Chương 4/7 · Lời Hứa Hoa Nhài
Tác giả: Em Sâu
Câu hỏi vừa thốt ra, tôi đã thấy sắc mặt Kỳ Châu cứng đờ như tượng sáp. Tấm danh thiếp trên tay anh tuột khỏi kẽ ngón tay, rơi lả tả xuống nền gạch. Nhưng anh không cúi nhặt. Đôi mắt anh mở to, nhìn tôi như thể lần đầu tiên anh thực sự thấy tôi—không phải một đối thủ, không phải một đồng minh, mà là một thứ gì đó khủng khiếp hơn.
Thời gian như ngưng đọng. Chỉ có tiếng máy thở đều đều từ phòng cấp cứu vọng ra, mỗi nhịp là một nhát cắt vào lồng ngực.
Tôi không nhớ mình đã rời bệnh viện thế nào. Không nhớ ai đã lái xe, ai đã dìu tôi qua cánh cổng sắt hoen gỉ. Ký ức tan thành những mảnh vỡ sắc lẹm: mùi cồn sát trùng, ánh đèn huỳnh quang trắng xóa, và cái cách Kỳ Châu lặng lẽ ngồi bên ghế phụ suốt quãng đường, không nói một lời.
Khi tôi mở mắt, nắng đã chói chang ngoài cửa sổ. Ánh sáng vàng rực tràn qua khe rèm, rọi lên những bức tường tróc sơn quen thuộc. Phúc An. Tôi vẫn ở đây. Đầu đau như búa bổ, hốc mắt khô rát. Tôi với lấy chiếc điện thoại nứt vỡ trên bàn. Màn hình vẫn sáng, dòng tin nhắn chết tiệt ấy vẫn nằm đó, như một vết dao cứa mãi không lành: "Mày cũng là máu mủ Thẩm gia. Và nó là anh trai mày."
Anh trai.
Hai từ ấy vừa xa lạ vừa nhức nhối. Tôi vò nát tấm chăn trong tay, ép mình hít một hơi thật sâu. Không thể gục ngã lúc này. Tiểu Mãn còn đang nằm trong phòng hồi sức. Những đứa trẻ khác vẫn đang chờ bữa sáng. Và ngôi nhà này vẫn chưa sụp đổ.
Nhưng rồi tiếng chân bà Trương hớt hải ngoài hành lang khiến tim tôi thắt lại.
"Tiểu Ninh!" Bà đẩy cửa, gương mặt nhăn nheo đầy lo lắng. "Có một ông già đến. Mặc vest, đi xe sang lắm. Nói muốn gặp cháu. Hình như... hình như là người họ Thẩm."
Tôi bật dậy, cơn đau đầu như muốn xé toang hộp sọ. Nhưng chân tôi đã tự động bước ra sân, từng bước một đạp lên mặt gạch cũ kỹ. Và tôi thấy ông ta.
Thẩm Chính Đình đứng thẳng giữa sân, áo vest tối màu, gậy chống tay trái, dáng vẻ uy nghiêm đến lạnh lẽo. Ánh mắt ông ta quét qua tôi như quét một hạt bụi. Không chào hỏi, không vòng vo. Giọng nói khô khốc như mảnh sành:
"Ta đến để gặp thằng Kỳ Châu."
Tôi đứng im. Gió sớm thổi qua giàn hoa nhài, vài cánh hoa trắng rơi lả tả trên vai ông ta nhưng ông không hề để ý.
"Bảo nó, nếu còn dính líu vào chuyện này, nó sẽ không bước chân vào Thẩm thị nữa." Ông ta nhìn tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh tựa băng. "Ta cho nó đến trưa."
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm vào da thịt. Nhưng trước khi tôi kịp mở lời, một bóng người đã bước ra từ phía sau.
Kỳ Châu.
Anh xuất hiện từ trong nhà, vai áo sơ mi hơi nhăn, tóc vẫn còn rối. Nhưng lưng anh thẳng, và đôi mắt anh—đôi mắt đã từng lạnh lùng biết bao trong lần gặp đầu tiên—lúc này chỉ còn một nỗi bình thản lạ kỳ. Anh đứng bên cạnh tôi, im lặng nhìn theo chiếc xe sang trọng đang khuất dần sau những tán bàng già.
"Anh đã nghe thấy hết rồi chứ?" Tôi không quay lại, giọng khản đặc.
"Nghe rồi."
Anh bước đến bậc thềm đá, ngồi xuống như thể đó là điều tự nhiên nhất thế gian. Nắng rọi lên gương mặt anh, hắt bóng dài xuống những phiến đá phủ rêu. "Tôi đã quyết định. Tôi sẽ không quay về."
Tôi quay phắt lại, nhíu mày. "Anh biết mình sẽ mất gì chứ? Cả gia tộc, cả cơ ngơi, cả..."
"Thứ quyền lực đó chưa bao giờ thuộc về tôi." Anh cắt lời, giọng trầm và chậm rãi. Rồi anh ngước lên nhìn tôi, và trong đáy mắt sâu hun hút ấy, tôi thấy một thứ ánh sáng lạ—không phải lửa giận, mà là một nỗi nhẹ nhõm như vừa trút bỏ gánh nặng. "Từ nhỏ tôi đã được dạy phải bảo vệ Thẩm gia bằng mọi giá. Nhưng họ chưa bao giờ dạy tôi cách bảo vệ chính mình. Hôm nay, tôi chọn đứng về phía mình. Và phía em."
Tôi không đáp. Lồng ngực nghẹn ứ. Một phần tôi muốn tin anh, một phần tôi vẫn còn hoài nghi. Nhưng trước khi tôi kịp phân định, anh đã đặt lên bậc thềm một tấm danh thiếp ố vàng.
"Tôi tìm thấy cái này trong hộp tài liệu của ông Lương."
Tôi cúi xuống. Nét chữ mực đen đã phai mờ: "Trần Văn Khoa – Kế toán trưởng Quỹ từ thiện Thẩm thị". Bên dưới là một dãy số điện thoại cũ kỹ.
"Trợ lý của tôi vừa tra ra nơi ông ta trú ẩn." Kỳ Châu nói, mắt vẫn dán vào tấm danh thiếp. "Một căn nhà hoang ở ngoại ô. Ông ta đã sống ở đó gần hai mươi năm, từ sau khi quỹ từ thiện bị đóng băng điều tra."
Tôi nhìn anh hồi lâu. Gió lại nổi lên, thổi tung những cánh hoa nhài trắng xóa quấn quanh chân hai chúng tôi. Cuối cùng, tôi gật đầu. "Đi thôi."
---
Cơn mưa ập đến khi xe chúng tôi dừng trước căn nhà hoang. Mái tôn rỉ sét kêu lên những tiếng rên rỉ mỗi khi gió giật. Cỏ dại mọc um tùm che lấp lối vào, và mùi ẩm mốc xộc lên nồng nặc. Kỳ Châu đẩy cánh cửa sắt ọp ẹp, điện thoại bật đèn rọi một vệt sáng yếu ớt vào bên trong.
Trong góc tối, một ông lão gầy gò co ro trên tấm nệm rách. Mái tóc bạc trắng rối bời, đôi mắt mờ đục hốt hoảng ngước lên khi thấy chúng tôi. Ông ta định đứng dậy bỏ chạy, nhưng Kỳ Châu đã nhanh tay đỡ lấy cánh tay khẳng khiu của ông.
"Chú Trần." Giọng Kỳ Châu ôn tồn lạ thường. "Cháu là Thẩm Kỳ Châu, cháu của Thẩm Vân Cẩn. Còn đây là Lương Tố Ninh, con nuôi của Lương Minh Viễn."
Cái tên ấy vừa thốt ra, ông lão khựng lại. Đôi vai run lên bần bật. Ông nhìn chúng tôi thật lâu, như thể tìm kiếm điều gì đó trong bóng tối của ký ức. Rồi ông thở dài, một tiếng thở dài não nề như mang theo sức nặng của hai mươi năm. Ông lảo đảo bước đến chiếc tủ sắt cũ kỹ, run run mở khóa.
"Đây." Ông lôi ra một cuốn sổ cái bìa đã mốc meo. "Cuốn sổ này... tao giữ suốt hai mươi năm. Ghi chép mọi khoản tiền chuyển vào Nhà trẻ Phúc An. Cả những khoản ngoài sổ sách, những khoản không bao giờ được công khai."
Những ngón tay gầy guộc lật từng trang. Mùi giấy cũ và mốc hòa vào không khí lạnh lẽo. Ông dừng lại ở trang cuối, chỉ tay vào một dòng chữ ký. Nét mực tuy đã nhòe, nhưng tôi vẫn nhận ra cái tên ấy—và tim tôi như ngừng đập.
"Thẩm Vân Cẩn." Ông lão nói, giọng run run. "Cô ta không chỉ là người chuyển tiền. Chính cô ta đã ký nhận một đứa trẻ gửi đến đây. Ngày đứa trẻ ấy đến Phúc An, cô ta đã ở đây, đã ôm nó trong tay."
Tiểu Mãn.
Tôi vịn vào tường, móng tay cào vào lớp sơn bong tróc. Kỳ Châu bên cạnh cũng tái mặt, nhưng chưa kịp nói gì, ông lão đã quay sang nhìn tôi. Đôi mắt mờ đục ánh lên một nỗi ái ngại khó tả.
"Cô là Lương Tố Ninh phải không?"
Tôi gật đầu, cổ họng khô cháy.
"Cha ruột của cô... tên là Trần Vĩnh Khang. Một kỹ sư khai thác mỏ." Ông ngừng lại, như phải lấy hết sức lực. "Ông ấy phát hiện ra Thẩm thị xả chất thải độc hại xuống biển. Định làm đơn tố cáo. Nhưng trước khi kịp hành động, bọn họ đã hãm hại ông ấy, dựng chuyện tham ô."
Tôi lảo đảo. Trần Vĩnh Khang. Cái tên chưa từng nghe, nhưng lại khiến toàn thân tôi run rẩy như bị điện giật.
"Và trong phiên tòa đó," ông lão nhắm mắt, như không dám nhìn thẳng vào tôi, "chính Lương Minh Viễn đã đứng ra làm chứng. Chính ông ta... đã buộc tội cha cô."
Không. Không thể nào.
Bố tôi—Lương Minh Viễn—người đàn ông hiền lành, nhân hậu, người đã dạy tôi viết từng nét chữ đầu tiên, người đã bế tôi trên tay những đêm mưa gió—lại là kẻ đã đẩy cha ruột tôi vào tù? Tôi lắc đầu, nước mắt trào ra lúc nào không hay.
"Ông nói dối..." Tôi thì thầm, nhưng chính tôi cũng nghe thấy sự vỡ vụn trong giọng mình.
"Ta không nói dối." Ông lão mở mắt, nhìn tôi bằng tất cả sự thương xót. "Lương Minh Viễn bị ép buộc. Bọn họ dọa sẽ giết Thẩm Vân Cẩn và đứa con trong bụng. Ông ấy không còn đường lui. Về sau, ông ấy nhận nuôi cô, vì ông ấy mang nợ máu với cha cô. Ông ấy muốn chuộc lại lỗi lầm."
Tôi không nghe thêm được gì nữa. Mọi âm thanh như biến mất. Chỉ còn tiếng mưa đập vào mái tôn, và tiếng tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.
Tôi quay người, lao ra ngoài trời mưa.
"Tố Ninh!"
Tiếng Kỳ Châu gọi với theo, nhưng tôi đã chạy băng qua cánh đồng hoang. Mưa xối xả, quất vào mặt, vào tóc, lạnh buốt. Nhưng tôi không cảm thấy gì. Chỉ có một suy nghĩ duy nhất gào thét trong đầu: Tất cả những gì tôi tin tưởng, tất cả những gì tôi coi là mái ấm—đều là một lời nói dối.
"Tố Ninh, đứng lại!"
Kỳ Châu đuổi kịp, nắm lấy cổ tay tôi. Nhưng tôi giật mạnh ra, hét lên như một con thú bị thương: "Đừng chạm vào tôi!"
Anh đứng sững. Mưa ướt đẫm mái tóc đen nhánh, dán chặt vào trán. Đôi mắt anh nhìn tôi, không phải bằng sự thương hại, mà bằng một nỗi đau lặng lẽ như thể chính anh cũng đang chảy máu.
Tôi quay đi, tiếp tục chạy. Chạy như thể có thể chạy khỏi tất cả. Nhưng tôi biết mình chẳng thể chạy đi đâu. Bởi nỗi đau này mọc rễ từ trong tim, từ dòng máu đang chảy trong tôi—dòng máu của một người cha tôi chưa từng biết mặt.
---
Đêm xuống. Cơn mưa đã tạnh. Tôi ngồi dưới giàn hoa nhài, lưng tựa vào thân cây xù xì. Hoa rụng trắng xóa trên mặt đất, thấm ướt vào mái tóc vẫn còn sũng nước. Mùi hương ngọt ngào quen thuộc giờ đây sao mà xa lạ.
Tôi vùi mặt vào hai tay, nước mắt chảy dài. Bao nhiêu năm qua, tôi đã sống trong một giấc mơ. Một giấc mơ mang tên Phúc An, mang tên Lương Minh Viễn, mang tên gia đình. Và giờ giấc mơ ấy vỡ tan, chỉ còn lại những mảnh sắc lẹm đâm vào tim.
Có tiếng bước chân nhẹ nhàng trên cỏ ướt. Kỳ Châu ngồi xuống bên cạnh tôi, im lặng. Anh không cố an ủi, không cố giải thích. Chỉ đơn giản là ngồi đó, để tôi không phải một mình.
Không biết bao lâu sau, tôi lên tiếng, giọng khàn đặc: "Mọi thứ... tại sao lại thành ra thế này?"
Anh không trả lời. Nhưng đôi vai tôi run lên, và không kìm được, tôi tựa đầu vào vai anh. Hơi ấm từ cơ thể anh lan sang, mong manh và dịu dàng. Cánh tay anh khẽ động, như muốn vòng qua lưng tôi, nhưng rồi lại buông xuống. Tôi cũng rời ra, ngồi thẳng lại—tự nhủ lòng mình rằng dù có thế nào, tôi vẫn phải đứng trên đôi chân của chính mình.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh rung lên, phá vỡ màn đêm tĩnh lặng.
Kỳ Châu nghe máy. Sắc mặt anh thay đổi trong tích tắc—nghiêm trọng, căng thẳng, và một nỗi tuyệt vọng không thể che giấu. Tôi nghe thấy tiếng trợ lý văng vẳng qua ống nghe: "Thưa anh, Hội đồng Quản trị vừa phê duyệt ngày khởi công. Ngày mai, đội thi công sẽ đến Phúc An. Ông Thẩm Chính Đình đã ký lệnh cuối cùng."
Kỳ Châu buông điện thoại, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Anh quay sang nhìn tôi. Trong đáy mắt sâu hun hút ấy, tôi thấy một thứ quyết tâm đến đau đớn.
"Lần này, anh sẽ không để em một mình."
Lời thì thầm ấy vang lên trong bóng đêm, mong manh như những cánh hoa nhài đang rơi, nhưng lại nặng ngàn cân. Tôi nhìn anh, tim thắt lại. Không còn là chuyện của riêng tôi, hay riêng anh nữa. Chúng tôi đã cùng rơi vào một vực thẳm, và giờ đây, chỉ có thể cùng nhau tìm đường lên.
Tôi không đáp. Nhưng tôi biết, đêm nay sẽ là đêm cuối cùng Phúc An còn yên bình. Ngày mai, bão tố sẽ ập đến. Và lời hứa của anh, dù có thể chẳng ngăn được điều gì, vẫn là ngọn lửa duy nhất sưởi ấm trái tim tôi giữa cơn mưa tuyệt vọng này.
Xa xa, tiếng còi tàu vọng lại từ cảng Hải Thành, kéo dài như một lời tiễn biệt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện