Chương 5/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Tập tài liệu trên bàn Lăng Triều Vũ dày cộp, màu đỏ gạch của bìa cứng đập vào mắt cô ngay khi Trần Khải kéo ghế mời ngồi. Dòng ghi chú viết tay bằng mực đỏ nằm chéo góc trái: “Hạ Noãn Dương – kiểm tra lại lý lịch. Dấu hiệu che giấu chỉ số IQ.” Nét chữ cứng, gãy, như dao khía vào giấy.
Cô hạ mí mắt, chậm rãi ngồi xuống, không hỏi. Ngón tay lướt nhẹ lên mép sổ tay nhỏ để trong lòng bàn tay, một thói quen cô không định sửa.
Lăng Triều Vũ ngồi đối diện, lưng thẳng như cột đá, tay phải xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ. Ánh mắt anh ta không rời khỏi cô, nhưng cũng không hỏi gì về dòng ghi chú kia. Thay vào đó, anh đẩy về phía cô một xấp hồ sơ.
“Đọc. Phân tích. Trước bốn giờ chiều.”
Cô liếc qua. Hồ sơ tài chính của một công ty con mới mua lại. Số liệu dày đặc. Cô cầm lên, không biểu cảm.
“Tôi cần bàn làm việc.” Giọng cô đều như mặt nước.
Lăng Triều Vũ nhếch môi, ánh mắt vẫn lạnh. Anh ấn nút bàn phím. Trần Khải bước vào, mặt không cảm xúc, dẫn cô ra phòng làm việc riêng cuối hành lang. Căn phòng kính trong suốt, như bể cá. Trên bàn, một máy tính xách tay mới tinh, một cây bút máy, và một tập giấy note trắng.
Hạ Noãn Dương ngồi xuống, mở sổ tay, bắt đầu ghi. Cô không vội mở máy. Cô chép lại từng con số đáng ngờ, từng khoản chi mập mờ, bằng những ký hiệu chỉ mình cô hiểu. Bên ngoài, nhân viên Lăng thị đi lại như những con ong thợ, nhưng không ai dừng lại nhìn vào phòng cô. Sự cô lập có chủ đích.
Đến trưa, cô gửi email báo cáo sơ bộ cho Lăng Triều Vũ. Không một lời thừa. Mười lăm phút sau, Trần Khải xuất hiện, đặt lên bàn cô một tách cà phê đen.
“Chủ tịch dặn: Tốt.”
Cô không uống. Cô nhìn tách cà phê, rồi nhìn ra hành lang. Camera góc trên cùng chớp đèn đỏ liên tục. Cô cúi xuống, ghi thêm vào sổ: Điểm yếu 1: Kiểm soát đến từng chi tiết. Nhưng cũng chính vì thế mà dễ bỏ sót góc tối.
Buổi tối, Hạ Noãn Dương rời Lăng thị lúc tám giờ. Cô không về nhà ngay. Cô rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi có quán cà phê cũ với bảng hiệu gỗ mờ chữ. Cố Ngôn Sâm đã ngồi sẵn trong góc khuất, trước mặt là hai ly trà lài đã nguội. Ánh đèn vàng vọt hắt lên nụ cười ấm áp giả tạo của anh ta.
“Em đến muộn mười phút.” Giọng anh vẫn truyền cảm, như thể chỉ đang quan tâm.
“Tàu điện đông.” Hạ Noãn Dương ngồi xuống, mở sổ tay, đặt bút lên trang giấy trắng. Cố Ngôn Sâm nhìn động tác ấy, mắt hơi nheo lại.
“Hôm nay thế nào? Hắn có làm khó em không?”
Cô lắc đầu. Tay cô bắt đầu viết, nhưng chữ hướng về phía mình, nét nhỏ, nhanh. Cố Ngôn Sâm tưởng cô ghi chép công việc, không hỏi thêm. Thực ra cô đang liệt kê: Cố Ngôn Sâm – điểm yếu: Sợ mất quyền lực. Luôn muốn kiểm soát nhưng thiếu kiên nhẫn. Hay chỉnh cà vạt khi nói dối. Ngay lúc ấy, anh ta đưa tay lên kéo nhẹ nút thắt cà vạt, cười trừ.
“Anh chỉ lo cho em. Đừng để hắn lợi dụng.”
“Cảm ơn anh.” Hạ Noãn Dương ngước lên, khóe môi nhếch nhẹ. “Vậy anh có thông tin gì mới không?”
Cố Ngôn Sâm hạ giọng, kể về một số động thái của Lăng thị mà anh ta đã nghe ngóng được. Cô chăm chú nghe, tay vẫn viết. Nhưng không phải ghi lời anh ta. Cô ghi: Thông tin từ Cố: chưa kiểm chứng, có thể là mồi nhử. Phản ứng khi nhắc đến Lăng: đồng tử giãn nhẹ – dấu hiệu tức giận bị kìm nén.
Khi cô gấp sổ tay lại, Cố Ngôn Sâm nắm nhẹ cổ tay cô qua mặt bàn. Hơi thở mùi bạc hà lạnh toát.
“Nhớ chưa? Em nợ anh một mạng.”
Cô rút tay về, chậm rãi, không giật cục. Giọng cô vẫn đều: “Tôi không quên. Nhưng anh cũng đừng quên: lần này tôi không đi giày của ai cả.”
Cố Ngôn Sâm buông tay, nụ cười trên môi hơi cứng lại. Cô đứng dậy, để lại tờ tiền trả phần mình trên bàn, rồi bước ra khỏi quán. Đêm lạnh ùa vào, nhưng cô không rùng mình.
Ba ngày sau, Hạ Noãn Dương tình cờ ở lại văn phòng muộn. Cô đang kiểm tra lại một bản thảo thì nghe tiếng giày cao gót lộp cộp ngoài hành lang. Qua vách kính mờ, cô thấy bóng Lâm Hiểu Đồng đang cúi người trước máy photocopy ở cuối dãy. Đèn hành lang lúc này đã tắt một nửa, chỉ còn ánh sáng leo lắt từ đèn ngủ. Nhưng camera vẫn quay.
Cô không bước ra ngay. Cô quan sát. Lâm Hiểu Đồng run run rút điện thoại ra, chụp lại từng trang tài liệu, rồi nhét vội vào phong bì. Sau đó, cô ấy gửi tin nhắn, miệng lẩm nhẩm như cầu nguyện.
Hạ Noãn Dương mở cửa, bước ra. Tiếng giày bệt của cô gần như không phát ra âm thanh. Cô đứng ngay sau lưng Lâm Hiểu Đồng, đợi cho đến khi màn hình điện thoại vừa hiện dòng “Đã gửi”, cô mới lên tiếng.
“Tớ biết cậu bị ép.” Giọng cô nhẹ bẫng, như phủ bụi.
Lâm Hiểu Đồng giật nảy mình, suýt đánh rơi điện thoại. Mặt cô ấy tái mét, nước mắt lưng tròng, môi run run không thốt nên lời.
“Nhưng lần sau, đừng để camera hành lang quay được.” Hạ Noãn Dương đưa mắt lên góc trần, nơi đèn đỏ camera vẫn chớp đều. Cô cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt. “Tớ không định vạch mặt cậu. Chỉ muốn cậu sống sót thôi.”
Lâm Hiểu Đồng bật khóc, tay bám vào ống tay áo cô. “Tớ xin lỗi… tớ không còn cách nào khác… Anh ta nói nếu tớ không làm, hợp đồng của tớ sẽ bị hủy… tớ sợ…”
Hạ Noãn Dương gỡ tay cô ấy ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Khóc vô ích. Cứ làm tốt vai trò của cậu đi. Nhưng nhớ: lần sau gửi tài liệu, hãy chọn chỗ không có mắt thần.”
Cô quay đi, bước dọc hành lang. Đằng sau, tiếng nấc của Lâm Hiểu Đồng nhỏ dần, như mưa rơi trong đêm khuya. Hạ Noãn Dương không ngoái lại. Vào phòng riêng, cô mở sổ tay, lật đến trang mới nhất. Dưới những dòng ghi chú về Lăng Triều Vũ và Cố Ngôn Sâm, cô viết thêm: Hiểu Đồng – cờ bị động. Có thể dùng để tung tin giả sau này.
Ngòi bút dừng lại một nhịp, rồi cô gạch chân chữ “tin giả”. Bên ngoài, thành phố lên đèn, và tòa Lăng thị vẫn sáng như một con quái vật khổng lồ không ngủ. Hạ Noãn Dương gập sổ, đứng dậy. Cô nhấn nút gửi một tin nhắn đến số máy của Lăng Triều Vũ, chỉ vỏn vẹn bốn chữ: “Mai tôi cần gặp.”
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện