Chương 3/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Lăng Triều Vũ không nhìn vào bất kỳ ai khác. Ánh mắt anh ghim vào cô như mũi đinh, khoé miệng hơi nhếch: “Tôi chỉ muốn cô Hạ.”
Cả phòng họp nín thở.
Hạ Noãn Dương ngồi ở góc xa nhất, cạnh Lâm Hiểu Đồng đang run lẩy bẩy. Cô không cúi đầu, cũng không nhìn thẳng. Ánh mắt cô dừng ở ve áo vest của Lăng Triều Vũ – nơi ghim một chiếc cài bạc hình chữ L. Ngón tay cô lướt nhẹ lên mép sổ, không mở ra.
Lăng Triều Vũ đứng dậy. Ghế da nặng lăn trên sàn gỗ, phát ra tiếng cọt kẹt khô khốc. Anh cao hơn tất cả những người trong phòng ít nhất nửa cái đầu. Vest đen tuyền, không cà vạt, cổ áo sơ mi trắng mở một cúc. Tay phải đeo nhẫn bạc – ngón trỏ.
“Tập đoàn Lăng thị sẽ tái cấu trúc toàn bộ tòa soạn.” Giọng anh đều như nhát dao cắt. “Từ hôm nay, tôi cần một trợ lý đặc biệt.”
Mắt anh lia chậm qua từng gương mặt. Người thì cúi gằm, người thì cười gượng. Chỉ có Hạ Noãn Dương là ngồi im, tay vẫn lướt trên mép sổ.
“Cô Hạ.”
Cô ngước lên.
“Cô sẽ làm trợ lý cho tôi.”
Không phải câu hỏi. Là mệnh lệnh.
Cố Ngôn Sâm đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía bàn họp. Vai anh hơi căng, bàn tay đút trong túi quần bóp chặt đến trắng khớp. Nhưng khi quay lại, mặt anh đã trở về vẻ ấm áp thường ngày.
“Chủ tịch Lăng,” Cố Ngôn Sâm cười, “Hạ Noãn Dương là biên tập viên cứng của tòa soạn. Cô ấy không có kinh nghiệm trợ lý.”
Lăng Triều Vũ không thèm nhìn Cố Ngôn Sâm. Anh vẫn nhìn Hạ Noãn Dương.
“Cô có kinh nghiệm không?”
“Không.”
“Cô có muốn không?”
“Không.”
Cả phòng lại nín thở. Lâm Hiểu Đồng nắm chặt tay Hạ Noãn Dương dưới gầm bàn. Mồ hôi tay cô ta ướt đẫm.
Lăng Triều Vũ không giận. Anh chỉ nhếch môi – nụ cười không vui, không buồn, chỉ đơn thuần là một đường cong lạnh lẽo. Anh bước chậm về phía cuối bàn, nơi Hạ Noãn Dương ngồi.
Tiếng giày da nện lên sàn gỗ. Cộp. Cộp. Cộp.
Anh dừng lại, cách cô một cánh tay. Mùi gỗ đàn hương thoảng nhẹ trong không khí. Ngón tay anh xoay chiếc nhẫn bạc – một vòng, rồi dừng.
“Tôi không hỏi ý kiến cô.”
Giọng anh trầm. Rất trầm. Như thể những từ đó không phát ra từ miệng, mà từ một nơi sâu hơn.
Hạ Noãn Dương đứng dậy. Chậm. Ghế cô lùi ra, không một tiếng động. Cô cầm sổ tay, ôm trước ngực. Mắt cô ngang tầm cà vạt anh – nhưng cô không nhìn lên. Cô nhìn vào khuy áo thứ hai của anh.
“Tôi từ chối.”
Giọng cô đều. Như mặt nước tù.
Lăng Triều Vũ không nói gì. Anh chỉ nhìn cô – ánh mắt như muốn lật từng lớp da thịt để tìm thứ gì đó bên dưới. Rồi anh quay lưng, bước về phía cửa.
“Ngày mai, tám giờ.” Anh dừng lại, tay đặt lên nắm đồng. “Phòng 2801. Lăng thị.”
Cửa đóng.
Cả phòng thở ra. Có người thở hắt, có người đổ sụp xuống ghế. Lâm Hiểu Đồng ôm lấy cánh tay Hạ Noãn Dương, nước mắt lưng tròng: “Sao cậu dám từ chối hắn? Hắn là Lăng Triều Vũ đấy!”
Hạ Noãn Dương không trả lời. Cô nhìn ra cửa kính, nơi bóng Lăng Triều Vũ đã khuất sau hành lang. Ngón tay cô lướt trên mép sổ – một đường, rồi dừng.
Cô không sợ. Cô đang tính.
---
Đêm.
Hạ Noãn Dương ngồi trong căn hộ nhỏ của mình. Đèn bàn chỉ chiếu một vòng sáng vàng vọt lên cuốn sổ tay mở ra trang cuối cùng. Dòng chữ ban chiều vẫn còn đó: “Nhận diện được tôi.”
Cô lật sang trang mới, định viết tiếp.
Chuông cửa reng.
Cô không động đậy.
Chuông lại reng. Lần này dài hơn, dồn dập hơn.
Cô bước ra cửa, mắt nhìn qua lỗ nhỏ. Bên ngoài, Cố Ngôn Sâm đứng dưới ánh đèn hành lang mờ tối. Mặt anh hốc hác, cà vạt lỏng lẻo, tóc rối. Anh ta không mặc vest – chỉ có sơ mi trắng nhàu nát.
Cô mở cửa.
“Vào đi.”
Cố Ngôn Sâm bước vào, không ngồi. Anh đứng giữa phòng khách, tay đút túi quần, chỉnh cà vạt – dù chẳng có cà vạt nào. Ngón tay anh run.
“Em điên rồi.” Giọng anh không còn ấm. Nó khô khốc, như giấy ráp. “Từ chối hắn trước mặt bao nhiêu người. Em muốn chết à?”
Hạ Noãn Dương rót nước, đặt ly lên bàn. Cô không uống.
“Em chỉ từ chối làm trợ lý. Không từ chối làm việc.”
“Em không hiểu.” Cố Ngôn Sâm bước lại gần. “Hắn không cần trợ lý. Hắn cần em. Cụ thể là cần em.”
“Tại sao?”
“Tại vì…” Anh dừng lại. Bàn tay đang chỉnh cà vạt bỗng nắm chặt. “Tại vì hắn biết em thông minh. Hắn muốn lợi dụng em để chống lại anh.”
Hạ Noãn Dương im lặng. Cô nhìn vào mắt Cố Ngôn Sâm – nơi đồng tử đang giãn ra, hơi thở anh phả mùi bạc hà lạnh. Anh đang căng thẳng. Rất căng thẳng.
“Em không phải quân cờ của ai hết.” Cô nói.
Cố Ngôn Sâm cười. Nụ cười không tới mắt. “Em sai rồi. Em là quân cờ. Em đã là quân cờ từ ngày em giúp tôi.”
Anh bước tới, nắm lấy cổ tay cô. Ngón tay anh lạnh, siết chặt. Hơi thở bạc hà phả vào tai cô:
“Em nợ tôi một mạng. Đừng quên.”
Cô không rụt tay lại. Cô nhìn thẳng vào mắt anh – nơi đồng tử vẫn giãn, nhưng lần này không phải vì căng thẳng. Là vì sợ.
“Tôi không quên.” Cô nói, giọng đều. “Anh cũng đừng quên – tôi biết anh sợ cái gì.”
Cố Ngôn Sâm buông tay. Mắt anh nheo lại, đồng tử co rút. Anh lùi một bước, rồi hai bước. Bàn tay lại chỉnh cà vạt không tồn tại.
“Ngày mai em không đến Lăng thị.” Giọng anh trở về vẻ ấm áp giả tạo. “Anh sẽ sắp xếp cho em một vị trí khác. Xa khỏi Lăng Triều Vũ.”
“Tại sao?”
“Tại vì…” Anh dừng ở cửa, quay lại. Ánh đèn hành lang hắt lên nửa mặt anh, nửa còn lại chìm trong bóng tối. “Tại vì hắn sẽ hủy hoại em. Như cách hắn đã hủy hoại tất cả những ai cản đường.”
Cửa đóng sập.
Hạ Noãn Dương đứng im trong phòng khách tối. Cô không bật thêm đèn. Ánh sáng vàng từ đèn bàn chỉ đủ soi bàn tay cô – nơi bốn vết móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, rướm máu.
Cô từ từ mở bàn tay ra. Máu đã khô thành những đường chỉ đỏ, như những vết dao cắt nông. Cô nhìn nó một lúc lâu, rồi rút khăn giấy lau đi. Động tác chậm, đều, như thể cô đã làm việc này hàng trăm lần.
Điện thoại rung.
Tin nhắn từ số lạ:
“Phòng 2801. Tám giờ. Đừng đến muộn.”
Cô không trả lời. Cô tắt điện thoại, mở sổ tay, lật đến trang mới. Dưới ánh đèn vàng vọt, cô viết:
“Cố Ngôn Sâm – sợ Lăng Triều Vũ tìm ra bí mật. Cần tôi để làm lá chắn. Lăng Triều Vũ – muốn tôi làm quân tốt để chống lại Cố. Cả hai đều cần tôi. Nhưng không ai biết tôi cần gì.”
Cô gập sổ.
Ngoài kia, thành phố lên đèn. Những tòa cao ốc sáng rực, trong đó có toà Lăng thị – nơi tầng 28 vẫn sáng đèn.
Cô nhìn về phía đó, ánh mắt không còn là của một quân tốt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện