Chương 11/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Cánh cửa phòng họp nhỏ bật mở thêm một lần nữa. Ánh sáng trắng từ hành lang lùa vào, cắt ngang bóng tối đã ngả màu tro trong căn phòng không cửa sổ. Hạ Noãn Dương bước vào. Trên tay cô chỉ có một tờ giấy trắng, nếp gấp sắc như lưỡi dao.
Không khí vẫn đặc quánh như lúc cô rời đi mười lăm phút trước. Ba ly nước trên bàn vẫn đầy, mặt nước phẳng lặng đến mức phản chiếu cả ánh đèn huỳnh quang đang rít nhẹ trên trần. Những mảnh nhựa đen của con tốt vỡ vẫn nằm im lìm giữa bàn cờ bỏ dở.
Cố Ngôn Sâm vẫn ngồi đó. Lưng còng hẳn xuống, khuỷu tay chống trên đầu gối, hai tay đan vào nhau siết chặt đến trắng bệch. Mảnh cà vạt rách nằm dưới chân anh như một con rắn chết. Vai anh run lên bần bật – thứ run không phải vì lạnh.
Lăng Triều Vũ vẫn đứng bên khung cửa sổ giả. Ngón trỏ anh vẫn xoay chiếc nhẫn bạc, nhưng nhịp xoay chậm hơn rất nhiều, gần như dừng lại sau mỗi vòng. Ánh mắt anh đặt lên tấm lưng Cố Ngôn Sâm mà như nhìn xuyên qua nó.
Hạ Noãn Dương dừng lại cạnh bàn. Không ngồi. Cô đặt tờ giấy xuống trước mặt Cố Ngôn Sâm, ngay trên vệt nước đọng từ một trong ba ly. Mặt giấy thấm ẩm, loang ra một quầng mờ.
“Bản đính chính.” Giọng cô khô và đều. “Công khai mọi chuyện. Và anh từ chức trong vòng hai mươi bốn giờ.”
Cố Ngôn Sâm ngước lên. Đôi mắt đỏ ngầu vằn những tia máu nhỏ. Khóe môi anh giật liên hồi như muốn nói gì đó nhưng cổ họng chỉ phát ra một tiếng nghèn nghẹt. Anh nhìn tờ giấy. Rồi nhìn cô. Rồi lại nhìn những mảnh vỡ của con tốt.
“Anh… thực sự không muốn làm em tổn thương lần nữa.”
Giọt nước mắt đầu tiên rơi. Nó lăn từ khóe mắt trái – bên phía trái tim – chảy dọc gò má hốc hác, rồi rớt xuống tờ giấy đúng vào dòng chữ “Bản đính chính”. Nét chữ nhòe nhoẹt, lan ra như một vết thương đang rỉ nước.
Hạ Noãn Dương không chớp mắt.
“Năm đó… vụ rò rỉ tài liệu…” Cố Ngôn Sâm bật ra từng tiếng một, giọng vỡ nát như đá sỏi cọ vào kính. “Là tôi. Tôi sắp xếp hết. Cần một người gánh tội, cần một kẻ không có tiếng nói, không có chỗ dựa. Tôi chọn em. Vì em tốt. Vì em tin tôi. Vì tôi biết em sẽ không đánh lại.”
Anh cúi gập người, hai tay bám vào mép bàn. Những đốt ngón tay trắng nhởn như xương.
“Tôi định làm lại lần này. Đêm qua… tôi đã soạn sẵn email, chuẩn bị tung tin em là gián điệp hai mang, ăn cắp tài liệu của cả Lăng thị lẫn tòa soạn. Tôi định hủy hoại em trước khi em kịp ra tay. Nhưng…”
Anh ngẩng lên nhìn cô, nước mắt làm nhòa cả gương mặt vốn luôn giữ vẻ lịch lãm. “Nhưng tôi không ngờ em lại là người nhìn thấu tất cả. Không ngờ em không còn là cô bé dễ bị lừa năm xưa.”
Lăng Triều Vũ khẽ nhúc nhích. Chiếc nhẫn bạc trên tay anh ngừng xoay hẳn. Anh nghiêng đầu một góc rất nhỏ – cái nghiêng đầu của kẻ đang nghe một sự thật còn đau hơn cả vết thương của chính mình.
Hạ Noãn Dương rút từ túi áo một cây bút bi. Loại bút rẻ tiền, vỏ nhựa trong suốt, mực xanh đã cạn một nửa. Cô đặt nó nằm ngang trên tờ giấy, song song với vệt nước mắt vừa khô.
“Ký đi.”
Cố Ngôn Sâm run rẩy cầm bút. Ngòi bút chạm mặt giấy, để lại một vệt mực run rẩy đến mức không thể gọi là chữ ký. Anh dừng lại, ngước nhìn cô lần cuối. Ánh mắt cầu xin, van nài, hối lỗi – tất cả trộn vào nhau thành một thứ ánh sáng ẩm ướt.
Cô không nói gì. Chỉ đứng đó, hai tay buông xuôi, gương mặt như mặt nước hồ sâu không đáy.
Anh ký. Nét chữ nhòe nhoẹt, rồi thêm một giọt nước mắt nữa rơi xuống đúng nét cuối cùng, biến con chữ thành một vệt loang không hình thù.
Hạ Noãn Dương cầm tờ giấy lên. Cô gập đôi nó thật cẩn thận, miết mép gấp sắc lại bằng chính ngón tay cái – động tác cô vẫn làm với những cuốn sổ mới mua. Rồi cô cất nó vào túi áo trong, nơi gần ngực nhất.
Cô quay lưng.
“Hạ Noãn Dương.” Giọng Cố Ngôn Sâm khản đặc, gần như là một tiếng nấc. “Anh xin lỗi. Thật lòng.”
Cô dừng lại. Nhưng chỉ một nhịp. Không quay đầu.
“Tôi không cần lời xin lỗi. Tôi cần sự thật.”
Tiếng giày cao gót của cô vang lên đều đặn trên sàn gạch. Cánh cửa mở ra, ánh sáng ùa vào lần nữa. Rồi đóng lại. Căn phòng trở về với thứ yên lặng đặc sệt như nhựa chảy.
Cố Ngôn Sâm gục đầu xuống bàn, vai anh rung lên từng hồi, những tiếng nấc không phát ra được nhốt chặt trong cổ họng.
Lăng Triều Vũ buông tay khỏi chiếc nhẫn. Anh quay người hẳn lại, nhìn về phía cánh cửa đã đóng im ỉm. Lồng ngực anh phập phồng chậm rãi. Rất lâu sau, anh mới cất tiếng – không phải với Cố Ngôn Sâm, cũng không phải với căn phòng trống.
“Một tờ giấy… mà nặng hơn cả ngàn hợp đồng.”
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ của con tốt trong lòng bàn tay, rồi từ từ siết chặt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện