Chương 7/15 · Kẻ bị coi thường: Cuộc trả thù của Luật sư mồ côi
Chương 7: Phiên Tòa Đầu Tiên
Tác giả: Sâu Yêu
Sáng hôm sau, tôi đến trại tạm giam số 2.
Người phụ nữ ngồi trước mặt tôi tên Trần Mỹ Linh, hai mươi ba tuổi, từng là nhân viên văn phòng cho một công ty ma do Lương Vũ Phàm lập ra. Cô ta bị bắt vì tội tham gia đường dây buôn người. Nhưng cô ta là nạn nhân: bị ép ký hợp đồng lao động, bị nhốt trong nhà kho ba tháng, cuối cùng trở thành công cụ để lừa những cô gái khác.
Cô ta nhìn tôi với đôi mắt thâm quầng.
— Chị sẽ giúp em?
Tôi không hứa. Tôi chỉ mở cặp, lấy ra tập hồ sơ.
— Kể lại mọi thứ em đã thấy. Đừng bỏ sót chi tiết nào.
Ba tiếng sau, tôi ra khỏi trại giam với một bản ghi chép dài mười trang. Trong đó có tên của hai người: luật sư Phạm Trọng Nhân - cánh tay phải của Lương Vũ Phàm tại tòa, và một địa chỉ nhà kho ở ngoại ô thành phố - nơi Trần Mỹ Linh từng bị giam.
*
Phiên tòa diễn ra vào thứ Năm.
Tôi mặc áo robe đen, đứng trước vành móng ngựa. Phía đối diện, Phạm Trọng Nhân đang cười nhạt - một luật sư già dặn với hai mươi năm kinh nghiệm, nổi tiếng với những vụ án ‘xoay chuyển trời đất’ bằng cách bẻ cong sự thật.
Hắn bắt đầu bằng cách hạ bệ nhân chứng: gọi Trần Mỹ Linh là ‘kẻ chủ mưu’, đổ hết tội lên đầu cô ta, biến nạn nhân thành tội phạm. Đây là chiêu thức quen thuộc của phe Lương Vũ Phàm - bôi đen người yếu thế để bảo vệ kẻ mạnh.
Nhưng tôi đã chuẩn bị.
Khi hắn kết thúc phần thẩm vấn, tôi đứng dậy, mở laptop.
— Thưa quý tòa, tôi xin phép trình bày bằng chứng mới.
Tôi chiếu lên màn hình một đoạn video: hình ảnh từ chiếc camera mà tôi đã sao lưu từ thẻ nhớ. Đoạn video dài mười lăm giây, ghi lại cảnh Trần Mỹ Linh bị hai người đàn ông kéo vào nhà kho, tay bị trói, miệng bị băng keo dán chặt.
Phòng xử án lặng đi.
Tôi nhìn thấy mặt Phạm Trọng Nhân tái đi. Hắn không ngờ tôi có thứ này. Vì hắn nghĩ rằng tất cả camera đã bị xóa từ lâu.
— Bằng chứng này được thu thập từ một camera giám sát tại nhà kho số 17, đường Vân Đài, quận 8. — Tôi nói rõ ràng. — Cảnh quay cho thấy thân chủ của tôi là nạn nhân của hành vi giam giữ trái phép, chứ không phải tội phạm.
Tôi xoay người, nhìn thẳng vào Phạm Trọng Nhân.
— Và tôi xin phép hỏi luật sư của bên nguyên đơn một câu: tại sao trong hồ sơ do phía công an cung cấp, không có một dòng nào đề cập đến đoạn băng này? Tại sao nó biến mất khỏi hệ thống khiếu nại của cơ quan điều tra?
Hắn không trả lời được.
Tôi biết mình đã thắng phiên này. Ít nhất là về mặt lý lẽ.
*
Sau phiên tòa, tôi ra khỏi tòa án lúc hoàng hôn. Cố Dực Thần đợi tôi ở cổng, dựa vào xe, tay băng trắng.
— Cô biết làm thế nào? — Hắn hỏi ngắn.
— Làm thế nào để tìm được đoạn băng? — Tôi dừng lại. — Tôi nhờ Dương Hiểu. Cô ấy biết một kỹ thuật viên từng làm ở sở. Họ có bản sao lưu.
— Cô đi sau lưng tôi.
— Tôi không có thời gian để xin phép, Cố Dực Thần.
Hắn thở dài. Trong mắt hắn vừa có sự bất lực vừa có sự nể phục. Tôi biết hắn không thích cách tôi làm việc - độc lập, nguy hiểm, không theo quy tắc. Nhưng hắn cũng không thể phủ nhận hiệu quả.
— Lương Vũ Phàm sẽ không để yên. — Hắn nói. — Phiên hôm nay là đòn giáng vào mặt hắn. Hắn sẽ phản ứng.
Tôi gật đầu. Tôi biết điều đó.
*
Tôi rời tòa lúc sáu giờ tối. Trời mưa phùn. Đường vắng. Tôi đi bộ qua con hẻm tắt về nhà - con đường tôi đã đi hàng trăm lần.
Bóng người từ phía sau xuất hiện.
Tôi cảm nhận được trước khi thấy. Một luồng gió lạnh sau lưng, tiếng bước chân rất nhẹ nhưng không thể che giấu trong nước mưa.
Tôi xoay người, nhưng không kịp.
Mũi dao lạnh buốt đâm vào lưng tôi, ngay dưới bả vai trái. Đau nhói. Tôi nghe tiếng hắn - một giọng nam trầm, đều đều:
— Ông Lương gửi lời hỏi thăm.
Rồi hắn rút dao. Tôi ngã xuống, mặt áp vào vũng nước. Mưa lạnh tràn vào miệng.
Đèn đường cuối hẻm nhòe dần.
Tôi cố giữ tỉnh táo, nhưng máu đang chảy ra quá nhanh. Tôi móc điện thoại trong túi, bấm số cuối cùng trong danh bạ.
Cố Dực Thần nghe máy sau một hồi chuông.
— Lâm Tịch?
Tôi không nói được. Chỉ kịp thở dốc.
— Cô ở đâu? — Giọng hắn gấp gáp hơn. — Lâm Tịch!
Tôi cố hết sức:
— Hẻm... Lương Vũ Phàm...
Điện thoại rơi khỏi tay. Giọng hắn vọng ra từ loa ngoài, xa dần.
Mưa vẫn rơi. Tôi nhìn lên bầu trời đen kịt, cảm thấy hơi ấm đang rời khỏi cơ thể.
Nhưng tôi không sợ.
Vì tôi biết, Cố Dực Thần sẽ đến.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
