Chương 6/15 · Kẻ bị coi thường: Cuộc trả thù của Luật sư mồ côi
Chương 6: Bẫy Ngược
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi không ngủ.
Cả đêm, tôi ngồi trước laptop, lần theo từng manh mối mà Ngô Uyển Nhi để lại. Sơ đồ tòa nhà Phàm Lộ, lịch trình của Lương Vũ Phàm, tên những kẻ liên quan. Tất cả đều nằm trong một file nén cô ấy đã gửi cho tôi trước khi biến mất.
Nhưng camera trong tầng hầm đã bị tháo. Hắn biết. Hắn luôn đi trước tôi một bước.
Tôi gọi cho Dương Hiểu.
—“Có chuyện gì mà 3 giờ sáng gọi tôi?” giọng nó ngái ngủ.
—“Em cần chị tìm một thứ. Biệt thự riêng của Lương Vũ Phàm.”
Nó im lặng vài giây. Rồi hỏi: “Em điên rồi à? Tự dưng lại đào chỗ đó?”
—“Camera đã bị xóa ở công ty. Nhưng hắn có thói quen lưu trữ thứ quan trọng ở nơi khác. Em biết điều này.”
—“Mày chắc không?”
—“Chị có biết phóng viên nào từng theo dõi hắn không?”
Nó thở dài. —“Đợi tao 10 phút.”
10 phút sau, Dương Hiểu gửi cho tôi một địa chỉ: Khu biệt thự Vân Khê, số 8. Một căn biệt thự nằm tách biệt, được đăng ký dưới tên một công ty vỏ bọc.
Kèm theo một tin nhắn: “Cẩn thận. Có người nói nơi đó thường xuyên có xe tải ra vào lúc nửa đêm.”
Tôi nhìn sang phòng bên cạnh. Cố Dực Thần đã ngủ, nhưng tôi biết hắn không yên. Vết thương trên vai hắn vẫn còn, hắn cần nghỉ ngơi.
Tôi không định kéo hắn vào chuyện này lần nữa.
*
Sáng hôm sau, tôi để lại một tờ giấy trên bàn: “Tôi đi lấy thứ chúng ta cần. Đừng tìm tôi. Sẽ về trước tối.”
Tôi mặc đồ đen, mang theo một ba lô nhỏ đựng máy ảnh, máy ghi âm, một bộ dụng cụ phá khóa. Thứ duy nhất tôi không mang theo là điện thoại chính. Tôi để nó ở nhà, chỉ mang theo một sim rác và một chiếc điện thoại cũ.
Tôi gọi grab đến một điểm cách biệt thự hai km, rồi đi bộ vào khu rừng nhỏ phía sau.
Biệt thự Vân Khê nằm trên một ngọn đồi thấp, xung quanh là tường cao ba mét, trên đỉnh có dây thép gai. Hai camera an ninh quét quanh cổng chính.
Nhưng tôi không vào từ cổng.
Tôi len lỏi qua một khe hở trên tường phía sau — nơi mà theo Dương Hiểu, các phóng viên từng dùng để chụp ảnh. Cỏ dại mọc cao, dấu vết cũ kỹ, có vẻ lâu lắm rồi không ai đi lối này.
Trong khu vườn nhỏ phía sau, tôi thấy một cánh cửa sổ không khóa. Một phòng để đồ, bám đầy bụi.
Tôi đẩy cửa, bước vào.
Bên trong tối đen. Tôi bật đèn pin điện thoại, phủ đầy bụi. Căn biệt thự có hai tầng, thiết kế theo phong cách cổ điển, với những bức tường gỗ ốp và sàn đá hoa. Im lặng đến kỳ lạ.
Tôi lần theo sơ đồ nhà mà Ngô Uyển Nhi đã vẽ. Cô ấy nói rằng Lương Vũ Phàm thường dùng tầng hầm — nhưng camera ở công ty mới là nơi hắn xóa. Vậy còn ở đây?
Tôi bước xuống cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Cánh cửa sắt đóng kín, nhưng không khóa. Một mùi ẩm mốc xộc lên.
Tôi đẩy cửa.
Trong ánh đèn pin le lói, tôi thấy một căn phòng rộng. Khoảng 50 mét vuông. Trên tường là những kệ gỗ, chất đầy hồ sơ.
Tôi rút một tập ra.
Ảnh chụp. Hàng chục ảnh chụp phụ nữ trẻ — trong những căn phòng khác nhau, với những khuôn mặt sợ hãi, những ánh mắt van lơn. Phía sau mỗi bức ảnh đều có ghi chú: tên, ngày tháng, mã số.
Tôi tiếp tục lật. Có danh sách số tài khoản, hợp đồng mua bán, giấy tờ vận chuyển. Và trên một kẹp hồ sơ, tôi nhìn thấy dòng chữ: “Đối tác đặc biệt.”
Tôi mở ra.
Bên trong là một bản sao chứng minh thư, một tờ đơn xin ly hôn, và một bức ảnh chụp hai người đàn ông đang bắt tay. Một là Lương Vũ Phàm. Người kia là một người đàn ông lớn tuổi, mặc comple, có gương mặt quen thuộc.
Phó giám đốc sở tư pháp thành phố.
Tôi lật tiếp, tay run nhẹ. Còn có tên của ba cảnh sát cấp quận, một thẩm phán, và những kẻ từng bị tôi tố cáo ba năm trước.
Một mạng lưới. Toàn bộ đều có trong căn phòng này.
Tôi giơ máy ảnh lên, chụp từng trang. Tôi phải ghi lại tất cả.
Đột nhiên, tôi nghe tiếng động phía trên.
Một chiếc xe hơi dừng trước cổng. Tiếng cửa mở. Tiếng bước chân trên sàn đá hoa.
Tôi tắt đèn pin, nín thở.
Tiếng bước chân xuống cầu thang.
Tôi nhìn quanh. Căn phòng không có lối thoát thứ hai. Chỉ có một cánh cửa duy nhất.
Tôi lùi vào góc tối, tay nắm chặt ba lô.
Cánh cửa mở ra.
Ánh đèn vàng hắt vào. Lương Vũ Phàm đứng đó, mặc một bộ đồ xám, tay cầm cốc rượu. Hắn nhìn quanh phòng, rồi dừng lại ở xó tối nơi tôi đứng.
Hắn mỉm cười.
—“Lâm Tịch, tôi biết cô sẽ đến mà.”
Tôi không động đậy. Máu trong người tôi như ngừng chảy.
Hắn bước vào, bình thản. —“Cô nghĩ tôi không biết cô sẽ tìm đến đây sao? Đây là nhà tôi. Tôi biết từng tấc đất ở đây.”
Tôi siết chặt ba lô. Bên trong có máy ảnh, có chứng cứ. Nhưng tôi có thể không ra khỏi đây.
Hắn đặt ly rượu xuống bàn, kéo một tờ hồ sơ từ trên kệ. —“Cô muốn thứ này? Tôi cho cô. Nhưng cô phải hiểu, nếu cô công bố nó, cô sẽ không chỉ hạ tôi. Cô sẽ hạ cả một hệ thống.”
Tôi cười nhạt. —“Ông nghĩ tôi sợ sao?”
—“Không. Tôi biết cô không sợ. Đó là lý do cô nguy hiểm.” Hắn tiến lại gần. —“Nhưng cô quên rằng, trên đời này có nhiều cách để giết một người. Không chỉ bằng biểu tình hay tòa án.”
Tôi nhìn hắn. —“Ông không giết tôi được đâu.”
—“Tôi không cần giết cô. Chỉ cần khiến cô cô đơn lần nữa.”
Hắn vỗ tay.
Từ phía sau, bốn người đàn ông bước vào. Một trong số đó cầm súng.
Tôi hiểu. Đây là bẫy. Hắn để tôi tìm thấy hồ sơ, để tôi tưởng mình thắng, chỉ để cho tôi thấy rằng tôi không thể ra khỏi đây.
Một người đàn ông bước đến, giật ba lô khỏi tay tôi. Hắn lục soát, lấy máy ảnh, điện thoại.
Lương Vũ Phàm nhận máy ảnh từ tay đàn em. Hắn lật vài tấm ảnh, rồi ném xuống đất. —“Cô thấy không? Tất cả công sức của cô, chỉ là vô ích.”
Tôi nhìn hắn, không nói gì.
Hắn quay lưng, bước ra cửa. —“Giữ cô ta ở đây cho đến khi tôi gọi.”
Cánh cửa đóng lại. Bốn người đàn ông vây quanh tôi.
Tôi dựa lưng vào tường. Nhìn lên trần nhà. Một ống thông hơi. Đường kính không đủ cho người lớn, nhưng đủ để đưa một thứ gì đó ra ngoài.
Tôi lặng lẽ vuốt nhẹ ống tay áo — nơi tôi đã giấu một chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ. Tôi không bao giờ đặt tất cả trứng vào một giỏ.
Máy ảnh có thể bị lấy. Nhưng thẻ nhớ này, tôi đã giấu trong lớp lót áo khoác.
Bây giờ tôi chỉ cần sống sót để mang nó ra ngoài.
Hoặc ít nhất, để nó đến được tay Cố Dực Thần.
Tôi nhìn về phía cửa sổ nhỏ trên cao — ánh nắng chiều đang tắt dần. Nếu hắn không về, hắn sẽ điều tra. Nhưng tôi không biết liệu hắn có kịp hay không.
Bỗng nhiên, điện thoại trong túi một tên đàn ông reo lên. Hắn nghe máy, mặt biến sắc.
—“Cái gì?”
Hắn nhìn tôi. Ánh mắt khác lạ.
Rồi hắn nói với đồng bọn: —“Một người đàn ông đang phá cổng sau. Hắn là cảnh sát.”
Tôi đứng thẳng dậy.
Cố Dực Thần.
Nhưng sao hắn biết? Tôi đã để lại tờ giấy, tôi không mang điện thoại chính. Trừ khi… hắn đã cài định vị vào ba lô của tôi.
Tên cầm đầu ra lệnh: —“Giữ cô ta. Tôi lên trên.”
Hắn lao ra ngoài. Còn ba người ở lại.
Tôi nhìn quanh. Một cái ghế sắt. Một tên đàn ông đứng gần tôi hơn những tên khác.
Tôi không còn là con mồi yếu đuối ba năm trước.
Tôi tung chân đạp thẳng vào hạ bộ của tên gần nhất. Hắn rú lên, gập người. Tôi chụp lấy ghế sắt, quật mạnh vào đầu tên thứ hai — hắn ngã lăn ra, máu chảy.
Tên thứ ba rút súng. Nhưng trong không gian chật hẹp, hắn không dám bắn vì sợ trúng đồng bọn.
Tận dụng khoảnh khắc do dự đó, tôi lao ra cửa.
Tiếng bước chân hỗn loạn phía sau. Tiếng hắn hét: —“Bắn! Bắn!”
Một tiếng súng vang lên. Viên đạn xé toạc góc tường bên cạnh tôi, văng bụi vào mặt.
Tôi lao lên cầu thang.
Ở trên, tôi thấy Cố Dực Thần đang vật lộn với hai tên đàn ông. Vết thương trên vai hắn còn quấn băng, nhưng hắn vẫn đánh, vẫn chịu đòn. Máu thấm qua lớp vải trắng.
—“Lâm Tịch! Ra đây!” hắn hét.
Tôi chạy về phía hắn. Một tên đàn ông xông đến, tôi đạp hắn ngã, rồi nắm tay Cố Dực Thần kéo ra cổng sau.
Hai chúng tôi chạy xuyên qua khu rừng. Đạn vẫn rít bên tai.
Đến một con đường nhỏ, Cố Dực Thần tấp tôi lên một chiếc xe máy dựng sẵn. Hắn ngồi trước, tôi ôm chặt hắn.
Xe lao vun vút trên đường đất.
Gần 10 phút sau, khi không còn nghe tiếng xe đuổi theo, hắn tấp vào lề, thở dốc. Mặt hắn tái nhợt, mồ hôi lạnh ướt đầm áo.
—“Cô điên à?” hắn quay lại, giọng khàn đặc. —“Tôi đã nói đừng làm liều.”
Tôi rút từ trong ống tay áo chiếc thẻ nhớ, đưa nó lên.
—“Tôi có thứ này. Tất cả bằng chứng về mạng lưới của hắn. Tên, số tài khoản, ảnh chụp.”
Hắn nhìn tôi, đôi mắt lóe lên tia sáng. Rồi hắn cúi xuống, tay ôm vai, mặt nhăn lại vì đau.
—“Nhưng tôi không thể giữ nó lâu. Hắn sẽ truy tìm.”
Tôi nhìn hắn. —“Chúng ta đem nó cho cơ quan chức năng?”
Hắn lắc đầu. —“Chưa đủ. Cô thấy tên các cảnh sát trong danh sách không? Nếu chúng ta giao cho sai người, chúng ta chết.”
—“Vậy làm sao?”
Hắn nhắm mắt, vài giây. Rồi mở ra, nói: —“Tôi sẽ đưa cô đến một nơi an toàn. Cất thẻ nhớ ở đó. Tôi sẽ nói với đội của tôi rằng cô đang giúp chúng tôi tìm chứng cứ. Sau đó tôi sẽ xin lệnh khám xét biệt thự.”
—“Nhưng hắn sẽ hủy chứng cứ.”
—“Tôi có cách. Nhưng cô phải hứa: không hành động một mình nữa.” Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi. —“Lâm Tịch, nếu cô chết, mọi thứ sẽ vô ích. Cô hiểu không?”
Tôi im lặng. Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc lạ. Tôi không quen với việc có người lo lắng cho mình.
—“Được.” Tôi nói khẽ.
Hắn gật đầu, nổ máy xe. Nhưng trước khi đi, hắn quay lại, giọng trầm xuống: —“Còn một chuyện nữa. Sáng nay tôi nhận được quyết định. Tôi sắp bị điều chuyển công tác.”
Tôi sững người.
—“Hắn đã ra tay.” Hắn nói. —“Tôi sẽ bị chuyển ra tỉnh khác trong vòng một tuần. Nếu không thu thập đủ chứng cứ trước lúc đó, vụ án này sẽ chết.”
Tôi nhìn hắn. Một tuần. Chỉ còn một tuần.
Và tôi biết, nếu hắn đi, tôi sẽ một mình đối mặt với Lương Vũ Phàm.
Lần này, tôi không biết có đủ mạnh để thắng không.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
