Chương 12/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Gió rít từng cơn, tạt mạnh đến nỗi cô phải bám vào lan can lạnh buốt. Lăng Triều Vũ đứng sau lưng cô, hơi thở nóng phả vào gáy.
Anh không nói gì suốt năm phút đầu tiên.
Hạ Noãn Dương cũng không. Cô để mặc gió thốc vào mặt, tóc mai đập liên hồi vào thái dương. Thành phố bên dưới thu nhỏ thành những ô vuông ánh sáng, xe cộ như mạch máu chảy chậm trong lòng bê tông. Tầng 28 đủ cao để nhìn thấy đường chân trời lởm chởm những tòa nhà chọc trời, và đủ cao để một cú ngã không còn đường quay lại.
"Cô có biết tại sao tôi chọn tầng này làm văn phòng không?"
Giọng Lăng Triều Vũ trầm và đều, gần như bị gió cuốn đi ngay khi vừa thoát khỏi môi.
Cô không quay lại. "Vì anh thích nhìn xuống."
Một khoảng lặng. Rồi tiếng giày da bước thêm một bước trên nền bê tông. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa mét.
"Sai rồi." Anh dừng lại ngay bên phải cô, hai tay đặt lên lan can. Những ngón tay dài, khớp xương rõ ràng, chiếc nhẫn bạc phản chiếu ánh đèn thành phố. "Tôi chọn tầng này vì nó đủ cao để không ai nghe thấy tiếng tôi hét."
Hạ Noãn Dương nghiêng đầu. Lần đầu tiên cô nhìn thẳng vào mắt anh dưới bầu trời không mái che.
Ánh mắt Lăng Triều Vũ không còn sắc lạnh như trong phòng họp. Nó giống như mặt hồ đóng băng vào lúc bình minh – vẫn lạnh, nhưng đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.
"Em gái tôi tên là Lăng Tiểu Điệp." Anh buông từng từ như thả đá xuống giếng sâu. "Nhỏ hơn tôi bảy tuổi. Năm nó mười chín, nó bị chính người thân trong gia tộc bán đứng trong một thương vụ. Không phải vì tiền. Chỉ vì họ không muốn một đứa con gái có cổ phần trong tập đoàn."
Gió đổi chiều. Tóc Hạ Noãn Dương bay ngược về phía trước, che khuất nửa mặt. Cô không gạt đi.
"Họ nói với nó rằng tôi đã đồng ý." Ngón tay Lăng Triều Vũ siết chặt lan can đến trắng bệch. "Rằng chính anh trai nó đã ký vào bản thỏa thuận bán đứng nó. Nó nhảy lầu ngay đêm hôm đó. Từ tầng 22."
"Còn sáu tầng nữa mới tới đây," Hạ Noãn Dương nói khẽ.
Anh bật ra một tiếng cười không vui. "Phải. Sáu tầng. Tôi xây thêm sáu tầng lên trên văn phòng cũ. Mỗi tầng là một năm tôi không ngủ được."
Cô im lặng đếm nhịp thở của anh. Ba nhịp nhanh, một nhịp chậm. Điển hình của người đang cố kiểm soát cơn đau cũ bị bóc vảy.
"Tôi từng định lợi dụng cô." Lăng Triều Vũ xoay người, đối diện hoàn toàn với cô. Gió lùa vào khoảng trống giữa hai người. "Khi phát hiện ra Cố Ngôn Sâm có liên quan đến cô, tôi nghĩ cô sẽ là quân cờ hoàn hảo. Một biên tập viên bình thường, không có background, dễ điều khiển. Tôi định dùng cô để moi thông tin từ hắn, rồi vứt bỏ."
"Tôi biết."
Lông mày anh hơi nhướn lên – một biểu hiện hiếm hoi trên gương mặt vốn ít biến động ấy.
"Tôi biết ngay từ lần đầu gặp anh trong thang máy," cô nói tiếp, giọng đều như kể một sự thật hiển nhiên. "Người như anh không bao giờ mắc kẹt trong thang máy một cách tình cờ. Anh muốn kiểm tra tôi."
Lăng Triều Vũ nhìn cô chằm chằm. Rất lâu. Gió rít qua khe lan can tạo thành những tiếng rít the thé.
"Vậy tại sao cô vẫn nhận lời làm trợ lý?"
"Vì tôi cũng đang kiểm tra anh."
Cô rút cuốn sổ tay từ túi áo trong. Cuốn sổ bìa da trơn, còn thơm mùi thuộc, chưa có lấy một nếp gấp. Cô lật trang đầu tiên – trang duy nhất đã được viết.
"Tôi ghi chép mọi thứ về anh từ ngày đầu tiên." Cô đọc, không cần nhìn vào trang giấy. "Lăng Triều Vũ, 31 tuổi. Thói quen: xoay nhẫn khi suy nghĩ, không bao giờ uống cà phê sau ba giờ chiều, luôn để điều hòa ở 22 độ. Điểm yếu: mất ngủ mãn tính, sợ độ cao nhưng cố chấp chọn văn phòng trên tầng cao nhất. Vết thương: em gái mất do bị phản bội, tự trách mình vì không bảo vệ được. Mục đích ban đầu: lợi dụng tôi để hạ Cố Ngôn Sâm."
Cô gập sổ lại. Tiếng da cọ vào nhau khô khốc.
"Anh thấy không, Lăng tiên sinh. Tôi không phải là người bị theo dõi. Tôi là người theo dõi."
Lăng Triều Vũ không nói gì. Nhưng bàn tay đang siết lan can của anh từ từ buông lỏng. Chiếc nhẫn bạc ngừng xoay.
"Cô biết từ đầu." Đó không phải câu hỏi.
"Biết."
"Và cô vẫn ở lại."
"Vì tôi cần vị trí đó để tiếp cận cả anh lẫn Cố Ngôn Sâm. Cả hai đều có thứ tôi muốn."
"Tự do."
"Tự do." Cô xác nhận. "Và sự thật."
Một cơn gió mạnh bất ngờ quét qua sân thượng. Hạ Noãn Dương hơi loạng choạng, gót giày trượt trên nền bê tông. Lăng Triều Vũ đưa tay ra theo phản xạ – nhưng dừng lại ngay trước khi chạm vào cánh tay cô.
Cô tự mình lấy lại thăng bằng.
"Tôi không cần ai đỡ," cô nói.
"Tôi biết." Anh rụt tay về. "Chính vì thế tôi mới muốn cô ở lại."
Giọng anh đột nhiên thay đổi. Không còn trầm và đều như đọc báo cáo tài chính. Nó trở nên thấp hơn, như thể từng từ bị kéo xuống bởi một trọng lực khác.
"Hạ Noãn Dương." Lần đầu tiên anh gọi tên cô mà không kèm chức danh. "Tôi đã sống bảy năm không ngủ được quá ba tiếng mỗi đêm. Bảy năm không tin bất kỳ ai. Bảy năm nhìn người khác như những quân cờ. Nhưng mỗi lần ở gần cô..."
Anh ngập ngừng. Từ "ngập ngừng" chưa bao giờ tồn tại trong từ điển của Lăng Triều Vũ.
"...tôi thấy bình yên. Không phải vì cô dịu dàng. Mà vì cô không giả tạo. Cô không sợ tôi. Cô không nịnh nọt tôi. Cô nhìn tôi như nhìn một con người."
Hạ Noãn Dương quay mặt về phía thành phố. Đèn đường đã bắt đầu tắt dần. Sắp sáng rồi.
"Anh đang nhầm lẫn giữa bình yên và cảm giác an toàn khi ở gần người không có ý định hại anh," cô nói. "Đó không phải tình cảm. Đó là phản ứng sinh tồn."
"Cô nghĩ tôi không phân biệt được?"
"Tôi nghĩ anh đã quá quen với việc bị phản bội, đến mức bất kỳ ai không phản bội anh đều trở nên đặc biệt."
Lăng Triều Vũ im lặng hồi lâu. Rồi anh bật cười – một tiếng cười thực sự, không châm biếm, không lạnh lẽo. Nó ngắn và khẽ, nhưng đủ để làm anh trông trẻ hơn vài tuổi.
"Cô luôn nói thẳng như vậy sao?"
"Luôn luôn."
"Vậy tôi cũng sẽ nói thẳng." Anh xoay người, đối diện hoàn toàn với cô. Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn một gang tay. "Tôi không muốn cô rời đi. Không phải vì cô là quân cờ. Mà vì lần đầu tiên sau bảy năm, tôi muốn biết cảm giác có một người đứng bên cạnh mà không cần đề phòng là như thế nào."
Hạ Noãn Dương nhìn anh. Gió thổi bay vài sợi tóc dính vào khóe môi cô. Cô không gạt.
"Tôi không ở lại vì bất kỳ ai." Giọng cô rõ ràng, từng chữ như đóng đinh vào không khí. "Tôi cần tự do. Và tự do không phải thứ ai đó có thể trao cho tôi. Tôi phải tự giành lấy."
Cô bước lùi một bước. Rồi quay người, đi về phía thang máy.
Gót giày gõ đều trên bê tông. Một, hai, ba, bốn nhịp.
"Hạ Noãn Dương."
Cô không dừng lại.
"Tôi sẽ đợi."
Tay cô chạm vào nút gọi thang máy. Cánh cửa kim loại trượt mở với tiếng "ding" khô khốc.
"Không phải vì từ bỏ." Giọng Lăng Triều Vũ vọng theo, trầm và rõ đến lạ giữa tiếng gió rít. "Mà vì lần đầu tiên tôi muốn chinh phục một người bằng sự thật."
Cô bước vào thang máy. Xoay người lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau ngay trước khi cánh cửa từ từ khép lại. Lăng Triều Vũ đứng đó, giữa sân thượng lộng gió, tay buông thõng, không còn xoay nhẫn. Gương mặt anh không còn là mặt nạ lạnh lùng của một chủ tịch tập đoàn.
Đó là gương mặt của một người đàn ông vừa đánh mất thứ gì đó – nhưng cũng vừa tìm thấy thứ gì đó.
Cửa thang máy đóng sập.
Hạ Noãn Dương đứng im trong khoang kính. Đèn led hiển thị số tầng nhảy xuống: 27... 26... 25...
Cô rút cuốn sổ tay mới ra. Lật trang thứ hai. Rút bút từ túi áo.
Ngòi bút chạm vào giấy.
Rồi dừng lại.
Cô không viết gì cả. Chỉ đứng đó, bút trên tay, mắt nhìn những con số đang tụt dần.
20... 19... 18...
Ngón tay cô lướt nhẹ lên mép sổ – thói quen cũ mỗi khi suy nghĩ.
15... 14... 13...
Cô gập sổ lại. Không một dòng nào được viết.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Hạ Noãn Dương không biết phải ghi lại điều gì.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện