Chương 15/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Cô không bước ra ngoài. Cô ngồi xuống góc phòng, mở sổ tay, vẽ một vòng tròn khép kín. “Cuối cùng cũng đến.”
Giọng Cố Ngôn Sâm vỡ ra như thủy tinh. “Em… không biết.”
Lăng Triều Vũ đứng chết trân tại chỗ. Ngón tay thôi xoay chiếc nhẫn bạc. Gương mặt sắc lạnh giờ như mặt nạ sắp nứt, từng đường gân nơi khóe hàm co giật liên hồi.
Không khí trong phòng đặc quánh.
Hạ Noãn Dương vẫn ngồi yên trong góc. Cô không nhìn họ. Ngón trỏ lướt chậm trên mép cuốn sổ tay, vẽ đi vẽ lại một đường tròn trên trang giấy trắng.
Cố Ngôn Sâm đứng cách Lăng Triều Vũ chưa đầy ba mét. Nhưng chưa bao giờ khoảng cách ấy xa đến thế. Bàn tay anh run rẩy buông thõng bên hông. Cà vạt xộc xệch. Tóc rối bời vì bao nhiêu lần vò đầu trong tuyệt vọng. Môi anh mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng không một âm thanh nào phát ra.
Lăng Triều Vũ bước tới một bước. Rồi dừng lại. Ánh mắt anh không rời khỏi người đàn ông trước mặt – kẻ đã từng là đối thủ, là mục tiêu phải nghiền nát trong kế hoạch thâu tóm, là người anh đã âm thầm điều tra từng tấc đời tư. Nhưng bây giờ tất cả những dữ liệu ấy xếp chồng lên bức ảnh gia đình cũ vẫn đang chiếu trên màn hình lớn.
Bức ảnh ấy. Người đàn ông trung niên ngồi giữa – Lăng Khải Sơn, cha anh – hai bên là hai người phụ nữ. Một người thanh tú, ôm một đứa trẻ chừng ba tuổi có đôi mắt sâu thẳm. Người kia dịu dàng, bế một đứa bé sơ sinh còn đỏ hỏn.
Mắt đứa trẻ ba tuổi ấy – chính là mắt anh bây giờ.
Lăng Triều Vũ không nói gì. Chỉ nhìn.
Cố Ngôn Sâm cúi gằm mặt. Vai anh run lên từng đợt. “Tôi… từ nhỏ đã không có cha. Mẹ tôi nói ông ấy chết rồi. Nhưng tôi tìm được tấm ảnh này cách đây ba năm. Và rồi tôi biết…”
Anh ngẩng lên. Mắt đỏ ngầu.
“Biết mình có một người anh.”
Lăng Triều Vũ nhắm mắt. Lồng ngực phập phồng như vừa bị ai đó đấm một cú vào giữa ngực.
“Tại sao không nói?”
Giọng anh khàn đục.
Cố Ngôn Sâm cười nhạt. Nụ cười không tới mắt – nhưng lần này không phải vì giả tạo. Mà vì quá đỗi mệt mỏi.
“Nói thế nào đây? Tôi là kẻ từng hại chết em gái anh. À không… em gái của chúng ta.”
Không khí như đông cứng.
Lăng Triều Vũ mở bừng mắt. Tia máu hằn lên tròng trắng. Bàn tay to lớn của anh siết chặt thành nắm đấm, các khớp xương kêu răng rắc.
Hạ Noãn Dương đứng dậy.
Cô không vội. Bước chân trên sàn đá cẩm thạch đều đều, từng nhịp như kim đồng hồ. Cô tiến vào giữa họ, đặt cuốn sổ tay lên chiếc bàn duy nhất trong phòng.
“Ngồi xuống.”
Cả hai người đàn ông đều sững lại.
“Tôi nói, ngồi xuống.”
Lăng Triều Vũ nhìn cô. Cố Ngôn Sâm cũng nhìn cô. Ánh mắt họ khác nhau – một bên là đau đớn tột cùng, một bên là tuyệt vọng khôn nguôi – nhưng đều có chung một câu hỏi không thốt nên lời.
Hạ Noãn Dương rút ghế. Kéo nó ra trước bàn. Ngồi xuống.
Hai người đàn ông vẫn đứng im.
Cô mở sổ tay. Lật đến một trang đã ghi chép đầy. Ngón tay lướt dọc theo những dòng chữ nhỏ xíu, tỉ mỉ như bản vẽ kỹ thuật.
“Ngày 14 tháng 3. Lăng Triều Vũ mất ngủ đến 4 giờ sáng. Đứng bên cửa sổ tầng 28 suốt 47 phút. Xoay nhẫn 23 lần.”
Lăng Triều Vũ cau mày.
“Ngày 2 tháng 4. Cố Ngôn Sâm mua cà phê đen không đường. Chỉnh cà vạt 6 lần trong 10 phút họp. Khi nhắc đến Lăng thị, tay trái đút túi quần.”
Cố Ngôn Sâm nhắm mắt.
Cô ngẩng lên. Nhìn lần lượt từng người.
“Tôi đã ghi chép mọi thứ về hai anh trong suốt 3 tháng qua. Từ thói quen, điểm yếu, nỗi sợ, đến những đêm mất ngủ và những lần suýt gục ngã. Và tôi nhận ra một điều.”
Cô dừng lại. Gập cuốn sổ.
“Cả hai anh đều chiến đấu với cùng một thứ. Nỗi cô độc.”
Lăng Triều Vũ quay mặt đi. Cổ họng anh chuyển động như nuốt thứ gì đó rất đắng.
“Và cả hai đều không biết rằng người mình căm hận nhất lại là người thân duy nhất còn lại trên đời.”
Cố Ngôn Sâm bước lùi một bước. Vai đập vào tường. Anh trượt dần xuống, lưng cọ vào bức vách lạnh ngắt.
Hạ Noãn Dương đứng lên. Cô tiến về phía Lăng Triều Vũ, đặt cuốn sổ tay vào tay anh.
“Trang cuối cùng.”
Lăng Triều Vũ mở ra. Tay run.
Dòng chữ nắn nót: “Họ không cần đối đầu. Họ cần nhau.”
Anh nhìn cô. Lần đầu tiên, trong mắt vị chủ tịch trẻ tuổi ấy không còn sắc lạnh. Chỉ còn một biển trống rỗng.
“Cô biết từ lúc nào?”
Giọng anh gần như thì thầm.
“Từ tuần thứ hai sau khi tôi nhận lời làm việc ở Lăng thị.” Cô đáp, giọng đều đều. “Người đàn ông lạ mặt đưa tôi tấm ảnh ấy đã đến tìm tôi trước khi tìm các anh. Hắn ta muốn tôi dùng nó để hủy hoại cả hai. Nhưng tôi không làm.”
Cô quay sang Cố Ngôn Sâm, người đã gục hẳn xuống sàn, đầu cúi thấp giữa hai đầu gối.
“Tôi không làm, vì tôi biết cảm giác bị phản bội bởi chính người mình từng tin tưởng. Và tôi sẽ không bao giờ trở thành kẻ gây ra cảm giác ấy cho bất kỳ ai.”
Cố Ngôn Sâm ngẩng lên. Mắt đỏ hoe. Nước mắt lăn dài trên gò má.
“Anh xin lỗi… Noãn Dương…”
“Không cần xin lỗi tôi lúc này.” Cô cắt ngang. “Tôi cần anh nói chuyện với người kia.”
Cô chỉ tay về phía Lăng Triều Vũ.
Căn phòng chìm vào im lặng. Đèn huỳnh quang trên trần vẫn rít lên từng hồi. Nhưng không ai nghe thấy nữa.
Lăng Triều Vũ bước tới.
Một bước. Hai bước. Ba bước.
Anh ngồi xuống. Ngồi hẳn xuống sàn đá lạnh, đối diện với Cố Ngôn Sâm. Khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn là một cánh tay.
“Mẹ tôi mất khi tôi mười ba tuổi.” Lăng Triều Vũ cất tiếng. Giọng khô khốc. “Sau đó, cha tôi lấy người khác. Tôi có một em gái. Lăng Tiểu Điệp.”
Cố Ngôn Sâm không đáp. Nhưng vai anh ngừng run.
“Bà ấy – mẹ kế tôi – đối xử với tôi rất tốt. Nhưng gia tộc không dung được chúng tôi. Họ muốn tôi chết. Tiểu Điệp bị cuốn vào. Năm nó mười bảy tuổi, một kẻ trong họ hàng lừa nó ký vào bản hợp đồng bán cổ phần thừa kế. Nó không biết. Nó chỉ muốn giúp tôi…”
Giọng anh nghẹn lại. Ngón tay siết chặt đầu gối.
“Nó nhảy lầu. Ngay tại tòa nhà này.”
Cố Ngôn Sâm ngước lên. Mặt anh tái nhợt.
“Tôi không biết… Tôi thực sự không biết… Tôi chỉ biết có một vụ tranh chấp cổ phần lớn năm đó. Nhưng tôi chưa từng tham gia…”
“Tôi biết.” Lăng Triều Vũ ngắt lời. “Tôi đã điều tra anh suốt hai năm qua. Anh không liên quan đến cái chết của Tiểu Điệp. Nhưng anh đứng bên phía gia tộc chống lại tôi. Anh là người của bọn họ.”
“Tôi không phải!” Cố Ngôn Sâm bật dậy. Giọng khản đặc. “Tôi chỉ… tôi chỉ muốn sống sót! Tôi không có ai cả! Từ nhỏ mẹ tôi đã bệnh, tôi phải tự bươn chải. Khi gia tộc Lăng tìm đến tôi, họ nói sẽ cho tôi cơ hội. Tôi chỉ muốn có một chỗ đứng…”
Anh ôm mặt. Nước mắt trào ra qua kẽ tay.
“Tôi không biết anh là anh tôi… Tôi chỉ nghĩ anh là một kẻ thừa kế giàu có, sinh ra đã ngậm thìa vàng…”
Lăng Triều Vũ cúi đầu. Vai anh run lên. Run rất nhẹ, như một cơn địa chấn bị kìm nén quá lâu.
Hạ Noãn Dương đứng im bên mép bàn. Cô không nói gì thêm. Nhưng ngón tay cô cài vào mép sổ tay – cuốn sổ vừa bị Lăng Triều Vũ đặt trả lại – và siết chặt đến trắng bệch.
“Anh có biết cảm giác suốt bảy năm không ngủ được một đêm trọn vẹn không?” Lăng Triều Vũ thì thầm. “Mỗi lần nhắm mắt, tôi lại thấy Tiểu Điệp. Nó hỏi tôi tại sao không bảo vệ được nó.”
Cố Ngôn Sâm bò tới. Quỳ trước mặt Lăng Triều Vũ. Tay anh nắm lấy vai người đàn ông ấy.
“Em ở đây rồi.” Anh nói, nước mắt nhỏ xuống vai áo vest đen. “Em không biết mình là em trai anh, nhưng… nhưng em đã luôn ngưỡng mộ anh. Em ghét anh vì anh quá mạnh, vì anh có tất cả những gì em không có. Nhưng em chưa bao giờ muốn anh đau khổ…”
Lăng Triều Vũ từ từ ngước lên.
Ánh mắt họ chạm nhau.
Lần đầu tiên trong suốt bao năm đối đầu, không còn thù hận. Chỉ còn hai con người với cùng một dòng máu, cùng một nỗi đau, cùng một sự cô độc chồng chất qua từng năm tháng.
Lăng Triều Vũ run rẩy đưa tay lên. Đặt lên vai Cố Ngôn Sâm. Rồi siết chặt.
“Tôi… có em trai…”
Giọng anh vỡ tan.
Cố Ngôn Sâm gục đầu vào vai anh. Hai bờ vai rộng run lên.
Không ai nói gì nữa.
Hạ Noãn Dương lặng lẽ thu cuốn sổ tay. Cô nhìn họ một lần cuối – hai người đàn ông kiêu hùng giờ ôm lấy nhau giữa sàn đá lạnh, hai má đều ướt đẫm.
Cô quay đi. Định bước ra cửa.
Nhưng giọng Lăng Triều Vũ níu cô lại.
“Cô Hạ.”
Cô dừng bước. Không quay đầu.
“Cảm ơn cô.”
Cô không đáp. Nhưng khóe môi cô thoáng động. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, không phải là nụ cười nhạt như tự giễu.
Cô đẩy cửa bước ra. Để lại sau lưng tiếng nấc nghẹn ngào của hai người đàn ông trưởng thành. Tiếng của những lớp phòng thủ cuối cùng đổ sập. Tiếng của một điều gì đó rách toạc – nhưng sau vết rách ấy là ánh sáng đầu tiên.
Trong căn phòng trống, Lăng Triều Vũ siết chặt tay em trai. Những ngón tay thon dài đan vào nhau, trắng bệch vì lực siết.
“Đừng rời xa nữa.”
Giọng anh vọng vào hư không.
Cố Ngôn Sâm không trả lời. Nhưng tay anh cũng siết chặt lại.
Rất chặt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện