Chương 16/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Ba ngày sau.
Đại sảnh tầng hai mươi tám của tòa nhà Lăng thị không bày hoa, không có phông nền đỏ. Chỉ có những hàng ghế xếp ngay ngắn, và toàn bộ nhân viên mặc đồng phục chỉnh tề. Ánh sáng trắng từ đèn LED rọi xuống lối đi giữa như một đường ranh giới cắt đôi căn phòng.
Hạ Noãn Dương ngồi ở hàng ghế đầu. Áo sơ mi trắng, quần tây đen, tóc buộc thấp. Không trang điểm. Không biểu cảm.
Trên bàn trước mặt cô, một tập hồ sơ dày đặt ngay ngắn. Bên cạnh là chiếc bút máy màu đen tuyền – thứ cô mua từ ba năm trước trong một lần ghé hiệu sách cũ, chưa từng dùng. Hôm nay cô mang theo. Không giải thích.
Lâm Hiểu Đồng ngồi cách cô hai ghế, thỉnh thoảng liếc sang. Đôi tay cô ấy vẫn còn run nhẹ – dù đã ba ngày kể từ khi được đề cử làm tổng biên tập, cô ấy vẫn chưa quen với vị trí mới.
“Chị Noãn Dương…” Lâm Hiểu Đồng thì thầm.
“Tập trung.” Hạ Noãn Dương không quay đầu. “Hôm nay không phải ngày của tớ.”
Lâm Hiểu Đồng im bặt.
Cánh cửa lớn mở ra. Lăng Triều Vũ bước vào trước. Vest đen, sơ mi trắng, không cà vạt. Mắt anh hơi trũng – dấu hiệu của những đêm mất ngủ triền miên. Nhưng bước chân vẫn vững. Ánh nhìn vẫn sắc.
Phía sau anh, Cố Ngôn Sâm bước theo. Không còn vest bảnh bao như trước. Anh mặc một chiếc áo khoác xám nhạt, cổ áo hơi nhàu. Gương mặt tiều tụy, nhưng ánh mắt không còn lảng tránh. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh nhìn thẳng vào đám đông mà không cần nụ cười giả tạo che chắn.
Cả hội trường đứng dậy. Tiếng giày cọ sàn vang lên lộn xộn rồi tắt lịm.
Lăng Triều Vũ không ra hiệu cho ai ngồi xuống. Anh bước thẳng lên bục, điều chỉnh micro, rồi nhìn xuống hàng ghế đầu tiên – nơi Hạ Noãn Dương vẫn ngồi im, hai tay đặt trên đầu gối.
“Hôm nay,” giọng anh trầm và chậm, “tôi không đọc diễn văn.”
Không khí im phăng phắc.
“Tôi đứng đây để làm một việc mà trước đây tôi chưa từng làm.” Anh dừng một nhịp. Ngón tay vô thức xoay chiếc nhẫn bạc. “Cúi đầu.”
Tiếng xì xào nổi lên rồi tắt ngay khi anh giơ tay.
“Tập đoàn Lăng thị, từ hôm nay, sẽ chuyển nhượng ba mươi phần trăm cổ phần cho cô Hạ Noãn Dương.” Anh nhìn thẳng vào cô. “Không kèm điều kiện. Không ràng buộc. Cô ấy sẽ là đối tác chiến lược độc lập.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Hạ Noãn Dương. Cô không nhúc nhích. Chỉ có ngón tay cái đang lướt nhẹ lên mép cuốn sổ tay đặt trong lòng.
Lăng Triều Vũ bước xuống bục. Anh tiến về phía cô, mỗi bước chân vang lên khô khốc trên sàn đá cẩm thạch. Khi chỉ còn cách cô một mét, anh dừng lại. Cúi người. Lưng cong xuống một góc bốn mươi lăm độ.
Không ai thở.
“Cô Hạ.” Giọng anh không run, nhưng có thứ gì đó vỡ ra trong từng âm tiết. “Cảm ơn cô đã cho tôi cơ hội làm lại từ đầu.”
Hạ Noãn Dương vẫn ngồi. Mắt cô không rời khỏi bóng lưng đang cúi trước mặt mình.
Cố Ngôn Sâm bước lên. Anh không lên bục. Chỉ đứng cạnh Lăng Triều Vũ, rồi cũng cúi xuống. Thấp hơn. Lưng anh run nhẹ.
“Tôi… không xứng đáng đứng ở vị trí nào cả.” Giọng anh khàn đặc. “Nhưng nếu cô cho phép, tôi xin được làm một biên tập viên thường. Dưới quyền cô.”
Im lặng kéo dài.
Mười giây.
Hai mươi giây.
Hạ Noãn Dương đứng dậy. Cô không đỡ ai dậy. Không chạm vào ai. Chỉ cầm tập hồ sơ trên bàn lên, rút chiếc bút máy, mở nắp. Tiếng “cạch” vang lên sắc gọn.
Cô đặt bút xuống trang cuối cùng của hợp đồng. Nét mực đen chảy ra đều đặn. Cô ký. Một nét. Dứt khoát.
Rồi cô gập tập hồ sơ lại, nhìn xuống hai người đàn ông vẫn đang cúi đầu trước mình.
“Đứng thẳng lên.”
Cả hai khựng lại.
“Tôi nói – đứng thẳng lên.”
Lăng Triều Vũ ngước lên trước. Ánh mắt anh chạm vào mắt cô – và điều anh thấy không phải là sự đắc thắng. Chỉ là bình thản. Như mặt hồ không gió.
Cố Ngôn Sâm cũng từ từ ngẩng lên. Mắt anh đỏ hoe.
Hạ Noãn Dương nhìn họ, rồi nhìn ra toàn bộ nhân viên trong hội trường. Giọng cô đều đều, không cao không thấp:
“Tôi không cần cái cúi đầu.”
Cô dừng một nhịp.
“Tôi muốn các anh đứng thẳng. Và làm lại từ đầu.”
Cô đặt tập hồ sơ xuống bàn. Chiếc bút máy vẫn nằm trên trang giấy vừa ký. Mực còn ướt.
“Cổ phần tôi nhận. Nhưng không phải để nắm quyền.” Cô quay sang Lăng Triều Vũ. “Tôi sẽ dùng nó để xây dựng một quỹ hỗ trợ nhà báo độc lập. Những người bị đe dọa vì đưa sự thật.”
Lăng Triều Vũ không nói gì. Nhưng khoé môi anh thoáng động.
“Còn anh.” Cô nhìn Cố Ngôn Sâm. “Anh muốn làm biên tập viên thường. Được.”
Cố Ngôn Sâm nuốt khan.
“Nhưng anh sẽ bắt đầu từ vị trí thấp nhất. Thực tập sinh. Lương ba nghìn tệ một tháng. Làm việc dưới quyền Lâm Hiểu Đồng.”
Lâm Hiểu Đồng giật bắn, suýt đánh rơi tập tài liệu trên tay.
Cố Ngôn Sâm nhắm mắt. Hơi thở anh run lên. Nhưng khi mở mắt ra, anh gật đầu. Một cái gật thật chậm. Thật sâu.
“Tôi đồng ý.”
Hạ Noãn Dương cầm cuốn sổ tay lên. Cô lướt ngón tay lên mép sổ – thói quen cũ mỗi khi suy nghĩ. Rồi cô cất nó vào túi áo.
“Vậy được rồi.”
Cô quay lưng, định bước về phía cửa.
“Cô Hạ.”
Giọng Lăng Triều Vũ níu cô lại. Không phải giọng của chủ tịch tập đoàn. Mà là giọng của một người đàn ông vừa đánh mất thứ gì đó.
Cô dừng bước. Không quay đầu.
“Cô có bao giờ tha thứ cho tôi không?”
Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí. Cả hội trường như nín thở.
Hạ Noãn Dương xoay người lại. Cô nhìn anh – thực sự nhìn, không phòng bị, không che chắn. Lần đầu tiên, ánh mắt cô không còn là bức tường kính dày ngăn cách.
“Tôi tha thứ cho chính mình trước đã.”
Cô nói khẽ. Nhưng từng từ rơi xuống như những viên sỏi ném vào mặt hồ tĩnh lặng.
“Khi tôi thực sự buông bỏ được những gì đã qua – khi tôi không còn mơ thấy những đêm bị phản bội – khi tôi có thể cầm cuốn sổ tay cũ lên mà không thấy tay mình run…”
Cô dừng lại. Hít một hơi thật sâu.
“…thì lúc đó, tôi sẽ tha thứ cho anh.”
Lăng Triều Vũ đứng im. Bàn tay đang xoay nhẫn dừng hẳn.
Cố Ngôn Sâm cúi đầu. Vai anh run lên.
Hạ Noãn Dương quay đi. Lần này, cô bước thật chậm về phía cửa. Tiếng giày cao gót vang lên đều đặn trên sàn đá.
Ngay trước khi đẩy cửa, cô dừng lại. Không quay đầu, nhưng giọng cô vọng lại:
“Nhưng anh biết không…”
Cô nghiêng đầu một chút. Ánh sáng từ đèn LED hắt lên gương mặt cô, soi rõ một đường nét rất nhẹ – thứ gì đó gần như là mỉm cười.
“Tối qua tôi không mơ thấy ác mộng.”
Cửa mở. Cửa đóng.
Lăng Triều Vũ đứng đó, giữa đại sảnh đầy người, nhưng ánh mắt anh chỉ dõi theo cánh cửa vừa khép lại. Ngón tay anh từ từ nắm chặt. Không phải vì tức giận. Mà vì một cảm giác kỳ lạ chưa từng có – như thể lần đầu tiên sau hai mươi năm, có ai đó không sợ anh. Không hận anh. Cũng không thương hại anh.
Chỉ đơn giản là nhìn anh như một con người.
Trên bàn, tập hồ sơ vẫn mở. Trang cuối cùng, chữ ký của Hạ Noãn Dương hiện rõ từng nét. Bên cạnh, chiếc bút máy đen tuyền nằm im. Mực trên ngòi bút đã khô.
Nhưng vết mực trên trang giấy thì vẫn còn ướt.
Cố Ngôn Sâm bước đến bên cạnh Lăng Triều Vũ. Anh không nói gì. Chỉ đặt tay lên vai anh trai. Nhẹ thôi. Nhưng Lăng Triều Vũ không hất ra.
Hai người đàn ông đứng cạnh nhau, nhìn về phía cánh cửa đã đóng.
“Cô ấy nói ‘chưa’ tha thứ.” Cố Ngôn Sâm thì thầm. “Nhưng cô ấy nói ‘tối qua không mơ thấy ác mộng’.”
Lăng Triều Vũ không đáp.
Nhưng khoé môi anh nhếch lên – một đường rất nhẹ. Không phải nụ cười của kẻ chiến thắng. Mà là nụ cười của người vừa nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm.
“Tôi biết.”
Anh nói khẽ. Rồi quay người, bước ra khỏi đại sảnh.
Phía sau, toàn bộ nhân viên vẫn đứng im. Không ai dám vỗ tay. Không ai dám lên tiếng. Nhưng trong mắt mỗi người, có thứ gì đó đã thay đổi.
Lâm Hiểu Đồng nhìn theo bóng Hạ Noãn Dương khuất sau cánh cửa. Cô ấy siết chặt tập tài liệu trong tay, rồi lần đầu tiên đứng thẳng lưng – không còn run rẩy.
Ngoài hành lang, Hạ Noãn Dương bước đến thang máy. Cô ấn nút. Cửa mở ra. Cô bước vào, xoay người, nhìn vào tấm gương bên trong.
Đôi mắt trong gương nhìn lại cô.
Không còn phòng bị.
Không còn giấu giếm.
Cô đưa tay rút cuốn sổ tay mới ra – cuốn sổ bìa da trơn mà Lăng Triều Vũ đã tặng. Cô mở trang đầu tiên. Cầm chiếc bút máy vừa ký hợp đồng lên.
Viết một dòng.
“Hôm nay, tôi đã tha thứ cho chính mình.”
Thang máy đi xuống. Những con số nhảy ngược trên màn hình.
28… 27… 26…
Cô gập sổ lại. Ngước lên.
Trong gương, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cô thấy mình mỉm cười.
Không phải nụ cười nhạt như tự giễu.
Mà là nụ cười của một người vừa bước qua bờ vực thẳm – và phía trước, lần đầu tiên, không còn là vực sâu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện