Chương 9/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Bản hợp đồng đặt trên bàn, còn ướt mực. Dòng viết tay của Lăng Triều Vũ cong nét run: “Đây là thứ duy nhất tôi có thể cho.”
Hạ Noãn Dương không chạm vào nó ngay.
Cô ngồi im, lưng tựa vào thành ghế gỗ cứng của quán cà phê vắng tanh lúc chín giờ tối. Tiếng máy pha cà phê rít lên từ quầy như một con dế bị bóp cổ. Cố Ngôn Sâm ngồi đối diện, tay đút trong túi quần, cà vạt lỏng lẻo như vừa bị ai kéo. Ánh đèn vàng vọt hắt lên gương mặt anh ta những mảng sáng tối lởm chởm.
“Em nói đi.”
Giọng Cố Ngôn Sâm vẫn ấm. Luôn luôn ấm. Như trà để nguội.
Hạ Noãn Dương lướt ngón tay lên mép cuốn sổ tay nhỏ đặt bên cạnh ly cà phê không đường. Cô không uống. Chỉ nhìn bọt váng tan dần trên mặt nước đen.
“Em muốn công khai mọi chuyện về Lăng Triều Vũ.”
Cố Ngôn Sâm không nhúc nhích. Nhưng đồng tử anh ta giãn ra một phần. Rất nhanh. Rồi co lại.
“Chuyện gì?”
“Cái chết của em gái anh ta. Và kẻ đã phản bội cô ấy.”
Cố Ngôn Sâm rút tay khỏi túi quần. Ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn. Một. Hai. Ba nhịp.
“Em có bằng chứng không?”
“Có.”
Từ trong túi áo, cô rút ra hai tấm ảnh. Đặt úp xuống bàn. Cố Ngôn Sâm với tay định lật lên. Cô ấn ngón trỏ lên mặt ảnh, giữ lại.
“Khoan.”
Ánh mắt cô không rời khỏi mắt anh ta.
“Trước khi anh nhìn, tôi muốn hỏi một câu.”
Cố Ngôn Sâm ngả lưng ra ghế. Nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi – nụ cười không bao giờ tới mắt.
“Em nghi ngờ anh?”
“Tôi luôn nghi ngờ anh.”
Cô buông tay khỏi tấm ảnh. Để anh ta tự lật.
Tấm đầu tiên: một cậu bé ôm em bé sơ sinh, mặt sau ghi tay “Ngôn Sâm và Tiểu Vũ”.
Tấm thứ hai: Lăng Triều Vũ bên một phụ nữ trẻ có đôi mắt giống hệt cô.
Cố Ngôn Sâm nhìn tấm thứ hai lâu hơn. Rất lâu. Ngón tay anh ta dừng lại trên gương mặt người phụ nữ trẻ ấy, nơi đôi mắt sáng như hai mảnh thủy tinh vỡ.
“Đây là… em gái Lăng Triều Vũ?”
“Lăng Tố Vân. Người đã chết vì bị chính người thân phản bội trong một thương vụ.”
Cố Ngôn Sâm gập tấm ảnh lại. Đặt xuống bàn. Ngón tay anh ta bắt đầu chỉnh cà vạt – động tác quen thuộc mỗi khi căng thẳng.
“Em muốn dùng chuyện này để làm gì?”
“Hạ bệ Lăng Triều Vũ.”
Giọng cô đều. Không cao. Không thấp.
“Công khai sự thật về cái chết của Lăng Tố Vân. Về việc anh ta đã trở thành kẻ tàn nhẫn thế nào sau khi mất em gái. Về việc anh ta đang dùng tôi để trả thù ai đó.”
Cô dừng lại một nhịp.
“Và về việc anh ta và anh… là anh em ruột.”
Cố Ngôn Sâm khựng lại. Bàn tay đang chỉnh cà vạt đông cứng giữa không trung.
“Em… biết từ khi nào?”
“Từ khi tôi gặp Chu Thế Bằng.”
Cái tên vừa thốt ra, không khí trong quán như đặc lại. Cố Ngôn Sâm không nói gì. Nhưng quai hàm anh ta siết chặt, cơ thái dương giật nhẹ.
Hạ Noãn Dương tiếp tục:
“Ông ta đưa cho tôi những tấm ảnh này. Và kể cho tôi nghe về việc chính ông ta đã phản bội lòng tin của Lăng Tố Vân năm xưa, dẫn đến cái chết của cô ấy. Ông ta cũng nói rằng hai anh… là anh em cùng mẹ khác cha. Rằng Lăng Triều Vũ không hề biết điều đó. Và rằng anh ta đang nhắm vào anh để trả thù cho một tội lỗi mà anh không phạm phải.”
Cố Ngôn Sâm bật cười.
Tiếng cười khô khốc như gỗ mục.
“Trả thù tôi? Vì cái gì?”
“Vì anh ta nghĩ anh đã phản bội ai đó. Có thể là chính Lăng Tố Vân. Có thể là một người khác. Tôi chưa rõ hoàn toàn. Nhưng tôi biết một điều: Lăng Triều Vũ đang dùng tôi như một quân cờ để tiêu diệt anh. Và anh…” Cô ngước mắt lên. “… cũng đang định dùng tôi để làm điều tương tự.”
Cố Ngôn Sâm im lặng.
“Vậy nên,” Hạ Noãn Dương gập cuốn sổ tay lại, “tôi đề xuất thế này: Chúng ta công khai tất cả. Biến Lăng Triều Vũ thành kẻ bị thương hại thay vì đáng sợ. Dư luận sẽ quay lưng với anh ta. Cổ phiếu Lăng thị sẽ lao dốc. Và anh sẽ có cơ hội giữ lại tòa soạn.”
“Còn em?”
“Tôi sẽ biến mất khỏi cuộc chơi này.”
Cố Ngôn Sâm nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt anh ta như mũi dao cùn – không đủ sắc để đâm, nhưng đủ nặng để đè.
“Em muốn gì ở anh?”
“Một bản đính chính. Công khai. Về những gì anh đã làm với tôi năm xưa.”
Cố Ngôn Sâm cứng người.
“Em… vẫn nhớ chuyện đó?”
“Tôi không quên được.”
Giọng cô vẫn đều. Nhưng lần này, có một vết nứt nhỏ trong thanh âm. Rất nhỏ. Như sợi tóc chẻ đôi.
“Nhưng tôi không cần anh phải xin lỗi ngay lúc này. Tôi chỉ cần anh đồng ý với kế hoạch. Còn chuyện giữa chúng ta… để sau.”
Cố Ngôn Sâm gật đầu. Rất chậm.
“Được. Anh đồng ý.”
Nhưng ánh mắt anh ta không nói “được”. Ánh mắt anh ta đang tính toán. Đang cân đo. Đang lật đi lật lại từng chữ cô vừa nói như lật một đồng xu trong lòng bàn tay.
Hạ Noãn Dương đứng dậy.
“Ngày mai, chín giờ sáng. Tại tòa soạn. Tôi sẽ gửi toàn bộ tài liệu cho báo chí.”
Cô quay lưng.
“Em đi đâu?”
“Về nhà.”
Cô không ngoái lại. Bước chân đều đặn trên nền gạch men lạnh. Tiếng giày cao gót gõ từng nhịp như kim đồng hồ đếm ngược.
Ngay khi cánh cửa kính của quán cà phê vừa khép sau lưng cô, điện thoại trong túi áo rung lên.
Một tin nhắn.
Từ số lạ.
Nhưng cô biết đó là ai.
“Đến Lăng thị ngay. Có thứ này cho cô.”
Cô không trả lời. Chỉ tắt màn hình, vẫy một chiếc taxi.
*
Ba mươi phút sau.
Tòa nhà Lăng thị lúc mười giờ đêm sáng như một ngọn hải đăng bằng thép và kính. Hạ Noãn Dương bước qua cửa xoay, không ai chặn. Thang máy riêng đã mở sẵn. Trần Khải đứng bên trong, gật đầu chào, không nói một lời.
Cửa thang máy mở ra tầng hai mươi tám.
Lăng Triều Vũ ngồi sau bàn làm việc. Không vest. Chỉ sơ mi trắng, tay áo xắn đến khuỷu. Trên bàn, ngoài tập tài liệu thường thấy, còn một thứ khác.
Một bản hợp đồng.
Còn ướt mực.
“Ngồi đi.”
Anh không ngước lên. Tay vẫn xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út.
Hạ Noãn Dương ngồi xuống ghế đối diện. Không nhìn bản hợp đồng. Nhìn anh.
“Anh gọi tôi đến làm gì?”
“Đưa cho cô cái này.”
Anh đẩy tập giấy về phía cô.
Cô cúi xuống.
Dòng đầu tiên: “HỢP ĐỒNG CHUYỂN NHƯỢNG CỔ PHẦN”.
Dòng thứ hai: “Bên chuyển nhượng: Lăng Triều Vũ.”
Dòng thứ ba: “Bên nhận chuyển nhượng: Hạ Noãn Dương.”
Cô đọc tiếp. Từng dòng. Từng điều khoản. Từng con số.
Toàn bộ cổ phần tòa soạn báo Vọng.
Không điều kiện.
Không ràng buộc.
Không thời hạn.
Chỉ có một dòng cuối cùng, viết tay, nét mực cong run:
“Đây là tự do của cô. Tôi chỉ xin một cuộc gặp cuối cùng.”
Hạ Noãn Dương ngước lên.
Lăng Triều Vũ vẫn không nhìn cô. Ánh mắt anh dán vào màn hình máy tính bên cạnh, nơi biểu đồ cổ phiếu Lăng thị nhấp nháy từng giây.
“Tại sao?”
“Tại vì tôi không muốn cô là quân tốt nữa.”
Giọng anh trầm. Đều. Như mặt hồ không gió.
“Tôi đã nghĩ về những gì cô nói tối qua. Về việc cô không đứng về phe nào. Về việc cô chọn công bằng thay vì trả thù.”
Anh dừng tay xoay nhẫn.
“Tôi không biết công bằng là gì. Nhưng tôi biết tôi đã sai khi dùng cô.”
Hạ Noãn Dương không nói gì. Cô cúi xuống nhìn bản hợp đồng lần nữa. Ngón tay lướt trên mép giấy.
“Anh ký rồi.”
“Ký rồi.”
“Chỉ cần tôi ký nữa là xong.”
“Phải.”
Cô gập bản hợp đồng lại. Để xuống bàn.
“Tôi không ký.”
Lăng Triều Vũ ngước mắt lên. Lần đầu tiên kể từ khi cô bước vào.
“Tại sao?”
“Vì tôi không muốn nhận tự do từ tay anh.”
Cô đứng dậy.
“Tôi sẽ tự giành lấy nó.”
Quay lưng.
Bước về phía cửa.
“Hạ Noãn Dương.”
Giọng anh gọi tên cô. Lần đầu tiên không phải “cô Hạ”.
Cô dừng lại. Không quay đầu.
“Tôi không xin cô tha thứ. Tôi chỉ muốn cô biết… lần đầu tiên trong đời, tôi muốn cho đi thứ gì đó mà không cần nhận lại.”
Cô im lặng ba giây.
Rồi đẩy cửa bước ra.
*
Trên taxi về nhà, cô mở điện thoại.
Một tin nhắn mới từ số của Cố Ngôn Sâm.
Không phải gửi cho cô.
Là ảnh chụp màn hình một đoạn chat mà Lâm Hiểu Đồng vừa gửi cho cô: tin nhắn của Cố Ngôn Sâm gửi cho một số lạ.
“Phải nhanh tay hơn cô ta. Chuẩn bị sẵn bản thảo đính chính giả. Ngày mai, trước khi cô ta ra tay, chúng ta sẽ tung tin cô ta là kẻ lừa đảo, ăn cắp tài liệu của Lăng thị.”
Dưới cùng là dòng trả lời từ số kia:
“Đã rõ. Sẽ làm.”
Hạ Noãn Dương tắt màn hình.
Nhìn ra cửa kính taxi.
Bóng cô hắt lên mặt kính. Một bóng. Một người.
Cô không cười. Không khóc. Không nói gì.
Chỉ lặng lẽ mở cuốn sổ tay. Lật đến trang trắng cuối cùng. Và viết.
“Ngày mai, ván bài lật ngửa.”
Cô gập sổ.
Tiếng da cọ vào nhau khô khốc giữa không gian chật hẹp của chiếc xe đang lao vun vút trong đêm.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện