Chương 5/7 · Lời Hứa Hoa Nhài
Tác giả: Em Sâu
Mưa xối xả từ tờ mờ sáng, như thể ông trời biết hôm nay là ngày gì.
Tôi đứng trước cổng Phúc An, tay trái nắm chặt tay Tiểu Mãn, tay phải giơ điện thoại lên cao. Màn hình đang phát trực tiếp. Hơn ba nghìn người xem và con số vẫn đang tăng. Đây là vũ khí duy nhất của tôi — một mạng lưới dư luận mà tôi đã thức trắng hai đêm để chuẩn bị.
"Mười bảy đứa trẻ đang ở sau lưng tôi. Khu này có giấy phép hoạt động hợp pháp từ mười lăm năm nay. Vậy mà sáng nay, đội thi công kéo đến đòi phá nhà trẻ mà không có một quyết định pháp lý cuối cùng nào."
Giọng tôi khàn đi vì mưa và mất ngủ.
Tiếng máy xúc gầm rú phía sau như lời đe dọa. Tiểu Mãn vừa xuất viện hai ngày, vành tai vẫn in hằn vết máy đo nhịp tim. Con bé siết tay tôi run rẩy. Tôi cúi xuống thì thầm: "Đừng sợ. Cô sẽ không để ai chạm vào nhà mình."
Nhưng trong lòng, một giọng nói khác đang gào thét: Nhà này xây trên xương máu của chính cha ruột mày ư?
Tôi nghiến răng, đẩy cơn chấn động trong lồng ngực xuống thật sâu. Không phải lúc này.
Người đàn ông trong bộ đồ bảo hộ màu cam bước tới, cầm loa hét: "Cô Lương, đây là lệnh giải tỏa hợp lệ. Cô cản trở là vi phạm pháp luật!"
Tôi cười nhạt: "Tôi đang cầm trong tay một đứa trẻ vừa trải qua ca mổ tim. Anh muốn cho máy xúc cán qua trước mặt ba nghìn người đang xem trực tiếp, cứ làm."
Đám đông khu phố cổ kéo ra, đứng thành hàng rào trước cổng. Những khuôn mặt xám xịt vì mưa, nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Bà Trương ở trong đang giữ lũ trẻ, nhưng tiếng khóc vẫn xuyên qua màn mưa, từng tiếng nấc như kim đâm vào tim.
Tôi không lùi bước.
Tôi đã hứa với thầy: "Đừng để bọn trẻ mất nhà." Hôm nay, tôi thà đứng đây đến kiệt sức còn hơn bước sang một bên.
Bỗng Tiểu Mãn kéo tay tôi: "Cô Tố Ninh, chú kia chạy xe nhanh quá."
Tôi quay lại.
Một chiếc xe màu đen lao lên vỉa hè, phanh gấp đến rú lên trong mưa. Cửa bật mở, Thẩm Kỳ Châu lao ra, áo sơ mi trắng ướt sũng dính vào người. Anh hét, giọng xé toạc màn mưa:
"DỰ ÁN BỊ ĐÌNH CHỈ! TẤT CẢ DỪNG LẠI!"
Cả công trường đông cứng.
Máy xúc khựng lại, gầu thép lơ lửng giữa không trung. Đội trưởng đội thi công trợn trắng mắt, chết lặng. Kỳ Châu bước nhanh về phía tôi, dừng lại cách tôi chưa đầy một mét. Anh nhìn tôi chằm chằm, hơi thở gấp gáp: "Em không sao chứ?"
Câu hỏi bình thường, nhưng giọng anh vỡ ra như thể anh vừa chiến đấu với cả một gia tộc để đến được đây. Trên tay anh là một tập hồ sơ ướt nhòe, nhưng dòng dấu đỏ của tòa án vẫn rõ mồn một.
Tôi chợt nhớ lời anh nói tối qua: "Lần này, anh sẽ không để em một mình."
"Anh đến rồi." Tôi buột miệng, rồi vội sửa: "Thẩm tổng đến rồi."
Ánh mắt anh thoáng chút tổn thương. Nhưng anh chỉ gật đầu, quay sang đội thi công, giọng sắc lạnh như mảnh thủy tinh: "Tòa án đã ra lệnh hoãn thi công. Điều tra độc lập về quỹ từ thiện đã được chấp thuận. Các người muốn kiểm tra giấy tờ không?"
Không ai dám phản đối.
Đội trưởng nhìn anh, rồi nhìn đám đông, cuối cùng vẫy tay ra lệnh rút lui. Tiếng máy móc tắt dần, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên những mái tôn cũ kỹ.
Trận chiến tạm lắng.
Tôi kết thúc livestream, tay run rẩy, nhẹ nhõm như một cơn sốt vừa tan. Tôi nhìn anh, định nói lời cảm ơn.
Nhưng điện thoại tôi rung lên.
Một số lạ.
Một video ngắn.
"Em sao vậy?" Kỳ Châu nhíu mày.
Tôi lắc đầu, mở video. Cảnh quay lắc lư như được quay lén. Trong khung hình, một người đàn ông trẻ — Lương Minh Viễn trẻ hơn rất nhiều — đang nói chuyện với một người phụ nữ mang thai. Cô ấy khóc nức nở, tay ôm bụng. Lương Minh Viễn gật đầu, giọng khàn đặc: "Nếu tôi không thể bảo vệ con bé, hãy nói với Tố Ninh... rằng chính tôi đã tố giác cha ruột nó."
Rồi hình ảnh cắt sang một phiên tòa.
Lương Minh Viễn đứng trước vành móng ngựa, tay đặt lên cuốn sổ, tuyên thệ lời khai của mình là đúng sự thật. Và cha ruột tôi — một người đàn ông mà tôi chưa từng gặp mặt — bị còng tay dẫn đi.
Tôi nhận ra cái bóng của cuốn sổ cái trong nhà Trần Văn Khoa — chữ ký của thầy, dòng ngày tháng, tất cả đều khớp.
Màn hình tối sầm.
Điện thoại rơi khỏi tay tôi, vỡ trên mặt bùn.
"Tố Ninh?" Kỳ Châu giơ tay đỡ tôi.
Nhưng tôi lùi lại. Lắc đầu. Nước mắt trộn với nước mưa. Tất cả những gì tôi tin về thầy — người đã nhận nuôi tôi, đã yêu thương tôi, đã dặn tôi "đừng để bọn trẻ mất nhà" — giờ chỉ còn là một vết nứt nham nhở.
Tại sao?
Tại sao thầy lại làm vậy?
Thầy đã xây dựng Phúc An trên tro tàn của chính gia đình tôi sao?
Tôi bỏ chạy vào trong.
Bà Trương gọi với theo, nhưng tôi không nghe. Tôi lao thẳng lên tầng hai, khóa cửa phòng lại. Tiếng bước chân của lũ trẻ dồn dập ngoài hành lang, rồi Tiểu Mãn gõ cửa: "Cô Tố Ninh! Cô ra mở cửa đi mà!"
Tôi không trả lời.
Tôi gục xuống góc phòng tối, ôm chặt đầu gối. Cả căn phòng chỉ còn tiếng mưa đập vào kính và tiếng nấc nghẹn của chính mình. Trong đầu tôi, hình ảnh thầy hiện lên: nụ cười hiền từ, bàn tay ấm áp, những đêm thầy ngồi cùng tôi giải toán. Tất cả đều là giả dối sao?
Tay tôi run rẩy lần tìm chiếc phong bì cuối cùng trong hộp tài liệu của thầy.
Tôi chưa mở nó.
Tôi sợ hãi điều bên trong — câu trả lời cuối cùng mà thầy để lại. Trên bì thư, nét chữ thầy vẫn ngay ngắn: "Tố Ninh, nếu con đã đọc đến đây, có nghĩa là con vẫn chưa biết vì sao năm đó ta nhận nuôi con."
Tôi áp phong bì vào ngực, cảm nhận hơi ẩm từ cơn mưa vẫn thấm qua lớp giấy. Bên ngoài, tiếng mưa không ngớt. Tiếng trẻ con đã nhỏ dần, có lẽ bà Trương đã dỗ chúng xuống nhà.
Và còn một âm thanh khác.
Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn, dừng lại ngay sau cánh cửa.
Thẩm Kỳ Châu.
Anh không gõ cửa. Anh chỉ đứng đó, như thể đợi cơn bão trong lòng tôi dịu xuống. Tôi có thể hình dung bóng anh đổ dài trên vũng bùn, áo sơ mi vẫn ướt, ánh mắt kiên nhẫn như lời hứa tối qua.
"Lần này, anh sẽ không để em một mình."
Nhưng lúc này, tôi chỉ muốn một mình.
Tôi siết chặt phong bì, tim đập thình thịch. Sự thật cuối cùng nằm trong tay tôi. Chỉ cần mở ra, có thể tất cả sẽ sụp đổ. Hoặc có thể... đó là điều duy nhất còn sót lại của thầy dành cho tôi.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn nặng hạt.
Và tôi vẫn ngồi đó, giữa bóng tối, với một phong bì ướt mưa, chưa đủ can đảm để mở.
Nhưng tôi biết, sớm muộn gì, tôi cũng phải đối mặt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện