Chương 8/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Cánh cửa bật mở. Lăng Triều Vũ sừng sững như tượng đá, nước mưa chảy dài trên gương mặt sắc lạnh, không hề có ý che chắn.
Mưa quất vào người anh, áo vest đen ướt đẫm, dính chặt vào vai. Nhưng mắt anh đỏ ngầu, tay nắm chặt tập tài liệu ướt nhòe.
Cô lùi nửa bước theo phản xạ. “Lăng tổng?”
Anh không vào nhà. “Cô định hại tôi thế nào?” Giọng trầm, đều, như phát ra từ lồng ngực.
Cô im lặng, ngón tay lướt trên mép cửa. “Tôi không hiểu.”
Lăng Triều Vũ đưa tập tài liệu ra. Nước mưa làm nhòe một vài chữ, nhưng vẫn đọc được: báo cáo cuộc gặp giữa cô và Cố Ngôn Sâm chiều nay, cùng bản ghi âm vắn tắt.
“Cô tưởng tôi không biết? Cô là quân cờ duy nhất có thể lật bàn. Nhưng tôi không ngờ cô lại đứng về phía hắn.”
Hạ Noãn Dương buông tay khỏi cửa. Cô quay vào nhà, không đóng cửa. “Vào đi. Nếu anh muốn nghe câu trả lời.”
Anh bước vào, nước mưa tạo thành vũng nhỏ trên sàn gỗ. Cô rót một ly nước nóng, đặt lên bàn, rồi ngồi xuống.
“Tôi không đứng về phía ai. Tôi đứng về phía sự thật.” Cô mở cuốn sổ tay, lật đến trang mới nhất. Nét chữ ghi vội: Lăng Tố Vân, phản bội, thương vụ 7 năm trước.
Lăng Triều Vũ nhìn thấy. Sắc mặt anh tối sầm.
“Cô đã biết.”
“Tôi biết.” Cô ngẩng lên. “Và tôi còn biết kẻ phản bội không phải là người ngoài. Chính người thân đã hại em gái anh.”
Không khí đông cứng. Ngón tay Lăng Triều Vũ siết chặt ly nước đến nỗi khớp trắng bệch.
“Ai nói với cô?”
“Chu Thế Bằng.” Cô chậm rãi kể lại cuộc gặp ban sáng, cách cô ép hắn khai ra toàn bộ. “Em gái anh từng tin tưởng một người họ hàng giao phó thương vụ. Người đó đã bán đứng cô ấy để lấy tiền. Cô ấy chết trong tuyệt vọng.”
Mắt Lăng Triều Vũ đỏ hơn. Nhưng anh không khóc. “Cô nghĩ kể ra để tôi thương hại? Hay để dùng nó chống lại tôi?”
“Cả hai.” Cô dựa lưng vào ghế. “Tôi định dùng nó. Nhưng bây giờ tôi đang nói trực tiếp với anh.”
Anh nhìn cô chằm chằm. “Cô đã liên minh với Cố Ngôn Sâm.”
“Đúng. Tôi đã hẹn anh ta chiều nay. Tôi nói tôi có điểm yếu của anh, và đề nghị cùng nhau hạ bệ anh. Anh ta đồng ý.”
“Cô phản bội tôi.”
“Tôi chưa từng thuộc về phe nào để mà phản bội.” Giọng cô đều, nhưng mỗi từ đều sắc. “Anh đã từng coi tôi là quân tốt. Cố Ngôn Sâm cũng thế. Tôi chỉ đang chơi ván cờ của mình.”
Lăng Triều Vũ đứng bật dậy, chiếc ghế đổ xuống. Anh tiến về phía cô. “Cô nghĩ cô có thể chơi với tôi?”
Cô không lùi. “Anh đã mất em gái. Nhưng anh vẫn còn mạng sống, còn tập đoàn, còn cơ hội làm lại. Đừng nói với tôi là không còn gì để mất.”
Anh dừng lại, cách cô một gang tay. Hơi thở nặng nhọc. “Cô thì biết gì? Cô chưa từng bị chính người thân phản bội, đẩy vào vực thẳm.”
“Ai nói thế?” Cô rút từ túi áo tấm ảnh cũ: Lăng Triều Vũ và Lăng Tố Vân. “Tôi từng bị lợi dụng lòng tốt, giống như em gái anh. Nhưng tôi không chết. Tôi sống để đòi lại công bằng. Còn anh, anh chỉ biết trả thù.”
Lăng Triều Vũ giật tấm ảnh, nhìn chằm chằm. Bàn tay anh run rẩy.
“Tại sao cô lại có nó?”
“Chu Thế Bằng đưa. Hắn sợ anh. Hắn muốn tôi giúp hắn thoát.”
“Thoát? Không đời nào.” Anh nhét ảnh vào túi, mắt long lên. “Hắn sẽ phải trả giá.”
“Vậy còn Cố Ngôn Sâm thì sao?” Cô hỏi nhẹ. “Anh định giết anh trai mình à?”
Im lặng tuyệt đối. Tiếng mưa vọng qua cửa sổ khép hờ.
“Cái gì?”
“Cố Ngôn Sâm là anh trai cùng mẹ khác cha của anh. Anh không biết sao? Mẹ anh đã có một đứa con trước khi đến với cha anh. Bà ấy gửi nó đi, rồi sau này quay về cưới cha anh. Cố Ngôn Sâm là đứa trẻ đó.”
Lăng Triều Vũ lùi lại một bước. Gương mặt anh không còn vẻ lạnh lùng, chỉ còn sự bàng hoàng.
“Cô nói dối.”
“Tôi đã kiểm chứng. Đây là bản sao giấy khai sinh gốc, và lời khai của bà vú già trong nhà.” Cô lấy từ sổ tay một tờ giấy gấp, đặt lên bàn. “Hai người đã đối đầu nhau suốt bao năm, mà không biết mình cùng chung dòng máu.”
Anh chậm rãi cầm tờ giấy lên, đọc. Những đường gân trên tay nổi lên. Khi buông xuống, tờ giấy đã nhàu nát.
“Tại sao cô lại cho tôi biết? Nếu cô muốn hại tôi, chỉ cần giữ bí mật này và để chúng tôi tiêu diệt nhau.”
“Bởi vì tôi không muốn trở thành loại người như các anh.” Cô đứng lên, nhìn thẳng vào mắt anh. “Tôi đã từng bị phản bội. Tôi hiểu cảm giác ấy. Nhưng trả thù sẽ không khiến em gái anh sống lại. Cũng như nó không xóa được vết sẹo trong tôi.”
Cô bước về phía cửa sổ, nhìn mưa. “Tôi định dùng thông tin này để đánh gục anh. Nhưng chiều nay, khi tôi ngồi đối diện Cố Ngôn Sâm, tôi thấy trong mắt anh ta cũng là một vực thẳm. Tôi chợt nhận ra, cả ba chúng ta đều là nạn nhân của sự phản bội. Khác nhau ở chỗ, tôi chọn cách sống tiếp, còn các anh chọn cách hủy diệt.”
Quay lại, cô nhìn Lăng Triều Vũ đang đứng bất động. “Vậy nên, tôi không liên minh với ai hết. Tôi sẽ nói ra tất cả sự thật. Anh và Cố Ngôn Sâm, tự quyết định muốn làm người hay làm quái vật.”
Không khí nặng trĩu. Lăng Triều Vũ không nói gì. Anh bước từng bước về phía cô, cho đến khi chỉ còn cách một cánh tay.
Cô lùi một bước, lưng chạm vào thành bàn. Anh tiến một bước. “Tôi không còn gì để mất. Còn cô?”
Hơi thở anh như hòa vào tiếng mưa. Cô nắm chặt cuốn sổ, không trả lời.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện