Chương 14/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Ánh đèn flash còn chưa tắt hẳn. Tiếng vỗ tay lẫn tiếng xì xào vẫn râm ran trong hội trường. Hạ Noãn Dương vừa bước xuống bậc thềm sân khấu, tay còn cầm cuốn sổ tay mới mở dở. Mép sổ hằn vết ngón tay cái – dấu hiệu duy nhất cho thấy cô từng siết nhẹ nó khi trao micro cho Lâm Hiểu Đồng.
Cô không quay đầu. Phía sau, Lâm Hiểu Đồng run run đứng vào vị trí, giọng lạc đi những câu cảm ơn. Hạ Noãn Dương chỉ cách lối ra lác đác bóng người vài bước. Lăng Triều Vũ vẫn đứng đó, tay buông thõng, ánh mắt dõi theo cô.
Và rồi màn hình lớn tối sầm.
Không tiếng động báo trước. Không logo tập đoàn. Một tấm ảnh cũ ập xuống giữa không gian sững sờ.
Ảnh màu trầm, ố vàng nơi mép. Một người đàn ông đứng giữa, khuôn mặt vuông, mắt sắc như mũi khoan. Bên trái, một phụ nữ áo dài cổ cao, ôm một bé trai chừng ba tuổi. Bên phải, một phụ nữ khác váy xanh, bế đứa trẻ sơ sinh quấn tã lụa. Dòng chữ trắng dưới chân ảnh: Lăng Khải Sơn – chụp tại tư dinh, mùa thu 1987.
Im lặng tuyệt đối. Rồi tiếng ồn vỡ ra như sóng. Phóng viên giơ máy ảnh lên rào rào. Những tiếng thảng thốt va vào nhau.
Hạ Noãn Dương dừng bước. Hai giây. Rồi cô xoay gót.
Trên sân khấu, Lâm Hiểu Đồng trân trối nhìn lên. Dưới hàng ghế, Cố Ngôn Sâm đóng băng một chỗ, tay đút túi quần đã bất động. Lăng Triều Vũ ngước lên. Những đường nét trên mặt anh chậm rãi cứng lại. Ngón tay cái bên bàn tay trái bắt đầu xoay chiếc nhẫn bạc – động tác cô thuộc đến từng vòng quay.
Một giọng máy, khô khốc, phát ra từ loa: “Lăng Triều Vũ và Cố Ngôn Sâm – con trai của Lăng Khải Sơn. Cùng cha khác mẹ.”
Cả hội trường như có một nhát cắt. Cố Ngôn Sâm bật dậy. Ghế đổ không kịp kêu. Ánh mắt anh găm vào màn hình, rồi dạt vội sang Lăng Triều Vũ. Môi anh mấp máy, không thành tiếng.
Hạ Noãn Dương đứng yên ngoài rìa ánh sáng. Cô không bất ngờ. Những gì ghi trong sổ tay dày cộp từ đêm gặp kẻ đầu tư bí ẩn đã nói hết. “Tiểu Vũ” trên tấm ảnh năm xưa – giờ đây ngửa mặt đối diện với “Ngôn Sâm” đứa trẻ sơ sinh.
Cô bước lên sân khấu. Nhẹ nhàng, như chỉ đi ngang qua một luồng gió. Lâm Hiểu Đồng tự động lùi sang bên, tay run đến mức micro chực rơi. Hạ Noãn Dương cầm lấy, đưa lên. Cô không nhìn đám đông – chỉ nhìn hai người đàn ông đang đứng ở hai đầu căn phòng.
— Mời hai anh lên đây.
Giọng cô đều, không cao thấp. Như mặt nước vào đêm không gió.
Lăng Triều Vũ bước tới trước. Mỗi bước chân nặng như thể sàn gỗ sắp lún. Cố Ngôn Sâm bước sau, cà vạt lệch sang một bên. Anh không chỉnh lại. Trên sân khấu, họ đứng cách nhau ba mét. Khoảng cách đó không chỉ là của vài bước chân.
Hạ Noãn Dương mở sổ tay. Trang giấy đã sờn mép, nét mực xanh đen san sát. Cô lướt ngón tay lên mép sổ, chỉ đúng một giây, rồi bắt đầu đọc – không phải bằng chất giọng thuộc về người buộc tội. Bình thản. Khách quan.
Cô kể về người cha Lăng Khải Sơn – một tay trùm truyền thông thế hệ trước. Cuộc hôn nhân với mẹ Lăng Triều Vũ đổ vỡ lặng lẽ. Mối quan hệ song song với một biên tập viên – mẹ Cố Ngôn Sâm. Bản giấy khai sinh nằm trong két sắt Thụy Sĩ. Và người đã phản bội Lăng Tiểu Điệp năm xưa – không ai khác, chính là người chú ruột bên dòng mẹ, nuôi hận vì bị từ bỏ. Những âm mưu, những đồng lợi ích, những vết dao đâm sau lưng mà cả hai chưa từng biết đều có một cội rễ chung.
Trong lúc cô nói, không ai thở mạnh. Đám đông im phắc. Chỉ có tiếng máy ảnh nhấp như nhịp đập của một sinh thể đang diễn ra cơn sốc.
Lăng Triều Vũ nhìn Cố Ngôn Sâm. Cố Ngôn Sâm nhìn Lăng Triều Vũ. Ánh mắt họ không còn đối đầu – nhưng cũng chưa phải nhìn người thân. Nó là một thứ chấn động đóng băng, một kiểu hoang mang của những kẻ chưa từng được dạy cách nhận ra mình có anh em.
Hạ Noãn Dương gập sổ lại. Tiếng da cọ vào da khô khốc như một câu chấm hết.
— Tất cả những gì cần nói, tôi đã nói. Phần còn lại là của hai anh.
Cô lùi một bước. Rời khỏi tâm ánh sáng.
Và lúc ấy, Lăng Triều Vũ lên tiếng. Lần đầu tiên, giọng trầm đều ấy lạc đi. Không còn sắc lạnh. Không còn tính toán. Nó như một vết rách trên nền im lặng.
— Ngôn Sâm… là em thật sao?
Cố Ngôn Sâm há miệng. Cánh tay đang đút túi chậm chạp buông thõng. Anh nhìn người đàn ông trước mặt – kẻ đã đối đầu mình suốt bao năm, kẻ đã từng toan nghiền nát tòa soạn của anh, kẻ có cùng gò má cao và đôi mắt sâu thẳm giống hệt người trong ảnh. Mồ hôi từ thái dương anh lăn xuống, nhưng tay anh không chỉnh cà vạt. Không còn gì để che giấu.
Hạ Noãn Dương quay lưng bước xuống. Bóng cô đổ dài trên sàn đá cẩm thạch. Phía sau, một tiếng run rẩy cuối cùng đập vào không gian:
— Em… không biết.
Không phải lời nói dối quen thuộc của Cố Ngôn Sâm. Mà là một tiếng vỡ.
Cô không ngoái lại. Nhưng ngón tay cài vào mép sổ tay, siết nhẹ. Lần này, không phải để ghi nhớ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện