Chương 3/7 · Lời Hứa Hoa Nhài
Tác giả: Em Sâu
Đêm ấy, tôi không tài nào chợp mắt. Căn phòng làm việc của bố vẫn nguyên mùi giấy cũ và mực tàu. Hộp thép nằm mở toang trên bàn, nhả ra hàng chục tờ biên lai ố vàng. Màn hình laptop hắt ánh sáng xanh lên mặt tôi. Tôi mải miết nhập từng con số, từng ghi chú mờ nhòe vào một bảng tính, rồi viết một đoạn script tự động để dò tìm các luồng tiền. Không khí đặc quánh, chỉ còn tiếng gõ phím lách cách và tiếng thở dài của chính mình.
Đến ba giờ sáng, màn hình bỗng nhấp nháy liên hồi. Script trả về kết quả: một loạt giao dịch ngoằn ngoèo hiện lên như mạng nhện. Tất cả đều khởi nguồn từ một tài khoản mang tên “Quỹ từ thiện Thẩm thị”. Tiền chạy qua bốn lớp trung gian – những công ty ma, những tài khoản không tên – rồi cuối cùng đổ hết về một đích đến duy nhất: Nhà trẻ Phúc An.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ từng dòng. Mỗi giao dịch đều đi kèm một ký hiệu ngắn gọn, lặp đi lặp lại: T.V.C.
T.V.C.
Ba chữ cái khô khốc ấy như một điệp khúc bí ẩn. Tôi lập tức tra cứu danh sách nhân sự của quỹ từ thiện. Không ai có tên viết tắt trùng khớp. Nhưng ruột gan tôi mách bảo, đó là một người phụ nữ. Một người phụ nữ đã âm thầm gắn kết số phận với nơi này suốt gần hai mươi năm.
Tôi chưa kịp xâu chuỗi thêm thì điện thoại trên bàn rung lên giật giật. Một tin nhắn từ số lạ:
“Cô đang động vào thứ không nên động.”
Tôi sững lại, mắt quét quanh căn phòng. Phía ngoài cửa sổ, mưa đêm vẫn rả rích, ngọn đèn đường hắt những vệt sáng lờ mờ. Không một bóng người. Chỉ là cảm giác gáy mình lành lạnh, như có cặp mắt vô hình nào đang dõi theo từ bóng tối. Tôi vuốt dọc cánh tay nổi gai, nhưng không xóa tin nhắn. Thay vào đó, tôi lặng lẽ tắt nguồn máy, úp laptop xuống.
Họ biết tôi đang làm gì.
Nhưng điều đó không thể ngăn tôi dừng lại.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng rõ, tôi xuống bếp. Bà Trương đã ngồi đó, dáng lưng còng bên rổ rau muống, những ngón tay nhăn nheo nhặt từng cọng già. Tiếng dao thớt vẫn đều đều như bao buổi sáng khác, nhưng không khí trong bếp lặng như tờ.
Tôi kéo ghế ngồi xuống cạnh bà.
“Bà ơi.”
Bà ngước lên, đôi mắt đùng đục đã bắt đầu ngấn nước từ khi nào.
“Cháu muốn hỏi bà... về cái đêm bố cháu mất.”
Bàn tay bà run lên, con dao đặt xuống thớt kêu một tiếng “cạch” khô khốc. Bà lặng im giây lát, rồi giọng bà vỡ ra trong tiếng thở dài:
“Đêm ấy, thầy Minh Viễn nhận được một cuộc điện thoại. Tôi chưa từng thấy thầy giận dữ đến thế. Thầy gào lên trong ống nghe: ‘Tôi sẽ tố cáo tất cả!’. Rồi thầy đùng đùng bỏ ra ngoài. Tôi hỏi thầy có chuyện gì, thầy chỉ lắc đầu, bảo tôi đừng lo. Ai mà ngờ... ai mà ngờ sáng hôm sau...”
Bà nghẹn lại, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Tôi nắm lấy tay bà, bàn tay thô ráp lành lạnh. Cổ họng tôi cũng tắc nghẹn, nỗi đau xoáy sâu vào từng thớ thịt.
Bố đã lần ra một bí mật động trời. Và cái giá phải trả là mạng sống.
Tôi vỗ nhẹ lên mu bàn tay bà, giọng khản đặc:
“Bà yên tâm. Cháu sẽ tìm ra sự thật. Cháu thề.”
Buổi trưa, khi bọn trẻ đã say giấc, tôi lặng lẽ trở lại phòng bố. Cánh cửa khép sau lưng nhẹ như một cái thở dài. Tôi mở két sắt, nơi tôi biết bố cất giữ hồ sơ gốc của từng đứa trẻ. Tay tôi lần tìm tập tài liệu mang tên “Đường Tiểu Mãn”, rút ra, run run lật từng trang.
Trang khai sinh.
Ngày tháng năm sinh của con bé đập vào mắt tôi như một nhát búa. Ngày ấy cách đây tám năm. Cũng chính là ngày Thẩm Vân Cẩn qua đời.
Tôi nhìn kỹ con dấu đỏ. Những nét mực hơi nhòe, nét viền không đều – dấu hiệu của một con dấu giả. Tôi đưa tay miết nhẹ, lớp giấy dưới ngón tay như muốn bong ra. Trực giác nghề nghiệp ngày xưa mách bảo tôi, toàn bộ hồ sơ này đều là ngụy tạo.
Ai đã làm ra nó? Và vì sao bố tôi phải che giấu?
Không gian như đặc quánh lại. Một nút thắt trong đầu tôi bất chợt bung ra.
Tiểu Mãn là con gái của Thẩm Vân Cẩn.
Còn bố tôi...
Có thể ông chính là cha ruột của con bé.
Ý nghĩ ấy khiến tôi choáng váng, phải vịn vào thành tủ. Nếu điều đó là sự thật, thì Tiểu Mãn không chỉ là một đứa trẻ vô thừa nhận. Nó là dòng máu của cả hai nhà. Là một bí mật đủ sức khiến nhà họ Thẩm sụp đổ – hoặc điên cuồng che giấu.
Tôi gấp vội tập hồ sơ, nhét trở lại két sắt, ấn nắp thật mạnh đến mức phát ra một tiếng “cạch” vang dội. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.
Nếu nhà họ Thẩm biết được sự tồn tại của con bé, liệu họ sẽ làm gì? Liệu có giống như cách họ đã “xử lý” bố tôi?
Tôi không dám nghĩ tiếp. Nhưng tôi biết một điều: tôi sẽ không bao giờ để Tiểu Mãn bị tổn thương. Dù có phải trả giá gì đi nữa.
Tối hôm ấy, sau khi đã dỗ bọn trẻ ngủ say, tôi ngồi một mình trong phòng làm việc, mở hòm thư điện tử. Những ngón tay tôi gõ trên bàn phím đầy do dự, cuối cùng vẫn soạn ra một dòng ngắn gọn:
“Tôi có thông tin về quỹ từ thiện của anh. Hẹn gặp lúc 11 giờ đêm tại quán Vị Xưa.”
Tôi chọn chế độ mã hóa đầu cuối, rồi nhấn Gửi.
Vừa buông tay khỏi chuột, điện thoại lại rung lên. Lần này là một bức ảnh. Tấm hình chụp rõ mồn một tôi đang ngồi trước laptop, ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, soi rõ nét mặt căng thẳng. Phía dưới bức ảnh là dòng chữ:
“Đừng vùng vẫy. Chúng tôi biết cô đang ở đâu.”
Tôi siết chặt điện thoại, lòng bàn tay ứa mồ hôi. Chúng ở rất gần. Chúng theo dõi từng bước chân tôi. Nhưng tôi không thể dừng.
Tôi khoác chiếc áo mưa mỏng, bước ra ngoài. Không có đường lui.
Quán Vị Xưa nằm hun hút trong một con hẻm nhỏ ở phố cổ, nơi những ngọn đèn vàng vọt đổ bóng xiêu vẹo trên tường rêu. Mưa vẫn bay lất phất. Tôi đẩy cửa bước vào, mùi cà phê cũ phảng phất trong không khí ẩm ướt.
Thẩm Kỳ Châu đã ngồi ở góc khuất trong cùng. Tách cà phê trước mặt anh đã nguội ngắt từ bao giờ. Bộ vest tối màu của anh như hòa lẫn vào bóng tối, chỉ có đôi mắt sáng quắc ngước lên khi tôi đến gần.
Tôi ngồi xuống đối diện, không chào hỏi, chỉ mở laptop, xoay màn hình về phía anh. Mạng lưới giao dịch hiện lên, những mũi tên ngoằn ngoèo đâm chồng chéo.
“Đây là quỹ từ thiện của nhà anh,” tôi nói, giọng khô khốc. “Tiền được rửa qua bốn lớp tài khoản trung gian, rồi tất cả đổ vào Phúc An. Ký hiệu đi kèm mỗi giao dịch – T.V.C.”
Tôi ngước nhìn anh, mắt chạm mắt.
“Tôi nghĩ đó là Thẩm Vân Cẩn, cô ruột của anh.”
Kỳ Châu không chớp mắt. Một khoảng lặng dài trôi qua, chỉ có tiếng mưa rả rích ngoài hiên. Rồi anh cất giọng trầm:
“Cô ấy mất đã tám năm. Vì sinh khó.”
Tôi gật đầu.
“Nhưng người mất rồi không có nghĩa là dấu vết họ để lại cũng biến mất. Có thể bà ấy đang bảo vệ một điều gì đó. Hoặc một ai đó.”
Tôi cố tình nói một cách lấp lửng, tuyệt nhiên không hé nửa lời về Tiểu Mãn. Nhưng dường như anh đã đọc được điều gì đó trong câu chữ.
Một nét căng thẳng thoáng qua sống mũi anh. Kỳ Châu chậm rãi đan hai tay vào nhau.
“Tôi cũng đang điều tra quỹ này,” anh nói. “Từ góc độ nội bộ, tôi gặp rất nhiều trở ngại. Có những thứ bị khóa chặt. Cô có manh mối, tôi có quyền truy cập. Có lẽ chúng ta nên hợp tác.”
Tôi cân nhắc vài giây. Hợp tác với một kẻ mang dòng máu Thẩm gia – giống như đi trên dây. Nhưng một mình tôi sẽ không thể bóc tách hết mọi mắt xích.
“Được,” tôi gật đầu, rồi rút laptop về. “Nhưng tôi có điều kiện. Mọi thông tin phải minh bạch với tôi. Và anh không được tự ý quyết định bất cứ điều gì liên quan đến Phúc An.”
Anh nhếch môi, một nụ cười không rõ ý vị.
“Cô lúc nào cũng đề phòng như vậy sao?”
Tôi không đáp, đứng dậy định rời đi. Nhưng bất ngờ, giọng anh đanh lại:
“Cô còn giấu tôi điều gì, phải không?”
Tôi khựng người. Tim đập hẫng một nhịp. Bàn tay đang cầm laptop siết chặt hơn.
Tôi cố nén nhịp thở, quay mặt đi để anh không nhìn thấy sự dao động.
“Tôi phải về. Bọn trẻ đang đợi.”
Tôi bước nhanh về phía cửa. Nhưng khi tay tôi vừa chạm vào nắm gỗ lạnh ngắt, giọng anh vang lên sau lưng, chậm rãi như một nhát dao cứa:
“Cô ấy mất tám năm trước vì sinh khó. Nhưng tôi chưa từng được nhìn thấy đứa trẻ.”
Thế giới như ngưng đọng.
Tôi dừng bước. Một giây dài như một thế kỷ.
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi không cần quay lại cũng biết ánh mắt anh đang khoan thẳng vào gáy mình. Nhưng tôi vẫn quay đầu, chậm rãi, như bị thôi miên.
Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, tôi thấy trong đáy mắt anh một tia sáng lạnh lẽo, dò xét. Không phải hung hăng, mà là sự thấu suốt đáng sợ.
Anh đã nhìn thấy nỗi hoảng sợ trong tôi. Đã đoán ra tôi đang che giấu một bí mật khủng khiếp.
Tôi không nói gì. Chỉ im lặng kéo cửa bước ra ngoài, để mặc mưa phả vào mặt.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi biết rõ: mọi lớp mặt nạ đã bắt đầu rạn nứt. Và sự thật về Tiểu Mãn – về dòng máu bị chôn giấu kia – không còn có thể ẩn mình thêm được bao lâu.
Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi. Và trong bóng đêm, những sợi tơ vô hình đang dần siết chặt lấy tất cả.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện