Chương 10/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Đèn huỳnh quang rít lên từng hồi, thứ âm thanh ken két như móng tay cào vào kính. Căn phòng không cửa sổ. Ba chiếc ghế đặt quanh chiếc bàn gỗ duy nhất. Trên bàn, một bàn cờ còn nguyên các quân chưa xếp xong. Ba ly nước. Không có gì khác.
Lăng Triều Vũ bước vào. Vest đen, sơ mi trắng cài kín đến tận cổ. Mắt anh quét một vòng rồi dừng lại ở bàn cờ. Không hỏi. Không lên tiếng. Anh ngồi xuống chiếc ghế bên trái.
Cố Ngôn Sâm đến sau đó hai phút. Ánh nhìn anh ta chạm vào Lăng Triều Vũ như lưỡi dao cùn lướt qua da. Anh tháo cà vạt, xắn tay áo lên một nấc rồi ngồi vào ghế bên phải. Giữa họ là một khoảng trống.
Hạ Noãn Dương bước vào cuối cùng. Cô mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen. Tóc buộc thấp sau gáy. Đôi giày cao gót gõ nhịp đều xuống sàn bê tông. Cô không ngồi. Cô đứng lại phía đầu bàn, vị trí giữa hai người đàn ông. Tay cô lướt nhẹ dọc mép cuốn sổ tay bìa da đã sờn góc.
“Hai người sẽ không hỏi tại sao tôi gọi đến đây à.”
Không phải câu hỏi. Cô nói như đọc một dòng đã ghi sẵn.
Lăng Triều Vũ dựa lưng vào ghế. Ngón cái xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ: “Tôi đợi nghe.”
Cố Ngôn Sâm bật cười nhẹ. Nụ cười không tới mắt. “Em định tổ chức phiên tòa sao, Noãn Dương? Em không phải thẩm phán.”
“Tôi không cần làm thẩm phán.” Cô đặt cuốn sổ xuống mặt bàn. Lật từng trang, chậm rãi. “Tôi chỉ cần sự thật.”
Ngón tay cô dừng ở một dòng mực đen. Cô đọc lên. Giọng đều đều, không cao không thấp.
“Ngày 12 tháng 3. Lăng Triều Vũ gửi tài liệu giả cho ban kiểm toán để đổ tội biển thủ quỹ tòa soạn cho Cố Ngôn Sâm.”
Lăng Triều Vũ ngừng xoay nhẫn. Nhưng không lên tiếng.
Cô lật trang tiếp.
“Ngày 15 tháng 3. Cố Ngôn Sâm gửi email nặc danh cho cục thuế về khoản chuyển nhượng cổ phần bất thường của Lăng thị.”
Cố Ngôn Sâm chỉnh lại cổ tay áo. Môi anh mím lại thành một đường thẳng.
Cô lật tiếp.
“Ngày 18 tháng 3. Lăng Triều Vũ gặp riêng ba cổ đông lớn của tòa soạn, yêu cầu họ bán cổ phần trong vòng 48 giờ.”
“Ngày 20 tháng 3. Cố Ngôn Sâm đề nghị tôi làm nhân chứng trong vụ kiện chống lại Lăng Triều Vũ, hứa trả tôi 15% cổ phần sau khi thắng kiện.”
“Ngày 22 tháng 3. Lăng Triều Vũ yêu cầu trợ lý Trần theo dõi mọi cuộc gọi của tôi trong 72 giờ.”
“Ngày 23 tháng 3. Cố Ngôn Sâm gửi ảnh chụp tài liệu giả cho báo đối thủ, vu cáo tôi ăn cắp dữ liệu của Lăng thị.”
Cô gập sổ lại. Tiếng bìa da chạm vào nhau khô khốc.
Hai người đàn ông vẫn ngồi im.
Cô cầm một con tốt đen trên bàn cờ lên. Chậm rãi xoay nó giữa ngón cái và ngón trỏ. “Mỗi ngày, mỗi người nghĩ mình đang điều khiển ván cờ. Nhưng thực ra…”
Cô siết tay. Con tốt bằng nhựa kêu lên một tiếng rắc khẽ rồi vỡ tan thành ba mảnh trong lòng bàn tay cô. Cô thả những mảnh vỡ xuống bàn. Chúng lăn vài vòng rồi nằm im.
“Các anh đều là quân cờ.”
Lăng Triều Vũ ngước lên. Ánh mắt anh sắc như lưỡi lam. “Cô vừa nói gì?”
“Tôi nói là từ ngày đầu tiên Lăng thị đặt chân vào tòa soạn,” cô chống hai tay xuống bàn, người hơi cúi về phía trước, “tôi đã biết trước mọi bước đi của cả hai người.”
Cố Ngôn Sâm đứng dậy. Cà vạt anh ta xô lệch sang một bên. “Em đang hoang tưởng đấy à? Em nghĩ em là ai?”
“Tôi là người đã đưa tài liệu cho Lăng Triều Vũ về sai phạm của anh ba năm trước.” Cô nhìn thẳng vào Cố Ngôn Sâm, không chớp mắt. “Là tôi đã gửi email cho Lăng thị về bản thảo đính chính giả mà anh định tung ra ngày mai. Là tôi đã cho Lâm Hiểu Đồng biết rằng anh ta định dùng cô ấy như vật tế.”
Mặt Cố Ngôn Sâm cứng đờ. Cằm anh ta hơi run lên.
“Còn anh.” Cô quay sang Lăng Triều Vũ. “Anh nghĩ anh đang thâu tóm tòa soạn một cách kín đáo. Nhưng tôi đã báo trước cho ba cổ đông lớn nhất về ý định của anh từ trước khi anh gặp họ. Họ đồng ý bán cổ phần, nhưng là bán cho tôi. Không phải cho anh.”
Lăng Triều Vũ không cử động. Nhưng lồng ngực anh bắt đầu phập phồng mạnh. Chiếc nhẫn bạc ngừng xoay.
“Tôi đã đọc bản kế hoạch thâu tóm của anh ba ngày trước khi anh trình bày trước hội đồng quản trị.” Cô nhún vai. “Trần Khải trung thành với anh. Nhưng thư ký của Trần Khải thì không. Chỉ cần một cuộc gọi đúng thời điểm.”
“Cô…” Lăng Triều Vũ buông từng chữ, như cắt kính. “Cô đã ở đâu trong suốt những ngày qua?”
“Tôi ở giữa.” Cô đứng thẳng người dậy, tay lướt nhẹ lên mép bàn. “Ở vị trí mà hai anh không bao giờ nhìn thấy. Vị trí của một con tốt.”
Cô chỉ tay vào quân tốt trắng còn nằm nguyên trên bàn cờ. “Con tốt không đáng sợ. Nhưng khi nó đi đến cuối bàn cờ, nó trở thành bất cứ quân gì nó muốn.”
“Em muốn trở thành gì?” Cố Ngôn Sâm hỏi. Giọng anh ta không còn giấu được vẻ căng thẳng.
“Tôi không muốn trở thành gì cả.” Cô rút một tập tài liệu mỏng trong túi xách, đặt xuống bàn. “Tôi chỉ muốn kết thúc trò chơi này.”
Lăng Triều Vũ với tay lấy tập tài liệu. Mở ra. Bên trong là bản photo các giao dịch tài chính giữa Chu Thế Bằng và một công ty con của Lăng thị bảy năm trước. Dòng bút đỏ ghi chú ở lề: “Chu Thế Bằng phản bội Lăng Tố Vân theo lệnh của chính cha mình – Lăng Chính Đình – để bảo vệ danh dự gia tộc.”
Mặt Lăng Triều Vũ không còn giọt máu. Ngón tay anh siết chặt góc tài liệu đến mức giấy nhàu lại.
Cố Ngôn Sâm giật lấy tập tài liệu từ tay anh ta. Đọc lướt. Rồi cười lên một tiếng khô khốc. “Hóa ra…” Anh ta gập người lại, hai tay ôm đầu. “Hóa ra chúng ta đều bị lừa. Cả tôi, cả cậu. Cả hai thằng đàn ông trưởng thành tự cho mình là thông minh.”
Hạ Noãn Dương không nhìn họ nữa. Cô quay lưng, bước từng bước chậm về phía cửa.
“Tôi đã mất sáu tháng để tìm ra sự thật này. Chu Thế Bằng chỉ là một mắt xích. Kẻ thực sự hủy hoại cuộc đời em gái các anh, kẻ đẩy hai anh vào thế đối đầu sống chết suốt bảy năm qua, chính là cha của Lăng Triều Vũ.” Cô dừng lại, tay đặt lên nắm đấm cửa. “Ông ta muốn giữ thể diện cho dòng họ Lăng. Và để làm điều đó, ông ta sẵn sàng hy sinh con ruột của mình.”
Im lặng.
Tiếng đèn huỳnh quang vẫn rít lên từng hồi.
Lăng Triều Vũ nhắm mắt. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp vest đen. Bàn tay đặt trên đùi nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch.
Cố Ngôn Sâm cúi đầu. Tay phải anh ta giật giật nơi góc cà vạt. Rồi bất chợt, anh siết mạnh, xé toạc một mảng vải ra khỏi cổ áo. Mảnh vải rơi xuống sàn, nằm cạnh những mảnh vỡ của con tốt.
Tiếng giày cao gót của cô lại vang lên. Nhưng lần này chậm hơn. Cô dừng lại ngay trước cửa.
“Các anh muốn tiếp tục hay dừng?”
Không ai trả lời.
Cô không quay đầu lại. Nhưng giọng cô đã khác. Không còn đều đều như đọc sổ. Có một chút gì đó mềm hơn. Như một sợi dây đàn căng sắp đứt.
“Tôi hỏi thật đấy. Các anh muốn tiếp tục hay dừng?”
Lăng Triều Vũ mở mắt. Anh nhìn tấm lưng cô, rồi nhìn xuống bàn tay mình. Những mảnh nhựa đen vỡ vụn của con tốt vẫn nằm im trên mặt gỗ. Anh thở ra một hơi dài. Không nói gì.
Cố Ngôn Sâm ngước lên. Mắt anh ta đỏ hoe. Anh nhìn Lăng Triều Vũ. Rồi nhìn cánh cửa nơi Hạ Noãn Dương đang đứng. Cổ họng anh chuyển động như muốn nói gì đó. Nhưng cuối cùng, anh chỉ cúi xuống nhặt mảnh cà vạt rách trên sàn, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Hạ Noãn Dương vặn nắm đấm cửa.
Cánh cửa mở ra một khe nhỏ. Ánh sáng trắng từ hành lang hắt vào, cắt căn phòng thành hai mảng sáng tối.
Cô bước qua ngưỡng cửa.
Phía sau, tiếng Lăng Triều Vũ vang lên, trầm và khàn đặc như vừa trải qua một cơn cảm lạnh rất nặng: “Cô định đi đâu?”
Cô dừng lại một nhịp.
“Tôi đi làm nốt việc của mình.”
Rồi cánh cửa khép lại.
Trên bàn, ba ly nước vẫn còn nguyên. Chưa ai động vào.
Những mảnh vỡ của con tốt nằm im lìm giữa bàn cờ dang dở.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện