văn phòng. Và...
Hắn ngừng lại.
– Và?
– Có một cuộc gọi từ số của em đến số của Lương Vũ Phàm vào đêm hôm đó. Nhưng em bảo em không gọi.
Tôi quay lại. Hắn đứng rất gần. Tôi có thể ngửi thấy mùi thuốc lá ẩm trên áo hắn.
– Tôi không gọi.
– Tôi biết. – Hắn nhìn xuống tôi. – Tôi đã kiểm tra. Số đó là sim rác, được kích hoạt một ngày trước khi vụ án xảy ra.
Tôi im lặng. Tim tôi đập nhanh hơn một chút. Nhưng tôi không để lộ.
– Anh muốn gì? – tôi hỏi thẳng.
– Hợp tác.
– Về vụ gì?
– Vụ Ngô Uyển Nhi.
Tôi khựng lại. Hắn biết tôi nhận ra nạn nhân chiều nay. Tất nhiên. Hắn là cảnh sát. Hắn thấy cách tôi nhìn bức ảnh.
– Tôi không phải người của anh – tôi nói. – Tôi không mắc nợ ai. Tôi tự làm việc của mình.
– Em đang tự đặt mình vào nguy hiểm.
– Tôi quen rồi.
Hắn nhìn tôi một lúc lâu. Sau đó, hắn nói, giọng trầm hơn:
– Em nghĩ em là người duy nhất muốn lật mặt hắn?
Tôi không trả lời.
Hắn rút điện thoại, mở một tấm ảnh. Đưa cho tôi xem. Là một người phụ nữ trẻ, khoảng hai mươi lăm, tóc ngắn, mặt có vết bầm.
– Đây là nhân chứng duy nhất của vụ mất tích. Cô ấy tên Hà Mộc Tuyết. Tối qua cô ấy gọi cho tôi. Bảo có người theo dõi.
Tôi nhìn kỹ tấm ảnh. Một người lạ. Nhưng có điều gì đó quen thuộc.
– Cô ấy nói gì?
– Cô ấy bảo cô ấy thấy một chiếc xe tải màu trắng đậu trước nhà Ngô Uyển Nhi vào đêm cô ấy mất tích. Có người chở một thứ gì đó. Cô ấy không nhìn rõ.
– Đó không phải bằng chứng.
– Không. Nhưng cô ấy nói cô ấy có ảnh chụp.
Tôi ngước lên. Cố Dực Thần gật đầu.
– Cô ấy hẹn gặp tôi tối nay. Nhưng...
Điện thoại của hắn reo. Hắn nhìn màn hình. Mặt hắn tối lại.
– Có chuyện gì? – tôi hỏi.
Hắn không trả lời. Ấn nghe.
Tôi nghe giọng của một người đàn ông ở đầu dây bên kia, nhưng không rõ từ. Cố Dực Thần chỉ nói "ừ" vài lần, rồi tắt máy.
– Hà Mộc Tuyết không đến điểm hẹn – hắn nói. – Người của tôi vừa báo. Họ tìm thấy điện thoại của cô ấy trong thùng rác gần nhà cô ấy.
Tim tôi thắt lại.
– Cô ấy mất tích?
– Chưa rõ. Nhưng không ai thấy cô ấy từ sáng nay.
Tôi đứng im. Mưa vẫn rơi bên ngoài. Tôi nhìn ra cửa sổ – những hạt nước đập vào kính, trượt dài.
– Nếu em hợp tác – Cố Dực Thần nói – tôi sẽ cho em tiếp cận hồ sơ vụ án mới. Bao gồm cả những thứ không có trong báo cáo chính thức.
– Đổi lại?
– Em làm theo cách của em. Nhưng em phải báo cho tôi biết trước khi em làm bất cứ điều gì.
Tôi nhìn hắn. Hắn nhìn lại tôi.
– Anh tin tôi?
Hắn khựng lại một giây. Rồi hắn nói:
– Tôi tin bằng chứng, Lâm Tịch.
Tôi cười. Không phải cười vui. Là cười châm biếm.
– Vậy anh không tin tôi. Anh tin những gì anh nhìn thấy trong hồ sơ.
– Em muốn tôi tin em vô điều kiện? Sau ba năm?
Tôi không trả lời. Câu hỏi đó không cần trả lời.
Tôi quay lại bàn, mở một ngăn kéo. Lấy ra một chiếc điện thoại nhỏ – loại chỉ dùng một lần, không đăng ký chính chủ. Tôi đưa cho hắn.
– Số này. Tôi sẽ không gọi số chính thức của anh. Nếu có gì, tôi nhắn qua đây.
Hắn cầm lấy, nhìn chiếc điện thoại, rồi cất vào túi.
– Em có thể bắt đầu ngay bây giờ – tôi nói. – Nói cho tôi biết tất cả những gì anh biết về vụ này.
Hắn mở hồ sơ mang theo. Là bản tường trình sơ bộ của vụ Ngô Uyển Nhi. Tôi đọc nhanh: cô ấy là nhân viên kế toán của một công ty vận tải nhỏ, sống một mình, không có người thân ở Nam Thành. Người báo mất tích là chủ nhà trọ, vì cô ấy không trả tiền thuê đúng hạn.
– Không có gì đặc biệt – tôi nói.
– Ở trang cuối.
Tôi lật ra. Một tấm ảnh chụp lịch treo tường trong phòng Ngô Uyển Nhi. Trên đó, ngày 12 tháng 8 được khoanh tròn, bên cạnh viết: "Gặp L".
Chữ "L".
Tôi ngước lên, nhìn Cố Dực Thần. Hắn gật đầu.
– Tôi cũng nghĩ giống em.
L. Lương. Lâm. Hoặc một cái tên nào đó bắt đầu bằng chữ L.
– Em có biết ai khác không? – hắn hỏi.
Tôi lắc đầu. Nhưng trong đầu tôi, một cái tên đang hiện ra. Một người tôi đã gặp trong tù. Một người từng nói với tôi về một "người L" – người đã hứa đưa cô ấy ra ngoài, nhưng rồi cô ấy biến mất.
– Tôi cần xem danh sách tù nhân đã ở cùng khu với Ngô Uyển Nhi – tôi nói.
Cố Dực Thần nhướng mày.
– Em nghĩ có liên quan?
– Có thể.
Hắn không hỏi thêm. Lấy điện thoại, gọi cho ai đó, yêu cầu gửi danh sách. Tôi ngồi xuống sofa, nhìn màn hình mưa.
– Em có nhớ gì không? – hắn hỏi, ngồi xuống ghế đối diện.
– Nhiều thứ. Nhưng chưa chắc đã đúng.
– Hãy nói đi.
Tôi im lặng một lúc. Rồi tôi nói:
– Trong tù, có một người phụ nữ tên Doãn Linh. Cô ấy nói với tôi rằng cô ấy biết một đường dây buôn người, và người đứng đầu là một luật sư. Một ngày, cô ấy bảo sẽ có người đến đón cô ấy. Người đó tên L. Cô ấy nói cô ấy sẽ được tự do. Tôi bảo cô ấy đừng tin. Cô ấy cười. Tuần sau, cô ấy chết trong phòng giam. Chết vì ngạt thở trong lúc ngủ.
Cố Dực Thần im lặng. Ngón tay hắn gõ nhẹ lên đầu gối.
– Em nghĩ Ngô Uyển Nhi cũng là một mắt xích?
– Tôi không nghĩ. Tôi chắc.
Điện thoại của hắn rung lên. Hắn xem tin nhắn, rồi nhìn tôi với ánh mắt khác.
– Danh sách tù nhân đã gửi. – Hắn ngừng lại. – Và có thêm một thứ. Người của tôi vừa lục soát nhà Hà Mộc Tuyết. Họ tìm thấy một bức ảnh trong ngăn kéo bàn làm việc của cô ấy.
Hắn mở điện thoại, đưa cho tôi xem.
Đó là một bức ảnh chụp từ cửa sổ, mờ, nhưng có thể thấy một chiếc xe tải màu trắng đang đậu. Biển số mờ. Nhưng cạnh xe có một người đàn ông. Dáng người quen thuộc.
Tôi phóng to bức ảnh. Người đàn ông đó mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen. Một tay cầm điếu thuốc.
Tôi nhận ra cái cách ông ta đứng. Cái cách tay trái hơi nâng lên khi hít thuốc.
– Lương Vũ Phàm – tôi nói.
Cố Dực Thần gật đầu.
– Và còn một người nữa. Ở trong xe.
Hắn chỉ vào bóng người mờ trong cabin. Không thấy rõ mặt. Nhưng thấy một mái tóc dài, màu đỏ.
Tôi nhận ra mái tóc đó.
– Ngô Uyển Nhi.
Cố Dực Thần nhìn tôi. Ánh mắt hắn có một tia sáng, nhưng không phải là sự vui mừng. Nó là sự cảnh báo.
– Nếu cô ấy đã vào xe, có nghĩa là cô ấy biết Lương Vũ Phàm. Hoặc cô ấy bị ép.
– Cả hai.
Tôi đứng dậy, đi đến cửa sổ. Mưa đã tạnh. Thành phố lên đèn.
– Tôi sẽ tìm Hà Mộc Tuyết – tôi nói. – Trước khi bọn họ tìm thấy cô ấy.
Cố Dực Thần đứng dậy, đi đến bên cạnh tôi. Hắn cũng nhìn ra ngoài cửa sổ.
– Em có kế hoạch?
– Có.
– Kể tôi nghe.
– Không.
Hắn quay sang nhìn tôi. Tôi biết hắn không thích điều đó. Nhưng hắn không nói gì.
– Nếu em biết gì, phải báo tôi – hắn nói, giọng thấp hơn. – Trước khi em làm gì dại dột.
Tôi không trả lời.
Hắn quay người, đi ra phía cửa. Khi hắn vừa đặt tay lên nắm cửa, điện thoại của tôi reo.
Tôi nhìn màn hình. Một số lạ. Tôi không biết. Nhưng tôi vẫn nghe.
– Lâm Tịch?
Giọng nữ, run rẩy, như đang kìm nén sợ hãi.
– Tôi đây.
– Là... là tôi. Hà Mộc Tuyết. Cố Dực Thần có nói về tôi không?
Tim tôi đập nhanh.
– Cô đang ở đâu?
– Tôi... tôi đang trốn. Họ biết tôi có ảnh. Họ đang tìm tôi. Tôi không dám gặp cảnh sát. Nhưng tôi có một thứ. Một thứ có thể giúp ích...
Im lặng. Rồi cô ấy hít một hơi.
– Nhưng tôi cần cô đến một mình. Không được nói với ai. Không được gọi cảnh sát. Nếu không, tôi sẽ hủy hết.
Cố Dực Thần đã dừng lại, đang nhìn tôi chằm chằm. Tôi biết hắn nghe thấy tiếng qua loa.
– Ở đâu? – tôi hỏi.
– Kho số bảy, cảng Nam Thành. Một giờ nữa. Đến một mình.
Cô ấy tắt máy.
Tôi nhìn màn hình điện thoại, nhìn con số đã biến mất. Cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
– Cô ấy đang ở cảng – tôi nói.
– Cô ấy bảo em đến một mình – Cố Dực Thần nói, giọng có gì đó căng thẳng. – Em tính làm gì?
– Tôi sẽ đến.
– Lâm Tịch.
Tôi nhìn hắn. Hắn không nói gì thêm. Chỉ nhìn tôi với ánh mắt mà tôi không thể đọc được.
– Nếu em chết, tôi sẽ không tha cho em đâu – hắn nói, giọng khàn.
Tôi bật cười. Một tiếng cười nhẹ.
– Anh yên tâm. Tôi có thói quen xấu là không chết dễ dàng.
Tôi mặc áo khoác. Cầm điện thoại. Cầm dao nhỏ để trong túi.
Khi tôi bước ra cửa, Cố Dực Thần nắm tay tôi lại.
– Đợi tôi mười phút.
– Làm gì?
– Tôi sẽ đi theo em. Từ xa. Nếu em không muốn tôi can thiệp, tôi sẽ không. Nhưng tôi không để em đi một mình.
Tôi nhìn hắn, nhìn mắt hắn. Lần đầu tiên, tôi thấy trong đó có một thứ không phải là sự lạnh lùng của một cảnh sát. Nó là thứ gì đó cá nhân hơn.
– Được – tôi nói. – Nhưng đừng để ai thấy anh.
Tôi ra khỏi nhà. Mưa đã tạnh hoàn toàn. Nhưng trời vẫn tối, như một bức màn nhung đen phủ lên thành phố. Những bóng đèn đường tạo ra những vòng sáng lẻ loi.
Tôi bước nhanh ra đầu hẻm. Trong bóng tối, tôi thấy một chiếc xe màu đen đỗ cách đó vài mét, đèn tắt. Tôi biết đó là xe của hắn.
Tôi không quay lại. Đi thẳng về phía bến xe buýt đêm.
Trong xe, điện thoại tôi rung lên một lần nữa. Tôi mở ra: tin nhắn từ số lạ.
"Cô nghĩ cô đến kịp không?"
Không có chữ ký. Nhưng tôi biết ai gửi.
Tôi không trả lời. Bước lên xe buýt, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nhìn ra ngoài. Xe đen vẫn bám theo, cách hai xe.
Cảng đang chờ. Và tôi biết, trong bóng tối đó, có một thứ đang đợi tôi. Có thể là bằng chứng. Có thể là bẫy.
Tôi sẽ đến. Cho dù là cái nào.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
