Chương 13/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Tia flash đầu tiên lóe lên như một nhát dao rạch vào võng mạc.
Hạ Noãn Dương không chớp mắt. Cô ngồi ở hàng ghế thứ ba, bên phải lối đi. Tay đặt trên cuốn sổ tay mới, ngón trỏ lướt nhẹ lên mép bìa da trơn. Lăng Triều Vũ đã mua đúng loại cô thích.
Cả tòa soạn chật cứng. Phóng viên từ hơn ba mươi đầu báo chen chúc trong hội trường vốn chỉ chứa được hai trăm người. Đèn chiếu sáng rực. Camera đỏ đèn phía cuối. Không khí đặc quánh mùi mực in và hơi nóng từ máy móc.
Lâm Hiểu Đồng ngồi cạnh cô, hai tay nắm chặt trong lòng. Móng tay bấm vào mu bàn tay đến trắng bệch.
— "Tớ... tớ không làm được."
Giọng cô ấy run như lá trước gió. Hạ Noãn Dương không quay sang. Ánh mắt cô dán vào bục phát biểu trống rỗng phía trên.
— "Được."
Lâm Hiểu Đồng thở gấp:
— "Nhưng tớ chỉ là... tớ chưa từng..."
— "Cậu từng chụp lén tài liệu mà vẫn sống sót đến hôm nay." Hạ Noãn Dương cắt ngang, giọng đều như mặt hồ tĩnh. "Đứng lên bục còn dễ hơn thế."
Lâm Hiểu Đồng nín bặt.
Cố Ngôn Sâm bước vào từ lối sau. Anh mặc vest xám nhạt, cà vạt thắt chỉnh tề – nhưng lần đầu tiên, nụ cười trên môi anh không hề có. Gương mặt anh hốc hác, mắt đỏ như thiếu ngủ cả tuần. Những ngón tay nắm chặt tập tài liệu run lên từng hồi.
Tiếng rì rầm lan ra như sóng.
Cố Ngôn Sâm bước lên bục. Anh điều chỉnh micro. Tiếng rít ngắn vang lên. Vài phóng viên nhăn mặt.
Anh hắng giọng. Mở tập tài liệu. Rồi ngước lên.
Ánh mắt anh quét qua hàng ghế thứ ba. Chạm vào Hạ Noãn Dương. Cô không gật đầu, không cười, không làm bất cứ dấu hiệu gì. Chỉ nhìn lại anh như nhìn một người xa lạ.
Anh nhắm mắt. Mở ra. Bắt đầu đọc:
— "Tôi, Cố Ngôn Sâm, nguyên Tổng biên tập tòa soạn Báo Vọng, xin công khai thừa nhận hành vi sai trái của mình."
Tiếng máy ảnh bùng lên như pháo tết. Flash trắng xóa.
— "Năm năm trước, tôi đã cố ý đổ tội rò rỉ tài liệu mật cho biên tập viên Hạ Noãn Dương – người vô tội – nhằm bảo vệ vị trí của mình trước áp lực từ hội đồng quản trị."
Tiếng thở gấp từ đâu đó trong hội trường. Một nữ phóng viên há hốc miệng. Nam phóng viên ngồi trước vội giơ điện thoại lên ghi âm.
— "Tôi cũng thừa nhận đã nhiều lần lợi dụng lòng tin của cô Hạ để trục lợi cá nhân, bao gồm việc..."
Cố Ngôn Sâm dừng lại. Yết hầu anh chuyển động dữ dội. Những đường gân trên mu bàn tay nổi lên xanh tím.
— "...bao gồm việc đêm qua đã soạn thảo một thông cáo sai sự thật nhằm hủy hoại danh dự cô ấy, chỉ để giữ ghế."
Hội trường im phăng phắc. Rồi bùng nổ.
Một nam phóng viên đứng bật dậy:
— "Anh Cố! Có áp lực nào từ tập đoàn Lăng thị đằng sau tuyên bố này không?"
Cố Ngôn Sâm lắc đầu:
— "Không. Tôi tự nguyện."
Một nữ phóng viên khác:
— "Cô Hạ có mặt ở đây không? Cô ấy có..."
— "Cô ấy đang ngồi kia."
Cố Ngôn Sâm chỉ tay về phía hàng ghế thứ ba. Mọi ống kính đồng loạt quay ngoặt. Hạ Noãn Dương ngồi im dưới hàng chục ánh đèn. Gương mặt cô bình thản đến mức khiến người ta rùng mình.
— "Tôi..."
Cố Ngôn Sâm cúi đầu. Giọng anh vỡ ra:
— "Tôi xin lỗi cô ấy. Tôi xin lỗi tất cả những ai từng tin tưởng tôi. Và... tôi xin từ chức. Có hiệu lực ngay lập tức."
Anh cúi gập người. Trán gần như chạm vào tài liệu trên bục.
Hội trường im lặng.
Rồi tiếng vỗ tay đầu tiên vang lên. Không phải từ Hạ Noãn Dương. Từ Lâm Hiểu Đồng – yếu ớt, run rẩy, nhưng là người đầu tiên. Sau đó là tiếng vỗ tay thứ hai. Thứ ba. Rồi cả hội trường vỡ òa trong tiếng vỗ tay không ngớt.
Cố Ngôn Sâm đứng thẳng dậy. Nước mắt đàn ông lăn dài trên gương mặt hốc hác. Anh không lau. Anh bước xuống bục, đi về phía hàng ghế thứ ba. Dừng lại trước mặt Hạ Noãn Dương.
Cô không đứng dậy.
Anh cúi xuống, đặt bản đính chính có chữ ký nhòe nhoẹt lên đùi cô. Giọng thều thào:
— "Anh... giữ lời rồi."
Cô cầm tờ giấy lên. Gập làm tư. Nhét vào túi áo.
— "Tôi biết."
Cố Ngôn Sâm quay lưng. Bước về phía cửa. Bóng anh đổ dài trên sàn gạch lạnh. Cánh cửa khép lại sau lưng anh không một tiếng động.
Hạ Noãn Dương đứng dậy.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào cô. Micro trên bục vẫn còn ấm hơi người. Cô bước lên. Đi ngang qua nó. Dừng lại trước mặt Lâm Hiểu Đồng đang run rẩy.
Cô rút micro khỏi chân đế. Nhấc tay Lâm Hiểu Đồng lên. Đặt micro vào lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của bạn.
— "Cô ấy xứng đáng hơn tôi."
Lâm Hiểu Đồng trợn mắt:
— "Noãn..."
Hạ Noãn Dương không để cô ấy nói hết. Quay sang hội trường, giọng vẫn đều, nhưng mỗi từ như đinh đóng vào gỗ:
— "Lâm Hiểu Đồng là người đã phát hiện ra sai phạm trong tòa soạn. Cô ấy từng bị ép làm điều sai trái, nhưng đã chọn đứng về phía sự thật. Tôi đề cử cô ấy làm Tổng biên tập mới của Báo Vọng."
Tiếng xì xào nổi lên.
Một nam phóng viên giơ tay:
— "Nhưng cô Hạ... cô không muốn vị trí đó sao?"
Hạ Noãn Dương không trả lời.
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cuối hội trường:
— "Cô ấy không cần."
Lăng Triều Vũ bước vào từ lối chính. Vest đen. Áo sơ mi trắng, cổ mở một cúc. Anh không đi một mình – phía sau là ba thành viên hội đồng quản trị, tay ôm cặp tài liệu dày. Anh bước thẳng lên bục, không cần mời.
Ánh mắt anh quét qua hội trường một lần. Những tiếng bàn tán tắt ngấm.
— "Từ hôm nay, tập đoàn Lăng thị rút toàn bộ ý định thâu tóm tòa soạn Báo Vọng."
Một cổ đông phía sau há miệng định phản đối, nhưng Lăng Triều Vũ giơ tay ngăn lại. Anh tiếp tục:
— "Báo Vọng sẽ hoạt động độc lập hoàn toàn. Tôi nhắc lại – hoàn toàn. Không ai có quyền can thiệp vào nội dung hay nhân sự của tòa soạn này. Kể cả tôi."
Tiếng vỗ tay lại nổi lên. Lần này to hơn, dài hơn.
Lăng Triều Vũ quay sang Hạ Noãn Dương. Ánh mắt anh dừng trên túi áo cô – nơi bản đính chính vừa được gập lại.
— "Cô Hạ."
Cô ngước lên.
— "Cô còn muốn nói gì không?"
Cô nhìn anh. Rồi nhìn Lâm Hiểu Đồng đang đứng chết trân với micro trên tay. Rồi nhìn hội trường – những gương mặt đang chờ đợi, những ống kính đang chĩa thẳng, những cuốn sổ tay đang mở sẵn.
Cô bước đến bên Lâm Hiểu Đồng. Cầm lấy micro. Một tay đặt lên vai bạn.
— "Báo Vọng từ nay chỉ đưa sự thật."
Cô đặt micro trở lại chân đế. Tiếng "cạch" vang lên khô khốc. Rồi cô bước xuống bục.
Tiếng vỗ tay vang dậy, kéo dài không dứt. Nhưng cô không dừng lại. Không quay đầu. Không vẫy tay chào ai.
Cô đi thẳng về phía lối sau.
Lăng Triều Vũ đứng đó. Ánh mắt anh không còn lạnh lẽo. Không còn là ánh mắt đánh giá một quân cờ. Đó là ánh mắt của một người đàn ông vừa chứng kiến điều mà mình chưa từng thấy trong suốt mười lăm năm thương trường.
Anh lùi sang một bên, nhường lối.
Cô bước qua. Vai áo hai người cách nhau đúng một gang tay.
— "Cô làm tôi bất ngờ."
Giọng anh trầm, chỉ đủ một mình cô nghe.
Cô không dừng bước:
— "Tôi biết."
— "Không phải vì chuyện ở đây."
Cô dừng lại. Xoay nửa người. Chạm ánh mắt anh.
Lăng Triều Vũ khẽ nhếch môi:
— "Vì cô đã dùng cuốn sổ tôi tặng."
Hạ Noãn Dương cúi xuống nhìn túi áo mình. Mép cuốn sổ tay bìa da trơn lộ ra ngoài, nơi cô đã nhét vội bản đính chính. Cô không giấu. Cũng không giải thích.
Cô quay đi. Tiếp tục bước.
Phía sau, tiếng Lâm Hiểu Đồng nghẹn ngào vang lên qua micro:
— "Cảm ơn... cảm ơn mọi người... tôi sẽ... tôi sẽ không phụ lòng tin..."
Tiếng vỗ tay lại bùng lên.
Nhưng Hạ Noãn Dương đã ra đến hành lang. Cửa kính khép lại sau lưng cô, cắt đứt mọi âm thanh. Hành lang vắng tanh. Đèn huỳnh quang rít nhẹ trên trần. Bóng cô đổ dài xuống nền gạch xám.
Tiếng bước chân của Lăng Triều Vũ vang lên phía sau. Không gấp. Không chậm. Khoảng cách không thay đổi.
Cô dừng trước thang máy. Ấn nút. Đèn đỏ sáng lên.
Anh dừng cách cô đúng một sải tay.
Thang máy chưa đến. Cả hai đứng im.
— "Cô định đi đâu?"
— "Về nhà."
— "Rồi sau đó?"
Cô không trả lời ngay. Ngón tay cô lướt nhẹ lên mép sổ một lần nữa. Lần này là vô thức.
— "Ngủ một giấc."
Lăng Triều Vũ bật cười – một tiếng rất khẽ, gần như chỉ là hơi thở nặng hơn bình thường.
— "Tôi cũng định thế."
Cửa thang máy mở ra. Cô bước vào. Xoay người. Ánh mắt hai người chạm nhau lần nữa ngay trước khi cánh cửa từ từ khép lại.
Lăng Triều Vũ đứng ngoài, tay đút túi quần, vai hơi thả lỏng. Đôi mắt anh không còn là mũi đinh. Chúng giống như mặt nước sâu – tĩnh lặng nhưng không còn lạnh.
Anh không nói gì thêm. Chỉ khẽ gật đầu.
Cửa thang máy đóng sập.
Hạ Noãn Dương đứng im trong khoang kính. Rút cuốn sổ tay mới ra. Lật trang thứ ba. Rút bút.
Ngòi bút chạm vào giấy.
Lần này, cô viết.
Dòng đầu tiên: "Hôm nay tôi đã không cần phải ghi nhớ điều gì."
Cô đọc lại. Gạch bỏ.
Viết lại: "Hôm nay tôi để quên một thói quen cũ."
Cô gập sổ lại. Ngước lên nhìn những con số đang tụt dần.
18... 17... 16...
Khóe môi cô giật nhẹ. Không hẳn là cười. Nhưng cũng không còn là nét mặt vô cảm.
Đâu đó giữa hai trạng thái ấy, là một thứ rất giống bình yên.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện