Chương 4/15 · Kẻ bị coi thường: Cuộc trả thù của Luật sư mồ côi
Chương 4: Người Phụ Nữ Trong Hầm
Tác giả: Sâu Yêu
Cảng đêm là một con quái vật khổng lồ nằm vật vờ bên bờ sông. Những cần cẩu im lìm giơ cánh tay thép lên bầu trời đen. Mùi dầu máy, mùi cá ươn, mùi nước tù đọng hòa vào nhau. Tôi bước xuống xe buýt, điện thoại cầm chặt trong tay.
Tin nhắn cuối cùng của Hà Mộc Tuyết: “Lối sau. Cổng số 3. Cửa không khóa.”
Tôi rẽ vào con đường phía tây cảng. Những dãy kho chứa hàng xếp dài như những chiếc hộp đen. Số 3 là một kho cũ, mái tôn đã rỉ, cửa cuốn kéo xuống một nửa.
Tôi đứng lại, lắng nghe.
Không có tiếng gì. Chỉ có tiếng gió thổi qua khe cửa rít lên từng hồi.
Tôi đẩy cửa. Bản lề kêu lên một tiếng chói tai.
Bên trong tối om. Tôi rút điện thoại ra, bật đèn pin. Ánh sáng hắt lên những chiếc kệ sắt chất đầy thùng carton, những bóng đổ dài ngoằn ngoèo trên nền xi măng.
– Hà Mộc Tuyết? – Tôi gọi khẽ.
Không ai trả lời.
Tôi đi sâu vào trong. Càng vào trong, mùi ẩm mốc càng nặng. Tôi nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó.
Cuối dãy kệ, tôi thấy một cánh cửa thép nhỏ. Không khóa.
Tôi mở ra.
Chiếc thang sắt dẫn xuống dưới. Một tầng hầm.
Tôi nuốt nước bọt. Bước xuống.
Từng bước một. Tiếng giày của tôi vọng vào không gian hẹp.
Dưới tầng hầm có một căn phòng nhỏ. Một bóng đèn vàng duy nhất chiếu sáng. Trong góc, một người phụ nữ ngồi co ro trên tấm nệm ẩm.
Ngô Uyển Nhi.
Cô ấy ngước lên khi thấy tôi. Đôi mắt sưng húp, gương mặt hốc hác, trên cổ có một vết bầm tím.
– Chị Lâm Tịch… – Giọng cô ấy khàn đặc.
– Tôi đến rồi – Tôi ngồi xuống trước mặt cô ấy. – Có sao không?
Cô ấy lắc đầu. Nhưng tôi thấy tay cô ấy run.
– Em biết người đưa tin sẽ báo cho chị. Em… em phải nói cho chị biết. Trước khi quá muộn.
– Từ từ, từ từ thôi – Tôi đặt tay lên vai cô ấy. – Kể cho tôi nghe.
Ngô Uyển Nhi hít sâu. Mắt nhìn vào khoảng không.
– Đường dây đó… nó lớn hơn em nghĩ. Lương Vũ Phàm không chỉ buôn người. Hắn còn… ghi lại tất cả.
– Ghi lại?
– Trong tầng hầm của công ty – Cô ấy nói, giọng gần như không còn hơi. – Dưới tòa nhà Phàm Lộ. Mỗi khi một lô hàng mới đến, hắn đều đưa họ xuống đó. Lột sạch. Chụp ảnh. Quay phim. Hắn bảo đó là “tài sản đảm bảo” – để nếu ai đó dám nói ra, hắn có thứ để hủy hoại họ.
Tim tôi đập mạnh.
– Chiếc camera… – Tôi lẩm bẩm.
– Đúng. Một chiếc camera nhỏ gắn trên trần. Mắt thường khó thấy, nhưng em từng làm tạp vụ ở đó, em biết. Nó ghi lại tất cả. Chị phải lấy nó. Đó là chứng cứ duy nhất.
Tôi nhìn vào mắt cô ấy.
– Sao em biết nó vẫn còn?
– Vì hắn quá tự tin – Cô ấy cười nhạt. – Hắn nghĩ không ai dám động vào. Hắn nghĩ hắn là luật sư, là người làm luật. Cảnh sát sẽ không bao giờ lục soát công ty của một luật sư danh tiếng nếu không có lệnh khẩn cấp. Mà muốn có lệnh khẩn cấp, họ cần chứng cứ. Vòng luẩn quẩn.
Cô ấy nói đúng. Đó là cái bẫy hoàn hảo.
– Chị phải đột nhập – Ngô Uyển Nhi nói. – Đêm mai, lúc nửa đêm, khi nhân viên bảo vệ thay ca. Có một khoảng trống mười lăm phút. Đủ để vào, lấy camera, ra.
– Em có biết sơ đồ tòa nhà không?
Cô ấy gật đầu, móc từ trong túi áo ra một tờ giấy gấp nhăn nhúm. Một sơ đồ vẽ tay, nguệch ngoạc nhưng chi tiết.
– Đây.
Tôi cầm lấy. Đang định hỏi thêm thì tôi nghe thấy tiếng động.
Một tiếng bước chân. Từ phía trên.
Trong không gian tĩnh lặng của tầng hầm, nó vang lên rõ mồn một.
Tôi tắt đèn pin. Kéo Ngô Uyển Nhi vào góc tối.
– Suỵt.
Tiếng bước chân ngừng lại. Một khoảng lặng kéo dài. Tôi nín thở, tay siết chặt điện thoại.
Rồi một giọng nói vọng xuống từ cầu thang:
– Cô Lâm, chúng tôi biết cô ở dưới đó.
Tim tôi như ngừng đập.
– Ra đây đi. Ông Lương muốn nói chuyện với cô.
Ngô Uyển Nhi nắm chặt tay tôi. Cô ấy run lên.
Tôi đưa tay lên miệng, ra hiệu im lặng. Rồi tôi thì thầm:
– Ở yên đây.
– Chị Lâm…
– Tôi sẽ quay lại.
Tôi bước ra khỏi góc tối, đi về phía cầu thang. Từ trên cao, hai bóng người đổ xuống. Một người cao, một người thấp. Họ đứng chặn ở đầu bậc thang.
– Thông minh đấy – Người cao nói. – Nhưng hơi liều.
– Ông Lương muốn gì? – Tôi hỏi, giọng bình thản hết mức có thể.
– Ông ấy muốn nhắc cô một điều. Cô từng là học trò của ông ấy. Ông ấy không muốn cô phải… quay lại chỗ cũ.
Tôi cười nhạt.
– Nói với ông ấy, tôi không sợ chỗ cũ. Tôi đã từng ở đó ba năm. Không có gì mới.
Người thấp bước xuống một bậc. Tôi thấy tay hắn đút trong túi, cầm một vật gì đó.
– Cô đừng cứng đầu – Hắn nói. – Lần này sẽ không có chuyện chỉ ngồi tù đâu. Ông ấy nói… lần này thì khác.
Tôi nhìn vào mắt hắn. Tôi thấy sự thật ở đó. Họ không đến để đe dọa. Họ đến để giết.
Tôi bắt đầu lùi lại.
– Cô Lâm, đừng làm khó chúng tôi.
Tôi lùi nhanh hơn. Quay người, chạy về phía cuối tầng hầm. Tôi nghe thấy tiếng chân đuổi theo.
– Chạy đi! – Tôi hét lên với Ngô Uyển Nhi.
Tôi lao vào mê cung những kệ hàng. Tôi chạy, không nhìn đường, chỉ biết chạy. Tôi nghe thấy tiếng họ la hét sau lưng, tiếng thùng carton đổ.
Tôi thấy một lối thoát hiểm cuối dãy. Một cánh cửa sắt nhỏ.
Tôi lao tới, vặn tay nắm.
Không mở được.
Khóa.
Tôi quay lại. Hai người đã chặn ở hai đầu dãy.
Người cao cười:
– Hết đường rồi, cô Lâm.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía cổng kho. Ánh sáng xe hơi rọi thẳng vào bên trong.
Cả ba chúng tôi đều quay lại. Một chiếc xe màu đen lao thẳng vào cửa kho, hất tung cánh cửa sắt. Đèn pha chói lóa.
Cố Dực Thần.
Hắn mở cửa xe, nhảy ra. Súng đã rút. Hắn giương lên:
– Cảnh sát! Đứng yên!
Hai người kia nhìn nhau. Người cao rút ra một con dao. Hắn liếc về phía tôi, rồi lao về phía Cố Dực Thần.
Cố Dực Thần bóp cò. Một phát cảnh cáo.
Người thấp chạy về phía sau.
Trong hỗn loạn, tôi thấy người cao lao thẳng vào Cố Dực Thần. Họ vật lộn. Tiếng súng nổ thêm một lần nữa. Một tiếng rên.
Rồi im lặng.
Người cao ngã xuống. Cố Dực Thần đứng đó, một tay ôm vai. Máu chảy qua kẽ tay hắn, đen trong ánh đèn xe.
Hắn nhìn tôi.
– Đi mau… – Hắn nói, giọng yếu dần. – Lấy camera… rồi biến…
Tôi chạy đến bên hắn. Hắn ngồi phịch xuống, mặt tái nhợt.
– Cố Dực Thần!
Hắn nhắm mắt lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
