Chương 7/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Người đàn ông lạ mặt đặt lên bàn một phong bì dày.
Hạ Noãn Dương không chạm vào ngay. Cô để mặc nó nằm đó, giữa mặt bàn gỗ óc chó bóng loáng của phòng họp riêng tầng 28 Lăng thị. Ngón tay cô lướt nhẹ lên mép sổ tay, ánh mắt quét một đường từ phong bì lên gương mặt người đối diện.
Khoảng năm mươi. Tóc muối tiêu cắt ngắn, vest xám đen may đo vừa vặn, nhưng cổ tay áo hơi sờn – chi tiết nhỏ mà người giàu thực sự không bao giờ bỏ sót. Mắt ông ta đảo liên tục, không phải vì lo lắng, mà vì đang tính toán.
“Cô Hạ.” – giọng ông ta khàn, như người hút thuốc lâu năm. – “Tôi là Chu Thế Bằng. Có lẽ cô chưa nghe tên tôi.”
“Có.” – Hạ Noãn Dương đáp gọn. – “Ông từng là cổ đông lớn thứ ba của Lăng thị. Bị loại khỏi hội đồng quản trị bảy năm trước.”
Chu Thế Bằng chớp mắt. Bàn tay đặt trên đầu gối siết nhẹ.
“Thông tin của cô tốt đấy.”
“Không tốt bằng lý do ông đến đây.” – cô ngả lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau trên mặt bàn. – “Nói đi.”
Chu Thế Bằng đẩy phong bì về phía cô.
“Tôi muốn mua lại cổ phần của cả Lăng thị và tòa soạn Báo Vọng. Tôi biết cô đang giữ vị trí… đặc biệt. Có thể tác động đến cả hai phía.”
Hạ Noãn Dương không mở phong bì. Cô nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Ông nghĩ tôi sẽ phản bội Lăng Triều Vũ vì một phong bì tiền?”
“Không.” – Chu Thế Bằng cười nhạt. – “Tôi nghĩ cô sẽ hợp tác vì cô muốn tự do. Tôi đã theo dõi cô. Cô không thuộc về ai. Cô chỉ đang chờ thời cơ.”
Ngón tay Hạ Noãn Dương dừng lại trên mép sổ.
“Ông theo dõi tôi bao lâu rồi?”
“Đủ lâu để biết cô thông minh hơn những gì cô thể hiện.”
Căn phòng im ắng. Tiếng điều hòa rít nhẹ trên trần. Hạ Noãn Dương chậm rãi kéo phong bì về phía mình. Cô mở nắp, rút ra một tập tài liệu mỏng. Không phải tiền. Không phải hợp đồng.
Ảnh.
Tấm đầu tiên: một tòa nhà cũ, cửa sắt kéo rỉ sét, biển hiệu mờ chữ “Lăng thị Vận tải”.
Tấm thứ hai: một cậu bé khoảng mười hai tuổi, gầy gò, ôm một đứa bé sơ sinh trong tay. Cả hai đều mặc đồ tang màu trắng. Mặt sau tấm ảnh, nét chữ trẻ con run run: “Ngôn Sâm và Tiểu Vũ – mùa hè năm 1999.”
Máu trong người Hạ Noãn Dương chạy chậm lại.
Cô lật tấm ảnh, nhìn kỹ gương mặt cậu bé. Mắt một mí. Sống mũi cao. Nụ cười gượng gạo nhưng ấm lạ. Cố Ngôn Sâm thu nhỏ – không phải vẻ lịch lãm giả tạo bây giờ, mà là một đứa trẻ đang cố làm anh trai trước ống kính.
“Ông lấy tấm này ở đâu?” – giọng cô không cao, nhưng sắc hơn.
Chu Thế Bằng không trả lời ngay. Ông ta rút từ túi áo trong một tấm ảnh khác, đặt chồng lên tấm đầu.
“Trước khi hỏi, cô nên xem nốt cái này.”
Tấm thứ ba: một phụ nữ trẻ, khoảng hai mươi lăm, tóc dài buông ngang vai, đang cười với ai đó ngoài khung hình. Đôi mắt cô ta – to, sâu, đuôi mắt hơi xếch – giống hệt đôi mắt của Hạ Noãn Dương mỗi sáng cô nhìn vào gương. Bên cạnh người phụ nữ, một bàn tay đàn ông đặt trên vai cô. Nhẫn bạc ở ngón trỏ.
Lăng Triều Vũ.
“Đây là ai?” – Hạ Noãn Dương hỏi, nhưng cổ họng cô đã khô lại.
“Lăng Tố Vân.” – Chu Thế Bằng chậm rãi nhả từng chữ. – “Em gái út của Lăng Triều Vũ. Chết năm hai mươi ba tuổi. Tự tử.”
Ông ta dừng một nhịp.
“Sau khi bị chính người thân phản bội trong một thương vụ.”
Hạ Noãn Dương nhìn xuống tấm ảnh. Ngón tay cô lướt qua gương mặt người phụ nữ – cùng đôi mắt ấy, nhưng mềm mại hơn, chưa từng bị tổn thương.
“Người thân đó là ai?”
Chu Thế Bằng cười. Nụ cười không vui.
“Là tôi.”
Không khí trong phòng đặc lại.
“Tôi và cha của Lăng Triều Vũ từng là đối tác. Khi ông ấy mất, tôi được giao giám sát mảng vận tải – mảng yếu nhất của Lăng thị lúc đó. Lăng Tố Vân mới tốt nghiệp, về làm dưới quyền tôi. Con bé thông minh. Nhiệt huyết. Và ngây thơ.” – giọng Chu Thế Bằng trầm xuống. – “Tôi bán lại cổ phần mảng vận tải cho đối thủ với giá rẻ mạt, đổ tội cho con bé làm lộ thông tin. Hội đồng quản trị tin. Lăng Triều Vũ không tin. Nhưng cậu ta không cứu được em gái mình.”
Ông ta ngừng, tay run run rút bao thuốc nhưng không dám châm.
“Lăng Tố Vân nhảy lầu. Để lại thư tuyệt mệnh chỉ bốn chữ: ‘Em không làm.’ Lăng Triều Vũ tìm ra sự thật sau đó ba tháng. Đuổi tôi khỏi tập đoàn. Nhưng không giết tôi. Cậu ta chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt đó – ánh mắt của một người đã chết từ bên trong – và nói: ‘Ông không đáng chết. Ông đáng sống để nhớ.’”
Chu Thế Bằng ngước lên. Mắt ông ta đỏ, nhưng không có nước.
“Tôi đã sống bảy năm để nhớ. Bây giờ tôi muốn quay lại. Và tôi cần cô giúp.”
“Giúp ông mua lại cổ phần để trả thù lần nữa?” – Hạ Noãn Dương hỏi, giọng lạnh tanh.
“Không. Giúp tôi ngăn cậu ta.” – Chu Thế Bằng đột ngột ngả người về trước, hai tay bấu vào mép bàn. – “Lăng Triều Vũ đang làm cùng một sai lầm. Nó đang dùng cô để hủy hoại Cố Ngôn Sâm – và nó không biết Cố Ngôn Sâm là ai.”
Ông ta chỉ vào tấm ảnh đầu tiên.
“Đứa bé trong ảnh – ‘Ngôn Sâm và Tiểu Vũ’ – đó là Cố Ngôn Sâm và Lăng Tố Vân. Họ là anh em ruột cùng mẹ khác cha.”
Tim Hạ Noãn Dương đập mạnh một nhịp.
“Cố Ngôn Sâm là con riêng của mẹ Lăng Triều Vũ. Khi bà ấy tái hôn với cha Lăng, Cố Ngôn Sâm được gửi cho họ hàng nuôi. Hai đứa trẻ lớn lên cách xa nhau, không biết về sự tồn tại của nhau. Chỉ có Lăng Tố Vân – khi vào đại học – vô tình phát hiện ra. Con bé tìm gặp Cố Ngôn Sâm, nhận anh trai. Nhưng chưa kịp nói với Lăng Triều Vũ thì…”
“Thì chết.” – Hạ Noãn Dương nói thay.
Chu Thế Bằng gật đầu.
“Lăng Triều Vũ không biết Cố Ngôn Sâm là anh trai cùng mẹ khác cha của mình. Nó chỉ biết Cố Ngôn Sâm là kẻ đang đối đầu với nó trên thương trường. Và nó đang dùng mọi cách để nghiền nát kẻ đó.”
Hạ Noãn Dương nhìn xuống hai tấm ảnh trên bàn. Một cậu bé ôm em gái sơ sinh. Một người đàn ông trẻ đặt tay lên vai em gái. Cùng một dòng máu. Cùng một nỗi đau.
“Sao ông không nói thẳng với Lăng Triều Vũ?”
“Vì nó sẽ không tin tôi. Nó không tin bất kỳ ai.” – Chu Thế Bằng cười nhạt. – “Nhưng nó sẽ tin cô.”
“Ông chắc không?”
“Tôi đã xem email cô gửi lúc ba giờ sáng. Tôi đã đọc cách cô ép Cố Ngôn Sâm nhận tội. Cô không phải quân tốt. Cô là người chơi duy nhất trên bàn cờ này không bị mù.”
Im lặng.
Hạ Noãn Dương gập sổ tay lại. Tiếng da cọ vào nhau khô khốc.
“Ông muốn tôi làm gì?”
“Nói với Lăng Triều Vũ sự thật. Trước khi nó hủy hoại Cố Ngôn Sâm – và trước khi nó hủy hoại chính mình.”
“Đổi lại?”
“Tôi sẽ rút lui. Vĩnh viễn. Không mua cổ phần, không quay lại Lăng thị. Cô sẽ có tự do mà cô muốn.”
Hạ Noãn Dương đứng dậy. Cô cầm hai tấm ảnh lên, xoay ngang, nhìn lần cuối gương mặt cậu bé ôm em gái sơ sinh.
“Ông nói dối một chỗ.” – cô nói, không nhìn ông ta.
Chu Thế Bằng cứng người.
“Chỗ nào?”
“Ông nói ông muốn ngăn Lăng Triều Vũ. Nhưng thực ra ông muốn cứu chính mình. Vì nếu Lăng Triều Vũ phát hiện ra Cố Ngôn Sâm là anh em ruột của cậu ta, cậu ta sẽ không dừng lại ở việc đuổi ông khỏi tập đoàn nữa. Cậu ta sẽ tìm ông. Và lần này, ánh mắt đó sẽ không tha.”
Cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt Chu Thế Bằng.
“Ông sợ.”
Chu Thế Bằng không đáp. Tay ông ta run lên, lần này không giấu được nữa.
“Đúng.” – giọng ông ta vỡ ra. – “Tôi sợ chết khiếp. Bảy năm qua tôi không ngủ được một đêm trọn vẹn. Tôi thấy con bé trong mơ. Nó đứng trên sân thượng, quay lại nhìn tôi, và hỏi: ‘Chú Thế Bằng, sao chú làm thế?’ Tôi không trả lời được. Tôi không bao giờ trả lời được.”
Ông ta gục đầu xuống bàn, hai vai run lên.
Hạ Noãn Dương nhìn ông ta. Cô không an ủi. Không lại gần. Cô chỉ đứng đó, tay cầm hai tấm ảnh, và chờ.
Sau một lúc lâu, Chu Thế Bằng ngước lên. Mắt ông ta đỏ ngầu, nhưng đã khô trở lại.
“Cô sẽ nói với Lăng Triều Vũ chứ?”
“Tôi sẽ làm điều cần làm.” – Hạ Noãn Dương đáp. – “Nhưng không phải vì ông.”
Cô cầm phong bì, nhét hai tấm ảnh vào, rồi kẹp vào sổ tay.
“Còn tấm ảnh thứ ba – ảnh Lăng Tố Vân bên Lăng Triều Vũ – tôi giữ.”
Chu Thế Bằng há miệng định nói gì đó, nhưng Hạ Noãn Dương đã bước về phía cửa.
“Cô Hạ.” – ông ta gọi với theo, giọng khản đặc. – “Cô có tin tôi không?”
Cô dừng lại, tay đặt lên nắm cửa.
“Không.”
Rồi cô đẩy cửa bước ra, không ngoái lại.
Hành lang tầng 28 dài hun hút. Đèn cảm biến bật sáng từng đoạn theo bước chân cô. Tiếng giày cao gót vang đều trên sàn đá cẩm thạch. Cô đi thẳng về phía thang máy, nhưng không bấm nút xuống. Cô đứng im trước tấm gương bên trong cửa thang máy đang đóng.
Trong gương, cô thấy mình – mắt khô, môi mím, tay ôm cuốn sổ tay ép chặt vào ngực.
Cô rút tấm ảnh thứ ba ra, nhìn lại lần nữa.
Người phụ nữ trẻ có đôi mắt giống hệt cô. Lăng Tố Vân. Cô gái đã chết vì bị chính người mình tin tưởng nhất phản bội.
Giống như cô từng suýt chết.
Giống như cô đã tự cứu mình bằng cách không tin ai nữa.
Hạ Noãn Dương lật mặt sau tấm ảnh. Không có ghi chú gì. Chỉ là một tấm ảnh cũ, mép đã ố vàng, như thể đã được ai đó cầm đi cầm lại rất nhiều lần.
Cô cầm tấm ảnh, giọng khẽ như tự nói với mình:
“Hóa ra các anh đều chung một vết thương.”
Thang máy mở ra. Cô bước vào. Cửa đóng.
Khi thang máy bắt đầu đi xuống, điện thoại trong túi áo cô rung lên. Cô rút ra. Màn hình sáng lên một tin nhắn từ số của Lăng Triều Vũ:
“Tối nay. Sân thượng Lăng thị. Tôi có thứ cần cho cô xem.”
Cô nhìn tin nhắn. Ngón tay cô lướt trên màn hình, định gõ một câu trả lời, nhưng rồi dừng lại.
Cô gập điện thoại, nhét vào túi áo.
Trong gương thang máy, ánh mắt cô lần đầu tiên không còn bình tĩnh. Nó sâu thẳm và nặng nề, như thể vừa nhìn thấy một bóng ma mà cô đã cố quên suốt bảy năm qua.
Bóng ma của lòng tin đã chết.
Và bây giờ, nó đang đòi sống lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện