Chương 6/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Tiếng “bíp” đồng loạt vang lên từ hơn hai trăm máy tính.
Không phải một tiếng. Là cả một bản hợp xướng điện tử kéo dài gần ba giây, quét qua từng dãy bàn như sóng thần. Màn hình của phòng biên tập đồng loạt nháy đen, rồi bừng sáng trở lại với một cửa sổ email được đẩy lên tự động.
Tiêu đề: Phân tích sai lầm chiến lược – Cố Ngôn Sâm.
Dòng chữ đỏ chót trên nền trắng, như máu loang trên giấy.
Cố Ngôn Sâm đứng chết trân trước cửa phòng họp. Tay phải anh ta vẫn đang giữ chặt tập tài liệu vừa định trình bày với ban biên tập. Ngón tay trỏ bên trái vô thức chỉnh cà vạt – một, hai, rồi ba lần. Nụ cười thường trực trên môi biến mất, chỉ còn lại đường viền môi mím chặt đến trắng bệch.
Lâm Hiểu Đồng là người đầu tiên bật ra khỏi ghế. Cô ấy quay sang nhìn Hạ Noãn Dương, mắt mở to hốt hoảng. Hạ Noãn Dương không quay lại. Cô ngồi im, lưng thẳng, hai tay đan trên bàn phím. Màn hình máy cô cũng đang hiển thị email đó. Cô đọc chậm rãi, như thể đang kiểm tra chính tả cho một bài báo bình thường.
Email không dài. Chỉ vỏn vẹn ba đoạn.
Đoạn một: liệt kê bốn sai lầm chiến lược của Cố Ngôn Sâm trong quý gần nhất – từ việc phân bổ ngân sách quảng cáo sai đối tượng, đến việc bỏ qua cơ hội hợp tác với nền tảng số trong khi Lăng thị đang chiếm lĩnh thị trường đó.
Đoạn hai: so sánh từng quyết định của anh ta với số liệu thực tế. Tỷ lệ sụt giảm độc giả. Lượng phát hành tụt dốc. Chi phí vận hành tăng bất thường trong khi doanh thu giảm.
Đoạn ba: chỉ một câu.
“Những sai lầm trên không đến từ năng lực yếu kém. Chúng đến từ việc ưu tiên bảo vệ vị trí cá nhân hơn lợi ích của tòa soạn.”
Không ký tên.
Nhưng cả phòng đều biết ai đã gửi.
—
Ba ngày trước, Lăng Triều Vũ giao cho Hạ Noãn Dương tập hồ sơ dày gần hai trăm trang. Anh ta không nói gì ngoài ba chữ: “Phân tích. Gấp.” Cô nhận tập tài liệu, ngón tay lướt qua mép giấy, không hỏi thêm câu nào. Suốt bốn mươi tám tiếng sau đó, cô gần như không rời khỏi bàn làm việc. Trần Khải – trợ lý riêng của Lăng Triều Vũ – hai lần mang cà phê vào, hai lần thấy cô ngồi cùng một tư thế: lưng thẳng, mắt dán vào màn hình, tay trái lật tài liệu, tay phải ghi chép.
Lần thứ ba, Trần Khải không mang cà phê nữa. Anh ta đứng ngoài cửa kính, quan sát Hạ Noãn Dương qua lớp kính mờ. Cô gái đó không hề tỏ ra mệt mỏi. Không ngáp. Không vươn vai. Không than thở. Như một cỗ máy được lập trình để xử lý dữ liệu.
Nhưng Trần Khải không biết rằng, trong lúc phân tích báo cáo tài chính của Lăng thị, Hạ Noãn Dương đã đồng thời mở một file khác. File đó chứa toàn bộ báo cáo nội bộ của tòa soạn – những tài liệu cô đã sao chép từ máy tính của Cố Ngôn Sâm trong lần ghé văn phòng cũ tuần trước. Cô so sánh từng con số. Từng dòng. Từng quyết định.
Và cô tìm ra những lỗ hổng mà chính Cố Ngôn Sâm còn không nhận ra.
—
Sáng hôm qua, tin đồn bắt đầu lan ra.
Không ai biết ai là người đầu tiên thì thầm câu đó. Nhưng đến giờ nghỉ trưa, cả tòa soạn đều đã nghe: “Hạ Noãn Dương là tình nhân của Lăng Triều Vũ. Cô ta lên giường để đổi lấy vị trí.”
Lời đồn có chi tiết. Rất sống động. Nào là việc cô được gọi vào phòng riêng của Lăng Triều Vũ mỗi đêm. Nào là những món quà đắt tiền được gửi đến bàn làm việc. Nào là lý do thực sự khiến cô từ chối lời đề nghị ban đầu – chỉ là trò làm giá.
Lâm Hiểu Đồng kể lại cho cô nghe với giọng run run, mắt đỏ hoe. Hạ Noãn Dương nghe xong, chỉ “ừ” một tiếng. Rồi cô tiếp tục gõ bàn phím.
“Cậu… cậu không tức sao?” – Lâm Hiểu Đồng hỏi, giọng như sắp khóc.
“Tức.” – Hạ Noãn Dương đáp, mắt vẫn không rời màn hình. – “Nhưng tức không giải quyết được gì.”
Cô biết ai đứng sau tin đồn. Cố Ngôn Sâm không phải loại người chịu ngồi yên khi cảm thấy quyền lực bị đe dọa. Anh ta cần hạ uy tín của cô trước khi cô kịp đứng vững ở Lăng thị. Một đòn phủ đầu kinh điển: bôi nhọ đối thủ bằng tin đồn tình ái – thứ mà phụ nữ trong giới truyền thông luôn khó lòng rũ bỏ.
Nhưng Cố Ngôn Sâm đã quên mất một điều.
Cô không còn là cô gái năm xưa.
—
Email được gửi đi lúc 3 giờ 14 phút sáng.
Lúc đó, Hạ Noãn Dương đang ngồi trong căn hộ nhỏ, bên ngoài cửa sổ là thành phố ngủ yên dưới màn sương mỏng. Cô mặc áo thun trắng, tóc buộc thấp, trước mặt là hai màn hình máy tính sáng rực. Trên bàn, cuốn sổ tay mở ra ở trang viết về Cố Ngôn Sâm. Dòng cuối cùng: “Sợ mất quyền lực. Hay chỉnh cà vạt khi nói dối. Điểm mù: đánh giá thấp người khác.”
Cô đọc lại email lần cuối. Từng câu. Từng chữ. Từng dấu chấm.
Không có một từ nào là xúc phạm. Không có một câu nào mang tính cá nhân. Chỉ là sự thật, được sắp xếp theo cách không thể chối cãi. Cô cố tình không ký tên – không phải vì sợ, mà vì cô muốn người ta tập trung vào nội dung, không phải vào người gửi.
Ngón tay cô lướt trên bàn phím, rồi nhấn “Gửi”.
Màn hình nháy một cái. Dòng chữ “Đã gửi thành công” hiện lên.
Cô gập laptop, đứng dậy, ra ban công đứng nhìn thành phố. Gió đêm thổi qua, lạnh và khô. Cô không cười. Cũng không run. Chỉ đứng đó, hai tay đặt trên lan can, mắt nhìn về phía tòa Lăng thị đang sáng đèn như một con quái vật không bao giờ ngủ.
Cô biết sáng mai, mọi thứ sẽ thay đổi.
—
Và sáng nay, nó đã thay đổi thật.
Cả phòng biên tập chìm trong im lặng tuyệt đối. Tiếng điều hòa rì rầm như tiếng thở của một con thú đang nín. Cố Ngôn Sâm vẫn đứng đó, tay buông thõng tập tài liệu. Một tờ giấy rơi ra, xoáy nhẹ rồi nằm im trên sàn. Không ai cúi xuống nhặt.
Anh ta ngước lên. Ánh mắt quét qua từng gương mặt trong phòng. Cuối cùng dừng lại ở Hạ Noãn Dương.
Cô vẫn ngồi im. Tay vẫn đan trên bàn phím. Mắt vẫn nhìn màn hình.
Nhưng khóe môi cô hơi nhếch – một nụ cười rất nhẹ, như tự giễu, như thỏa mãn, như một lời khẳng định không cần nói ra.
Cố Ngôn Sâm bước về phía cô. Mỗi bước chân nặng như đeo chì. Khi chỉ còn cách cô một mét, anh ta dừng lại. Giọng anh ta không còn ấm như trà nữa. Nó khô khốc, như tiếng gỗ mục vỡ vụn:
“Em làm à?”
Hạ Noãn Dương ngước lên. Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta – điều mà trước đây cô chưa từng làm.
“Anh nghĩ vậy à?”
Bốn chữ. Giọng đều đều. Mặt nước tù.
Cố Ngôn Sâm nắm chặt tay. Đốt ngón tay trắng bệch. Anh ta mở miệng định nói gì đó, nhưng điện thoại trong túi rung lên. Rồi một chiếc nữa. Rồi cả phòng đồng loạt vang lên những tiếng chuông thông báo.
Trên màn hình điện thoại của Lâm Hiểu Đồng, một dòng tin nhắn từ số lạ hiện lên: “Kiểm tra email cá nhân của Cố tổng biên tập. Còn nhiều hơn thế.”
Lâm Hiểu Đồng run rẩy đưa màn hình cho Hạ Noãn Dương xem. Cô liếc qua, rồi quay sang nhìn Cố Ngôn Sâm. Ánh mắt cô không có vẻ chiến thắng. Chỉ có sự bình thản đến lạnh lùng.
“Anh nên về phòng mình. Email tiếp theo sẽ được gửi trong mười phút nữa.”
Cố Ngôn Sâm lùi một bước. Cà vạt anh ta lệch hẳn sang một bên, nhưng lần này anh ta không chỉnh lại. Mặt anh ta cắt không còn giọt máu.
“Em… em không thể…”
“Có thể.” – Hạ Noãn Dương ngắt lời. Cô đứng dậy, cầm sổ tay lên, lướt ngón tay lên mép sổ. – “Anh dạy em bài học về lòng tin năm xưa. Hôm nay em trả lại anh bài học về hậu quả.”
Cô bước qua anh ta, không ngoái lại.
Tiếng giày cao gót vang đều trên sàn gạch. Mọi ánh mắt đổ dồn theo cô. Khi cô đến cửa thang máy, điện thoại trong túi áo rung lên.
Cô rút ra. Màn hình sáng lên một tin nhắn từ số của Lăng Triều Vũ:
“Rất tốt. Nhưng đừng quên cô đang đứng trên lằn ranh.”
Cô đọc xong, không trả lời. Chỉ gập điện thoại lại, bước vào thang máy.
Cửa đóng.
Trên tấm gương bên trong, cô thấy bóng mình – mắt khô, môi mím, tay nắm chặt cuốn sổ tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Cô không run. Nhưng cô biết, từ giây phút này, cô không còn đường lùi.
Lằn ranh đã được vạch ra.
Và cô đang đứng chính giữa nó.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện