Chương 1/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
Cánh cửa phòng trực bật tung. Nghiêm Tư Viễn chưa kịp đổ người xuống giường. Áo blouse còn nguyên vết máu khô từ ca mổ ruột thừa thứ ba, mắt hắn díp lại sau bảy mươi hai tiếng không ngủ.
"Bác sĩ Nghiêm!"
Lưu Văn Văn mặt trắng bệch, tay ôm tập hồ sơ run lẩy bẩy. Mồ hôi chảy từ thái dương xuống cổ áo dù điều hòa phả hơi lạnh buốt.
"Ca cấp cứu từ đồn Tây Đan. Nữ, khoảng hai mươi, không giấy tờ, hôn mê sâu."
Nghiêm Tư Viễn thở ra một hơi dài. "Cứu người hay cứu tôi đây? Tôi sắp thành bệnh nhân tiếp theo rồi."
Lưu Văn Văn không cười. Môi cô mím chặt, ngón tay bấu vào tập hồ sơ trắng bệch cả đốt.
Hắn liếc cô một cái, rồi cầm lấy tập bệnh án. Mắt lướt qua những dòng chữ nguệch ngoạc. Ngón trỏ dừng lại ở dòng cuối.
"Vết bớt đỏ hình hoa lạ ở cổ tay phải."
Ngón tay hắn khựng lại một nhịp.
Tim bóp nghẹn trong lồng ngực. Không rõ nguyên do.
"Để hồ sơ đây."
Giọng hắn đều đều, không cảm xúc. Nhưng Lưu Văn Văn đã làm việc với hắn ba năm, đủ để nhận ra điều gì đó không ổn. Bác sĩ Nghiêm không bao giờ hỏi lại — hắn chỉ làm. Vậy mà lần này, ngón tay hắn đặt trên trang giấy lâu hơn bình thường một giây.
Phòng cấp cứu sáng rực ánh đèn neon. Nghiêm Tư Viễn đẩy cửa bước vào. Mùi cồn sát trùng xộc lên mũi, trộn lẫn với thứ mùi khác — mùi hoa. Thoang thoảng, như từ rất xa, như từ rất lâu.
Cô gái nằm trên băng ca. Mái tóc đen xõa lệch sang một bên, da trắng đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn. Môi nàng khô nứt, hơi thở yếu ớt như sợi chỉ mảnh sắp đứt.
Nhưng điều khiến đồng tử Nghiêm Tư Viễn co rút trong một phần nghìn giây không phải gương mặt nàng.
Mà là cổ tay phải.
Vết bớt đỏ rực như máu tươi, xoắn thành hình hoa Bỉ Ngạn đang nở rộ. Từng cánh hoa cong lên như những ngón tay người chết đang vươn ra khỏi da thịt.
"Ra ngoài hết."
Hắn không quay đầu. Giọng vẫn đều đều, nhưng Lưu Văn Văn và hai y tá còn lại đồng loạt rùng mình. Chưa ai từng nghe bác sĩ Nghiêm nói bằng giọng đó — thứ giọng không phải ra lệnh, mà là tuyệt đối không cho phép từ chối.
Cửa đóng sập.
Nghiêm Tư Viễn đứng im ba giây.
Rồi hắn bước tới, ngón tay áp lên cổ tay cô gái.
Linh lực rò ra từ đầu ngón tay. Hắn không định làm vậy. Nhưng cơ thể phản ứng trước khi ý thức kịp can thiệp — như thể ngón tay hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt ba trăm năm.
Luồng linh lực mỏng như sợi tơ chạm vào tần số bị khóa bên trong cơ thể nàng.
Trùng khớp.
Đèn điện trong phòng vụt tắt.
Bóng tối ập xuống như một cái chớp mắt. Máy đo nhịp tim ngừng kêu. Màn hình giám sát tối đen. Cả thế giới im lặng trong một giây.
Rồi đèn bật sáng trở lại.
Nhưng không phải thứ ánh sáng trắng của đèn neon bệnh viện. Từng bóng đèn giờ đây rỉ ra thứ ánh sáng đỏ như máu loãng, nhuộm cả căn phòng thành một màu đỏ quỷ dị.
Cô gái mở mắt.
"Xin lỗi..."
Giọng nàng yếu ớt, khô khốc, như thể ba trăm năm chưa từng nói. Đôi mắt nàng — đen tuyền, sâu thẳm — nhìn thẳng vào hắn. Không hoảng sợ. Không bối rối. Chỉ có một tia nhận ra mơ hồ, như người vừa tỉnh dậy sau giấc mộng dài và thấy một gương mặt quen thuộc nhưng không thể gọi tên.
Môi nàng mấp máy: "Chúng ta... từng quen nhau sao?"
Nghiêm Tư Viễn rụt tay như bị bỏng.
Vết bớt trên cổ tay nàng — ngay trước mắt hắn — lan ra thêm một đốt ngón tay. Những cánh hoa Bỉ Ngạn đỏ rực trườn lên da thịt như sinh vật sống, như thể thứ gì đó bên trong nàng vừa thức giấc và đang đòi thoát ra.
Ngoài hành lang, đồng hồ điện tử nhảy số.
2:19.
Cùng lúc đó, cách bệnh viện mười ba cây số, trên đường Tam Hoàn, một chiếc taxi màu xanh lá đang chạy với tốc độ sáu mươi cây số một giờ. Tài xế — nam, bốn mươi lăm tuổi, vừa trả mối khách cuối cùng — đột ngột mở to mắt. Đồng tử ông ta giãn ra. Một nụ cười nở trên khóe môi — bình thản, mãn nguyện, như thể vừa nhìn thấy điều đẹp nhất đời mình.
Rồi đầu ông gục xuống vô-lăng.
Xe lao vào dải phân cách.
Tiếng kim loại va chạm xé toạc màn đêm.
—
Nghiêm Tư Viễn bước ra khỏi phòng cấp cứu. Hắn đóng cửa sau lưng, ngón tay vẫn run lên dù đã siết chặt thành nắm đấm.
Ánh đèn hành lang trắng bệch chiếu xuống bàn tay hắn — nơi vừa chạm vào cổ tay cô gái.
Da thịt đang rỉ máu.
Không phải máu chảy từ vết thương. Máu rỉ ra từ chính lỗ chân lông, tụ lại thành hình những cánh hoa Bỉ Ngạn li ti — đỏ rực, sống động, như thể có ai đó đang dùng kim khắc từng cánh hoa lên da hắn từ bên trong.
Hắn nắm chặt tay.
Máu chảy qua kẽ ngón tay, nhỏ xuống sàn bệnh viện từng giọt. Mỗi giọt máu chạm đất đều phát ra thứ âm thanh khe khẽ — không phải tiếng nước rơi, mà là tiếng thở dài của ai đó từ rất xa.
Trong túi áo blouse, điện thoại rung lên.
Một lần. Hai lần. Ba lần.
Hắn không nghe máy. Nhưng màn hình vẫn sáng lên từng thông báo cuộc gọi nhỡ — mười hai cuộc, tất cả từ một đầu số chỉ có bốn chữ số.
0000.
Nghiêm Tư Viễn nhìn chằm chằm vào dãy số đó. Hắn biết đầu số này. Đã ba trăm năm rồi — nhưng hắn vẫn nhớ. Đây không phải số điện thoại. Đây là mệnh lệnh triệu tập khẩn cấp từ Thiên giới.
Hắn ngước lên. Hành lang bệnh viện vắng tanh, chỉ còn tiếng máy thở đều đều từ các phòng bệnh vọng ra.
Điện thoại lại rung. Cuộc gọi thứ mười ba. Vẫn từ đầu số 0000.
Lần này, hắn bấm nút từ chối.
Ngón tay dính máu để lại vệt đỏ trên màn hình.
Nghiêm Tư Viễn bước về phía phòng trực. Bóng hắn đổ dài trên sàn bệnh viện trắng toát, đơn độc, nặng nề. Trong túi áo, bàn tay vẫn nắm chặt — máu vẫn rỉ ra, nhưng hắn không mở ra để nhìn nữa.
Sau lưng hắn, trên sàn bệnh viện, những giọt máu đỏ thẫm bắt đầu lan ra, chậm rãi, cố chấp — như những cánh hoa Bỉ Ngạn đang nở rộ ngay dưới chân hắn.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện